
Vết Rạn Trong Bình Ngọc
Đích tỷ là Bồ Tát chuyển thế, mở miệng ra là phật lý thiền tâm.
Nàng nói tục vật vướng thân, không bằng công đức vô lượng.
Thế là, phân nửa của hồi môn phong phú trong kho của ta đều hóa thành lương thực cứu tế thiên tai, trở thành những muôi cháo do chính tay nàng múc phát cho bá tánh để đổi lấy danh tiếng.
Nàng nói tỷ muội tranh giành quá mức khó coi, đã không xoay chuyển được thiên mệnh thì chớ làm kinh động đến sự thanh tịnh của nàng.
Thế là, ta bị đưa tới nhà ngoại tổ nuôi ba năm, viện lạc vốn dĩ thuộc về ta lại biến thành nhà kho để nàng chất đống kinh phật.
Nàng nói, người làm việc đại nghĩa thì không nên câu nệ tiểu tiết.
Thế là, vào ngày Thái tử cử hành nghi thức Hỷ tước hàm hoa để chọn Thái tử phi.
Nàng, người vốn khó mang thai, đã động tay động chân vào bình hoa, khiến cho hoa rơi vào hai nhà.
Nàng trở thành thiên mệnh chính phi hiền danh vang xa, còn ta là kẻ lương thiếp hèn mọn sinh con đoạt quyền thay nàng.
Kiếp trước, ta cả đời phí hoài, chỉ để làm đá lót đường cho nàng.
Thái tử căm ghét ta tâm cơ thâm hiểm, tính kế hôn sự của hắn.
Cha nương hận ta vô dụng, không thể trở thành thanh đao không dính máu trong tay a tỷ.
Ngay cả đứa con ta hoài thai mười tháng sinh ra cũng tiếc nuối vì bản thân không được chui ra từ bụng nàng.
Ta hận thấu xương kiếp sống thân bất do kỷ ấy, một đĩa điểm tâm tẩm độc đã kéo tất cả mọi người cùng xuống hoàng tuyền.
Mở mắt ra lần nữa.
Đã trở lại ngày tuyển phi năm ấy.












