Vết Sẹo Cũ Của Bạn Trai - Chương 6

Cập nhật lúc: 14/09/2026 09:01

Tôi cười lạnh.

Tôi hiểu ý anh ta.

Anh ta đang nói rằng những người khác - cũng chính là tôi - chẳng qua chỉ nhìn thấy giá trị của anh ta, nên mới sẵn lòng chìa tay giúp đỡ.

Thôi bỏ đi.

Tôi gửi bài luận văn đi.

Nếu không có Lý Trác Đàn làm đối tượng nghiên cứu, hiện tại tôi cũng không thể hoàn thành được bài luận văn này.

Tôi đã dành chín năm tâm sức cho anh ta, chỉ vì muốn chữa lành vết thương trên người anh ta.

Bây giờ, nhờ chuyện này, tôi có cơ hội hoàn thành bài luận văn mà mình đã ấp ủ từ lâu, thậm chí còn có thể đến những bệnh viện hàng đầu ở nước ngoài để trao đổi và học tập.

Như vậy cũng không tính là thiệt.

Đúng lúc này, Lý Trác Đàn bắt đầu nói về những lá thư thời trung học của mình, đối với anh ta, Giản Doanh không đơn thuần chỉ là bạn gái hay tri kỷ để anh ta trút bầu tâm sự.

Lý Trác Đàn thâm tình nhìn cô ta. “Tôi hy vọng mọi người có thể hiểu rằng cô ấy không chỉ là một cô gái xinh đẹp, mà còn là một người rất am hiểu về y học. Khi ấy, tôi từng đưa ra ý tưởng ứng dụng công nghệ chỉnh sửa gen để nâng cao hiệu quả điều trị các bệnh về da. Rất nhiều người đều lắc đầu, chỉ có cô ấy ủng hộ tôi.”

“Hơn nữa, cô ấy từng nói với tôi một câu mà đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rất rõ.”

Cô ta nhìn anh ta.

Anh ta nói: “Cô ấy nói: ‘Đừng bao giờ từ bỏ hy vọng của mình. Hy vọng là thứ tình cảm duy nhất mạnh mẽ hơn nỗi đau, nó cho chúng ta sức mạnh để chiến thắng bóng tối trong lòng.’”

Cái gì?! Bàn tay tôi đang đặt trên chuột đột nhiên khựng lại. Những lời này, rõ ràng là do tôi viết cho anh ta.

Tôi đã đọc được câu nói này trong một cuốn tiểu thuyết. Những lời ấy từng mang đến cho tôi động lực rất lớn, giúp tôi vượt qua biết bao đêm dài đau khổ.

Sau đó, tôi thấy Lý Trác Đàn chậm rãi chìm vào hồi ức, còn Giản Doanh bên cạnh thì e thẹn mỉm cười.

Tôi lập tức hiểu ra tất cả.

Anh ta tưởng tôi là Giản Doanh. Hoặc là, Giản Doanh đã giả mạo tôi.

Đúng là một gã hề, tự biên tự diễn, nực cười đến đáng thương.

11

Bất kể sự thật là thế nào, bây giờ cũng không còn quan trọng nữa.

Một giáo sư ở nước ngoài đọc được luận văn của tôi, chân thành gửi email mời tôi đến bệnh viện của thầy để trao đổi học tập.

Tôi vừa thu xếp công việc ở bệnh viện, vừa chuẩn bị ra nước ngoài.

Lý Trác Đàn cũng bận rộn đủ thứ, bởi Giản Doanh đã công khai tin tức hai người đính hôn.

Đính hôn vào thời điểm này sẽ tạo áp lực rất lớn cho Lý Trác Đàn, huống hồ, Giản Doanh vừa được hưởng cuộc sống giàu sang, sau khi xác định quan hệ với Lý Trác Đàn thì thứ gì cũng phải dùng loại tốt nhất.

Quần áo, trang sức, mỹ phẩm… chút tiền còn lại của Lý Trác Đàn e là không đủ để đáp ứng nhu cầu của cô bạn gái xinh đẹp đáng yêu này.

Nếu không, một người trước giờ luôn tỏ ra thanh cao, có khí phách như anh ta sao lại chủ động đến tìm tôi vay tiền?

Anh ta lựa chọn cúi đầu, muốn tôi ứng trước tiền lương cho anh ta, thậm chí còn phá lệ dùng giọng điệu nhỏ nhẹ, dịu dàng với tôi: “Mạch Khả Tâm, chín năm trước, anh cũng từng thích em. Anh rất cảm ơn sự giúp đỡ mà gia đình em dành cho anh. Anh nhất định sẽ báo đáp mọi người.”

Lại bắt đầu vẽ bánh rồi? Hay thật, còn làm phiền anh ta ban phát cho tôi chút tình cảm nữa.

Tôi thậm chí chẳng buồn ngẩng đầu: “Bệnh viện chúng tôi chưa từng có tiền lệ như vậy. Nếu anh thật sự khó khăn, tôi đề nghị anh có thể đi vay.”

Nghe vậy, sắc mặt anh ta hơi thay đổi, nhưng không nói thêm gì.

Đúng lúc này, đàn em Trần Từ gõ cửa, sau đó chủ động bước vào văn phòng của tôi.

Thấy Lý Trác Đàn, cậu ấy ngả ngớn huýt sáo một tiếng: “Ây da, chào bác sĩ Lý.”

Vừa nhìn thấy cậu ấy, sắc mặt Lý Trác Đàn lập tức tối sầm.

12

Lý Trác Đàn vong ân phụ nghĩa, Trần Từ đã sớm không vừa mắt anh ta, chỉ muốn tìm cơ hội dạy cho anh ta một bài học. Lần này vừa hay có cơ hội, đương nhiên cậu ấy sẽ không dễ dàng bỏ qua.

“Bác sĩ Lý đúng là tình sâu như biển nhỉ, vay tiền để đính hôn sao? Có cần tôi cho anh vay một ít không? Lãi suất không cao đâu, cứ tính theo quy tắc vay mượn tư nhân, ba phần trăm là được rồi. Tuy tiền lương của anh không nhiều, nhưng ít nhất vẫn có thể trả được. Chỉ c.ầ.n s.au này anh đừng gây ra thêm chuyện gì nữa là được, nếu không e là đến cả ba phần trăm cũng chẳng trả nổi đâu.”

Lý Trác Đàn chẳng buồn để ý đến cậu ấy, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi: “Em cố ý?”

Tôi không khỏi ngẩng đầu: “Cái gì?”

“Em cố ý ở cùng hắn, muốn làm anh mất mặt đúng không?”

Tôi không khỏi bật cười. Sự ngu xuẩn và ích kỷ của anh ta đúng là nực cười. “Ý anh là, tôi đoán được Giản Doanh tiêu tiền như nước, đoán được anh không có tiền, đoán được anh sẽ đến đây xin ứng lương, nên mới sắp xếp cho bác sĩ Trần tới đây? Đừng tự mình đa tình, Lý Trác Đàn, anh không đáng. Nếu không còn chuyện gì nữa thì mời ra ngoài.”

Tôi lạnh nhạt nhìn anh ta hậm hực rời khỏi văn phòng.

Mấy hôm sau, Giản Doanh chủ động hẹn gặp tôi, nói muốn tặng tôi một món quà đính hôn.

Cô ta mặc một bộ đồ hàng hiệu, đi giày cao gót, kiêu ngạo bước đến trước mặt tôi rồi ném xuống một chiếc túi nilon. Bên trong là những món quà tôi đã tặng Lý Trác Đàn suốt những năm qua - Quần áo, sách báo, trò chơi...

Cô ta dùng ngón tay đeo nhẫn kim cương chỉ vào chiếc túi nilon đang lăn lóc trên mặt đất: “Những thứ rác rưởi cô tặng cho Trác Đàn, anh ấy bảo tôi trả lại cho cô.”

Tôi liếc qua, gật đầu: “Tốt.”

Cô ta ngạo mạn cười: “Đừng tưởng cô có thể dựa vào những thứ này để khiến Trác Đàn áy náy rồi quay lại với cô. Chính miệng anh ấy đã nói, thứ quan trọng nhất đối với anh ấy chỉ có những bức thư tôi viết cho anh ấy mà thôi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vết Sẹo Cũ Của Bạn Trai - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD