Vết Sẹo Cũ Của Bạn Trai - Chương 8
Cập nhật lúc: 14/09/2026 09:02
15
Người khác? Có lẽ Lý Trác Đàn cho rằng tôi và Trần Từ đang ở bên nhau.
Anh ta nghĩ sai rồi. Không phải tất cả mọi người đều giống anh ta và Giản Doanh, trong đầu chỉ có chuyện tình cảm nam nữ.
Trần Từ tuy không phải thiên tài, nhưng cậu ấy chăm chỉ học hỏi, không tự ti cũng chẳng tự phụ vô cớ, càng không bị ma quỷ ám ảnh đến mức đ.á.n.h mất cả lý trí cơ bản.
Anh ta tốt hơn? Không, anh ta thậm chí còn chẳng bằng một nửa Trần Từ.
Lý Trác Đàn gọi điện cho tôi.
Giọng anh ta nghẹn ngào, nức nở xin tôi đừng cúp máy, cho anh ta một cơ hội để nói hết những điều trong lòng.
Anh ta nói Giản Doanh đã thay đổi, hoàn toàn không giống với tưởng tượng của anh ta.
Anh ta phát hiện cô ta chẳng hiểu gì về y học. Mỗi khi anh ta muốn nói chuyện với cô ta, cô ta đều tìm cách chuyển sang chủ đề khác.
Anh ta nhận ra ở bên cô ta thật sự rất mệt mỏi.
Tôi im lặng nghe anh ta nói hết, sau đó hỏi: “Vậy thì sao? Anh cảm thấy cô ta không tốt, còn tôi tốt hơn, nên muốn lựa chọn tôi?”
“Anh mơ đẹp thật đấy. Anh dựa vào đâu mà cho rằng tôi sẽ đứng yên một chỗ chờ anh? Tôi đã cho anh sự kiên nhẫn và không ít cơ hội để quay đầu, nhưng tôi cũng có quyền buông bỏ. Hy vọng anh đừng quấy rầy tôi nữa, đừng khiến tôi phải chán ghét anh.”
Tôi cúp máy.
Một người ích kỷ và thiếu quyết đoán như Lý Trác Đàn, ai biết sau này anh ta có lại lấy khuyết điểm của tôi ra để so sánh với ưu điểm của Giản Doanh hay không.
Từ bỏ đoạn tình cảm này, tôi chẳng có gì phải tiếc nuối. Dám yêu dám hận, không thẹn với lòng, tự yêu lấy mình, đón nhận một khởi đầu mới.
16
Tháng thứ năm sau khi ra nước ngoài, tôi và các đồng nghiệp mới phối hợp hoàn thành một ca phẫu thuật phức tạp.
Ca phẫu thuật này áp dụng kỹ thuật tiên tiến nhất thế giới trong lĩnh vực, sử dụng công nghệ chỉnh sửa gen để phục hồi da.
Tôi là người đầu tiên trong nước được tiếp cận và ứng dụng kỹ thuật này, cũng chính là kỹ thuật năm đó tôi từng chia sẻ trong những bức thư gửi cho Lý Trác Đàn.
Nghĩ đến tình cảm mãnh liệt của những ngày tháng ấy, hiện tại tôi không khỏi cảm thấy bi ai.
Nếu năm đó anh ta không bỏ lỡ buổi hội thảo ấy, biết đâu người đang đứng ở đây, cầm d.a.o phẫu thuật, chính là anh ta.
Ca phẫu thuật rất thành công, cuối cùng còn lên cả hot search, tên tuổi của tôi cũng bắt đầu được nhiều người biết đến.
Các phóng viên nước ngoài hy vọng có thể phỏng vấn tôi. Mặc dù tôi không muốn xuất hiện công khai, nhưng sau vài lần từ chối, cuối cùng vẫn đành bất đắc dĩ đồng ý.
Trong buổi phỏng vấn, tôi nhắc đến kỹ thuật chỉnh sửa gen, cũng chính là kỹ thuật tôi từng thảo luận với Lý Trác Đàn qua thư.
Khi phóng viên hỏi nguyên nhân tôi lựa chọn nghề bác sĩ, tôi đột nhiên nhớ đến những lá thư năm ấy, nhớ đến câu nói đó, cùng chấp niệm ban đầu của mình.
Tôi nói, tôi từng thích một thiếu niên, hy vọng có thể chữa lành một vết thương trên người anh ta - Nghe có hơi ấu trĩ, nhưng đó quả thực là lý do khiến tôi kiên trì theo đuổi lĩnh vực này.
Tôi nhìn thẳng vào camera, bình tĩnh nói: “Dù đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng cho đến tận bây giờ, tôi chưa từng hối hận vì đã lựa chọn nghề này. Tôi vẫn luôn tin tưởng vững chắc vào một lý tưởng: [Hy vọng tất cả những đứa trẻ từng chịu tổn thương đều sẽ gặp được người có thể chữa lành vết thương cho mình.]”
Ngày video phỏng vấn được công khai, Lý Trác Đàn gần như điên cuồng gọi điện cho tôi.
Tôi không nghe máy, anh ta liên tục gửi tin nhắn.
[Vì sao?]
[Người viết thư cho anh là em phải không?]
[Anh cứ tưởng đó là Giản Doanh, cô ta cũng chưa bao giờ nói cho anh biết.]
[Cô ta giả mạo em!]
[Vì sao em không nói với anh?!]
Tôi không phải cố ý không nói.
Tôi cứ nghĩ anh ta đã biết.
Ban đầu là thư tay, sau này là thư điện t.ử, tôi cho rằng đó là sự lãng mạn của hai chúng tôi, là sự ăn ý không cần nói thành lời.
Ai ngờ, anh ta vẫn luôn nhầm tôi với một người khác.
Còn tôi, vốn cũng chẳng bận tâm người nói ra những lời ấy là ai.
Đó vốn là tín ngưỡng của tôi, chẳng qua chỉ tình cờ được anh ta nói ra mà thôi.
Anh ta chưa bao giờ tỏa sáng. Lý tưởng ấy vốn dĩ đã là ánh sáng trong mắt tôi.
Anh ta nương theo ánh sáng của tôi để tiến về phía trước, còn tôi lại đứng mãi trong bóng tối suốt bao năm, chờ đợi anh ta.
Bây giờ, tôi đã có thể bình thản bước đi trên con đường lý tưởng của chính mình.
17
Người càng nổi tiếng, thị phi càng nhiều.
Nhờ thành tựu nghiên cứu và cuộc phỏng vấn lần này, tôi nổi tiếng chỉ sau một đêm. Đồng thời, trên mạng cũng xuất hiện vô số bình luận trách mắng, lăng mạ tôi.
Một hot search mới nhanh ch.óng xuất hiện: [Mạch Khả Tâm đạo luận văn.]
Giản Doanh mở livestream, châm chọc tôi suốt chín năm qua đã phá hoại tình cảm giữa cô ta và Lý Trác Đàn, đồng thời công kích luận văn của tôi, nói rằng tất cả đều là đạo văn từ Lý Trác Đàn.
Dân mạng chia thành hai phe đối lập. Một nửa tin tưởng Giản Doanh, mắng tôi là tiểu tam không biết xấu hổ; một nửa ủng hộ tôi, nói kết quả phẫu thuật sẽ không biết nói dối.
Những sóng gió trên mạng không ảnh hưởng đến năng lực chuyên môn và khát khao học tập của tôi, tôi hoàn toàn không quan tâm.
Một tháng sau, khóa trao đổi học tập kết thúc. Tôi xách vali về nước, vừa lúc bệnh viện đang tiến hành một ca phẫu thuật quan trọng, chuẩn bị cấy ghép da cho một cô gái bị bỏng toàn thân trong một vụ hỏa hoạn.
Lý Trác Đàn là bác sĩ phẫu thuật chính.
