Vết Sẹo Của Quá Khứ - Chương 6 Hoàn
Cập nhật lúc: 19/09/2026 01:01
Tối hôm đó, tôi nhận được một email lạ.
Người gửi là Tiêu Thanh Khúc.
Trong email chỉ có một file ghi âm duy nhất và một dòng chữ ngắn ngủi: "Anh đã tìm được cuộn băng ghi âm năm đó, em nghe đi."
Tôi do dự một lúc lâu rồi mới bấm mở.
Giọng nói non nớt, trong trẻo của chính tôi năm mười bảy tuổi vang lên trong căn phòng yên tĩnh, đầy sức sống và hy vọng.
"Anh Thanh Khúc, sau này lớn lên em sẽ trở thành nghệ sĩ piano giỏi nhất thế giới, còn anh sẽ trở thành họa sĩ nổi tiếng nhất thế giới luôn! Chúng ta sẽ kết hôn, sinh thật nhiều con, rồi cùng nhau già đi, ngày nào anh cũng vẽ em đàn cho anh nghe, hạnh phúc mãi mãi nhé! Anh hứa đi!"
Rồi giọng nói trầm thấp, có chút ngượng ngùng của thiếu niên Tiêu Thanh Khúc đáp lại: "Ừ, anh hứa."
File ghi âm kết thúc bằng tiếng cười khúc khích của tôi.
Tôi ngồi một mình trong bóng tối của phòng khách sạn, nước mắt không biết từ lúc nào đã rơi đầy mặt, ướt đẫm cả cổ áo.
Hóa ra, đã từng có một Liên Âm ngây thơ và hạnh phúc đến như vậy. Hóa ra, đã từng có một Tiêu Thanh Khúc thật lòng hứa hẹn với tôi cả một đời.
Nhưng lời hứa của năm mười bảy tuổi, cuối cùng cũng không thắng nổi hiện thực tàn khốc của năm hai mươi bảy tuổi.
Tôi xóa file ghi âm đó đi, không trả lời email.
Sáng hôm sau, tôi phải ra sân bay để bay sang Paris chuẩn bị cho buổi hòa nhạc tiếp theo. Vừa kéo vali ra khỏi phòng, tôi đã thấy Tiêu Thanh Khúc đứng tựa vào tường ở cuối hành lang.
Anh ta trông vô cùng tiều tụy, râu ria lởm chởm, trên tay vẫn cầm bó hoa hướng dương mà hôm qua Tiêu Dẫn đã ôm.
Thấy tôi, anh ta đứng thẳng dậy, có chút lúng túng.
"Liên Âm, em đi rồi sao?"
Tôi gật đầu: "Chuyến bay lúc mười giờ."
Anh ta im lặng một lúc rồi đưa bó hoa về phía tôi: "Cái này... thằng bé nhờ anh đưa cho em. Nó nói hôm qua chưa kịp tặng."
Tôi không nhận: "Anh mang về đi, nói với thằng bé là tôi cảm ơn."
Anh ta khẽ cười khổ, đặt bó hoa xuống đất.
"Liên Âm, anh và Khinh Âm... chúng tôi sắp ly hôn rồi."
Tôi hơi sững lại, nhưng cũng không quá ngạc nhiên.
"Vậy sao? Chúc mừng anh."
Anh ta nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe: "Sau khi em đi, bọn anh chưa từng có một ngày yên ổn. Cô ấy bị trầm cảm nặng hơn, ngày nào cũng nghi ngờ anh còn nhớ em. Thằng bé Dẫn thì càng lớn càng ghét cô ấy, nó nói cô ấy không giống một người mẹ."
"Anh đã từng nghĩ, anh chọn cô ấy là vì trách nhiệm, vì cô ấy nói nếu không có anh cô ấy sẽ c.h.ế.t. Nhưng năm năm qua, anh mới hiểu, người c.h.ế.t đi không phải là cô ấy, mà là chúng ta."
"Anh đã hủy hoại em, hủy hoại cả chính mình."
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, người từng là cả thế giới của tôi, bây giờ chỉ còn lại sự hối hận muộn màng.
"Tiêu Thanh Khúc, anh biết không? Năm năm trước, lúc tay tôi bị gãy, tôi đã từng hận anh đến mức muốn anh c.h.ế.t đi. Nhưng bây giờ, tôi không còn hận anh nữa rồi."
"Vì tôi đã hiểu, hận một người cũng mệt mỏi như yêu một người vậy. Mà tôi thì không muốn lãng phí thêm bất kỳ sức lực nào cho anh nữa."
Tôi kéo vali lướt qua người anh ta.
Đi được vài bước, tôi dừng lại, không quay đầu.
"Vết sẹo trên tay tôi, nó sẽ theo tôi cả đời. Nó nhắc tôi rằng đã từng có một Liên Âm ngu ngốc vì tình yêu mà đ.á.n.h mất chính mình. Nhưng cũng chính nó nhắc tôi, tôi đã sống sót và có thể tiếp tục đàn."
"Còn anh, Tiêu Thanh Khúc, anh nợ tôi một lời xin lỗi, nhưng tôi không cần nữa. Anh nợ chính mình một cuộc đời, anh tự trả đi."
Nói xong, tôi bước thẳng vào thang máy, không ngoảnh lại.
Qua khe cửa thang máy đang khép dần, tôi thấy anh ta đứng đó, bờ vai run lên, hai tay ôm mặt ngồi sụp xuống đất.
Nhưng tôi không còn đau lòng nữa.
...
Một tháng sau, tại Paris.
Buổi hòa nhạc của tôi thành công rực rỡ. Khi tôi cúi chào khán giả, tôi nhìn thấy ở hàng ghế đầu tiên, có một cậu bé đang vẫy tay rối rít với tôi.
Là Tiêu Dẫn. Thằng bé đi cùng với một người phụ nữ trung niên lạ mặt, có lẽ là v.ú nuôi.
Sau buổi diễn, nó chạy lên sân khấu, ôm chầm lấy tôi: "Dì Liên Âm, con nhớ dì lắm! Con đã tập đàn giỏi hơn rồi đó!"
Tôi mỉm cười xoa đầu nó: "Sao con lại ở đây?"
"Ba cho con đi du học ạ! Ba nói con có năng khiếu piano giống dì, nên cho con sang đây học. Mẹ con... mẹ con ở lại trong nước rồi."
Tôi nhìn thằng bé, hiểu ra mọi chuyện. Tiêu Thanh Khúc cuối cùng cũng đã buông tha cho Tống Khinh Âm, và cũng buông tha cho chính mình.
"Vậy thì tốt, sau này dì sẽ thường xuyên đến thăm con."
Thằng bé gật đầu lia lịa, rồi lấy từ trong cặp ra một bức tranh vẽ nguệch ngoạc: "Dì ơi, con vẽ dì nè! Giống tranh ba vẽ không?"
Tôi nhìn bức tranh, là hình tôi đang ngồi đ.á.n.h đàn, tuy nét vẽ còn non nớt nhưng lại tràn đầy tình cảm.
Giống hệt như những bức tranh năm xưa Tiêu Thanh Khúc vẽ tôi vậy.
Tôi bật cười, nước mắt lại khẽ rơi, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm.
"Giống lắm, rất đẹp."
Ngoài cửa sổ nhà hát, ánh nắng Paris rực rỡ.
Năm năm trước, tôi rời đi trong đêm mưa tầm tã, mang theo vết sẹo và trái tim tan nát.
Năm năm sau, tôi trở lại, vết sẹo vẫn còn đó, nhưng trái tim tôi đã lành lại.
Liên Âm năm mười bảy tuổi từng nói sẽ hạnh phúc mãi mãi.
Bây giờ, Liên Âm năm ba mươi hai tuổi cuối cùng cũng đã làm được, một mình, nhưng hạnh phúc và kiêu hãnh.
Không cần ai vẽ cho tôi nữa, vì chính tôi đã tự vẽ nên cuộc đời mình.
HẾT TRUYỆN
