Vết Thương Chẳng Thể Lành - Chương 1

Cập nhật lúc: 12/09/2026 06:00

Ngày Hứa Nặc đặt tờ đơn ly hôn lên bàn, tôi đang bận rộn trả lời tin nhắn để chọn quà sinh nhật cho một người phụ nữ khác.

Ánh đèn pha lê trong phòng khách căn biệt thự rộng lớn hắt xuống thứ ánh sáng lạnh lẽo, trắng toát, chiếu lên xấp giấy A4 đặt ngay ngắn trước mặt tôi.

Hai chữ ly hôn được in đậm bằng font chữ đen nhánh, ch.ói mắt đến mức khiến ngón tay đang lướt trên màn hình điện thoại của tôi khẽ khựng lại một nhịp.

Tiếng nhạc du dương từ chiếc loa âm tường bỗng trở nên ch.ói tai một cách kỳ lạ.

Tôi ngước lên nhìn cô ấy.

Hứa Nặc đứng cách tôi một chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch, trên người mặc chiếc áo len màu xám nhạt đã cũ sờn, cổ áo hơi dão ra.

Chiếc áo mà trước đây cô ấy mặc rất vừa vặn, tôn lên dáng người mềm mại, nay lại rộng thùng thình, trễ nải trên đôi vai gầy gộc như chỉ còn da bọc xương.

Khuôn mặt cô ấy nhợt nhạt không trang điểm, đôi môi khô nứt nẻ đến bật m.á.u, và đôi mắt, một đôi mắt tĩnh lặng đến đáng sợ.

Hoàn toàn không có lấy một tia phẫn nộ, ghen tuông hay tủi hờn như tôi vẫn tưởng tượng.

Nó phẳng lặng như mặt hồ c.h.ế.t, chỉ còn lại sự mệt mỏi đã tích tụ quá lâu.

Xung quanh cô ấy thoang thoảng một mùi t.h.u.ố.c sát trùng nhè nhẹ, thứ mùi đặc trưng của bệnh viện, hăng hắc và ngột ngạt.

Nhưng lúc đó tôi chẳng mảy may bận tâm, trong đầu tôi chỉ toàn là hình ảnh của Tô Mạn đang thử chiếc vòng cổ mới.

Hứa Nặc: "Ký đi, Cố Từ."

Giọng cô ấy nhẹ bẫng, giống như đang nói về việc tối nay chúng ta sẽ ăn món gì, bình thản đến mức khiến người ta rợn người.

Tôi nhíu mày, quăng điện thoại lên ghế sofa, sự bực dọc bắt đầu nhen nhóm rồi bùng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Lại nữa, tôi nghĩ thầm, lại là cái trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t cũ rích, dùng tờ giấy ly hôn này để ép uổng tôi cắt đứt liên lạc với Tô Mạn.

Cố Từ: "Em lại muốn làm loạn cái gì nữa đây? Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi? Tô Mạn chỉ là trợ lý của anh, cô ấy vừa giúp công ty ký được một hợp đồng lớn trị giá mấy chục triệu, hôm nay là sinh nhật cô ấy, anh tặng một món quà thì có gì sai? Em là vợ của tổng giám đốc, là bà Cố, em không thể rộng lượng và hiểu chuyện hơn một chút được à? Suốt ngày chỉ biết quanh quẩn xó bếp, em nhìn lại mình xem có xứng với vị trí này không?"

Hứa Nặc nghe xong, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười mờ nhạt, tự giễu.

Không có tiếng khóc lóc ầm ĩ, không có những lời chất vấn sắc nhọn như những người vợ bắt quả tang chồng ngoại tình vẫn thường làm.

Cô ấy chỉ bình thản nhìn tôi, ánh mắt lướt qua khuôn mặt tôi như đang nhìn một người xa lạ, một người không còn liên quan gì đến cuộc đời cô ấy nữa.

Hứa Nặc: "Tôi hiểu mà, anh không cần phải giải thích nhiều như vậy đâu. Tôi biết cô ấy giỏi giang, xinh đẹp, biết cách làm anh vui, còn tôi thì chỉ là một người đàn bà cũ kỹ, nhàm chán. Cho nên, Cố Từ, chúng ta buông tha cho nhau đi, coi như là lần cuối cùng tôi cầu xin anh, hãy để tôi được yên."

Cơn giận trong tôi bùng lên dữ dội hơn.

Tôi ghét nhất là thái độ này của Hứa Nặc.

Kể từ khi công ty của tôi phất lên, chính thức bước chân vào giới thượng lưu ở Thượng Hải, cô ấy ngày càng trở nên trầm mặc, ít nói.

Cô ấy không thích tham gia những buổi tiệc tùng xa hoa, không biết cách ăn nói lấy lòng những phu nhân nhà giàu khác, không biết dùng hàng hiệu, chỉ biết quanh quẩn trong căn bếp rộng lớn để nấu những món ăn thanh đạm mà tôi chẳng mấy khi về ăn.

Và giờ đây, khi tôi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, được bao kẻ săn đón, cô ấy lại dùng tờ đơn ly hôn này để phủ nhận mọi cố gắng, mọi hy sinh của tôi.

Cố Từ: "Buông tha? Hứa Nặc, em nói nghe dễ dàng quá nhỉ? Em nhìn lại bản thân mình xem, cái nhà này, chiếc xe sang em đang đi, chiếc thẻ đen em quẹt không cần nhìn giá, bộ quần áo em mặc, có thứ nào không phải do Cố Từ tôi mang về? Em giận dỗi thì cũng phải có chừng mực thôi. Bước ra khỏi cánh cửa này, em nghĩ mình còn có thể sống sung sướng như thế này sao? Ra ngoài kia, em chẳng là cái gì cả, không ai cần một người đàn bà đã có một đời chồng như em đâu."

Tôi đinh ninh rằng những lời tàn nhẫn, cay nghiệt ấy sẽ khiến cô ấy sợ hãi mà lùi bước.

Chín năm bên nhau, năm năm kết hôn, tôi hiểu quá rõ Hứa Nặc yêu tôi đến nhường nào.

Cô ấy từng vì tôi mà c.ắ.n răng chịu đựng cái rét cắt da cắt thịt trong căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông dưới tầng hầm ở Bắc Kinh, nơi mùa đông nước đóng thành băng.

Cô ấy từng nhịn ăn sáng suốt một tháng trời chỉ để dành tiền mua cho tôi một bộ vest tươm tất đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn.

Một người phụ nữ đã từng coi tôi là cả sinh mệnh, là bầu trời, làm sao có thể thực sự rời xa tôi được chứ.

Nhưng lần này, tôi đã lầm, lầm một cách triệt để.

Hứa Nặc không hề phản bác, cũng không rơi một giọt nước mắt nào.

Cô ấy từ từ tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, chiếc nhẫn kim cương đắt tiền mà tôi đã mua bù cho cô ấy vào kỷ niệm ba năm ngày cưới, để thay thế cho chiếc nhẫn bạc rẻ tiền ngày xưa chúng tôi từng dùng.

Cô ấy đặt nó lên trên tờ đơn ly hôn, ngay ngắn và trân trọng.

Âm thanh kim loại va chạm với mặt bàn kính vang lên một tiếng cạch khô khốc, lạnh lẽo.

Hứa Nặc: "Tôi không mang theo bất cứ thứ gì của anh cả. Tài sản tôi không cần chia, nhà, xe, cổ phần, tôi đều không cần. Tôi chỉ có một chiếc túi này thôi, chỉ xin anh ký cho tôi, chúng ta kết thúc trong êm đẹp, đừng làm nhau khó xử thêm nữa, được không anh?"

Sự kiên quyết và bình thản đến tuyệt vọng của cô ấy như một cái tát giáng thẳng vào lòng tự tôn kiêu ngạo của tôi, m.á.u nóng dồn thẳng lên não.

Tôi đứng bật dậy, giật lấy tờ đơn trên bàn, cầm cây b.út ký xoẹt một cái không chút do dự, nét chữ hằn sâu rách cả giấy.

Cố Từ: "Được, được lắm, Hứa Nặc, đây là do em tự chọn đấy, là em tự chuốc lấy. Đừng có hối hận rồi quay lại quỳ xuống cầu xin tôi, tôi nói cho em biết, Cố Từ tôi không bao giờ quay đầu lại với người đàn bà đã phản bội lại tình nghĩa vợ chồng."

Hứa Nặc cúi đầu, mái tóc dài đen nhánh che khuất nửa khuôn mặt khiến tôi không thể nhìn rõ biểu cảm của cô ấy lúc đó.

Cô ấy chỉ khẽ gật đầu một cái rất nhẹ, như một sự giải thoát.

Sau đó ôm lấy chiếc túi vải bạc màu đã sờn quai, thứ duy nhất cô ấy mang theo khi bước vào cuộc hôn nhân này, xoay người bước thẳng ra cửa, không một lần ngoảnh lại.

Tiếng cửa khép lại nhẹ nhàng, không một tiếng động mạnh, nhưng lại khiến căn biệt thự rộng lớn bỗng chốc trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến đáng sợ.

Tôi nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn với chữ ký của cả hai, trong l.ồ.ng n.g.ự.c dấy lên một cảm giác bứt rứt, khó chịu không tên.

Tôi tự trấn an mình, cô ấy chỉ đang giận dỗi thôi, vài ngày nữa hết tiền, không chịu nổi cuộc sống khổ cực bên ngoài sẽ tự khắc quay về thôi.

Nhưng tôi không hề biết, đó là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy Hứa Nặc khỏe mạnh đứng trước mặt mình, và mùi t.h.u.ố.c sát trùng nhè nhẹ trên người cô ấy hôm đó, chính là mùi của một bản án t.ử đã được định sẵn từ rất lâu rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vết Thương Chẳng Thể Lành - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD