Vết Thương Chẳng Thể Lành - Chương 4

Cập nhật lúc: 12/09/2026 06:00

Đêm đó, Hứa Nặc mặc một chiếc váy lụa màu xanh nhạt.

Tôi đã ép cô ấy đi cùng để giữ thể diện, giữa buổi tiệc khi tôi đang mải mê tiếp rượu các đối tác, tôi quay lại thì thấy cô ấy đang ngồi co rúm trên ghế sofa ở góc khuất, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy bụng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trán rịn đầy mồ hôi lạnh.

Lúc đó tôi đã làm gì?

Tôi đã bước tới, không một lời hỏi han, chỉ hạ giọng gắt gỏng.

Cố Từ: "Em làm cái bộ dạng gì thế này? Có biết bao nhiêu người đang nhìn không? Nếu không giúp được gì cho anh thì ít nhất cũng đừng làm anh mất mặt chứ."

Hứa Nặc ngước lên nhìn tôi, đôi mắt cô ấy lúc đó đỏ hoe, mang theo một nỗi bi ai sâu thẳm mà lúc ấy tôi cho là sự yếu đuối nhu nhược.

Cô ấy c.ắ.n nát môi dưới đến rướm m.á.u, gắng gượng vịn vào tay vịn sofa, đứng lên.

Hứa Nặc: "Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một lát."

Rồi lảo đảo bước đi.

Mãi đến cuối buổi tiệc, cô ấy mới trở ra, khuôn mặt được dặm lại lớp phấn dày cộp để che đi sự tiều tụy.

Tôi đã nghĩ cô ấy chỉ bị đau dạ dày thông thường do ăn uống thất thường.

Tôi đã nghĩ cô ấy cố tình làm nũng để lôi kéo sự chú ý của tôi khỏi những cô gái trẻ đẹp trong bữa tiệc.

Cố Từ: "Chỉ là đau dạ dày thôi mà, chắc chắn chỉ là đau dạ dày nặng một chút."

Tôi lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, tự lừa dối chính mình.

Nhưng bàn tay đang cầm vỉ t.h.u.ố.c của tôi lại run lên bần bật.

Cảm giác bất an giờ đây đã biến thành một nỗi sợ hãi sắc nhọn đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tôi vứt vỉ t.h.u.ố.c xuống sàn, luống cuống rút điện thoại từ trong túi quần ra.

Những ngón tay cứng đờ bấm vào dãy số quen thuộc mà tôi đã thuộc nằm lòng từ chín năm trước.

Tim tôi đập thình thịch theo từng tiếng tút vang lên trong loa.

Cố Từ: "Làm ơn, nghe máy đi, Nặc Nặc, nghe máy đi, anh sẽ không mắng em nữa, anh sẽ đón em về."

Một giây, hai giây, ba giây.

Tổng đài: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không tồn tại, xin quý khách vui lòng kiểm tra lại."

Giọng nói vô cảm của tổng đài viên vang lên lạnh lẽo và máy móc như một nhát d.a.o c.h.é.m đứt phăng sợi dây hy vọng cuối cùng của tôi.

Không tồn tại, không phải là tắt máy, không phải là chặn số mà là hủy bỏ hoàn toàn.

Hứa Nặc đã tự tay xóa sổ sự tồn tại của mình khỏi thế giới của tôi một cách triệt để và tuyệt tình nhất.

Chiếc điện thoại trượt khỏi tay tôi, rơi xuống mặt sàn gỗ, phát ra một tiếng bốp khô khốc.

Tôi quỳ gục trước tủ quần áo mở toang, nhìn chằm chằm vào những vỉ t.h.u.ố.c giảm đau rỗng tuếch nằm lăn lóc trên sàn.

Tiếng sấm ngoài trời vẫn gầm rít nhưng bên tai tôi lúc này chỉ còn lại tiếng ù ù điếc đặc.

Đến tận lúc này, sự kiêu ngạo của tôi mới hoàn toàn sụp đổ.

Tôi hoảng loạn nhận ra tôi không hề biết Hứa Nặc có thể đi đâu.

Tôi không biết tên bệnh viện cô ấy thường đến khám, không biết bác sĩ nào điều trị cho cô ấy.

Chín năm thanh xuân, năm năm vợ chồng, tôi đã bòn rút mọi sự ấm áp và hy sinh của cô ấy để xây đắp nên đế chế của riêng mình, để rồi khi cô ấy quay lưng bước đi, tôi mới bàng hoàng phát hiện ra tôi chẳng hiểu gì về người phụ nữ đã dùng cả sinh mệnh để yêu mình.

Sáng hôm sau, tôi lao đến công ty với đôi mắt vằn đỏ và bộ dạng xộc xệch chưa từng có.

Tô Mạn vừa thấy tôi, nụ cười trên môi cô ta tắt ngấm, thay vào đó là vẻ hoảng hốt.

Tô Mạn: "Sếp Cố, anh sao vậy? Anh ốm à?"

Cô ta định bước tới nhưng tôi gạt phăng tay cô ta ra, đi thẳng vào phòng làm việc và đóng sầm cửa lại.

Tôi gọi thư ký vào.

Cố Từ: "Điều tra cho tôi, điều tra tất cả các bệnh viện ở Thượng Hải xem Hứa Nặc đã từng khám ở đâu, khám khoa gì, bác sĩ nào điều trị, nhanh lên, ngay lập tức."

Thư ký Lâm sững sờ mất vài giây trước sự mất kiểm soát của tôi rồi vội vã gật đầu lui ra.

Bốn tiếng đồng hồ chờ đợi là bốn tiếng dài nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi không làm được bất cứ việc gì, chỉ đi đi lại lại trong phòng, châm điếu t.h.u.ố.c này đến điếu t.h.u.ố.c khác cho đến khi gạt tàn đầy ắp những mẩu t.h.u.ố.c cháy dở.

Cố Từ: "Chỉ là đau dạ dày nặng thôi, tìm được cô ấy đưa đi chữa trị là khỏi, mình có tiền, mình có thể mời những bác sĩ giỏi nhất."

Tôi không ngừng lẩm bẩm như một câu thần chú để tự trấn an bản thân.

Gần ba giờ chiều, thư ký Lâm gõ cửa bước vào, trên tay anh ta cầm một tập hồ sơ mỏng, sắc mặt anh ta tái nhợt, ánh mắt nhìn tôi mang theo sự né tránh đầy e rè.

Thư ký Lâm: "Sếp, tôi đã tìm được thông tin của phu nhân, cô ấy, cô ấy đang điều trị tại bệnh viện Ung Bướu Nhân Dân."

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Cố Từ: "Ung bướu? Cậu đang nói linh tinh cái gì vậy?"

Tôi gằn giọng, bước nhanh tới giật lấy tập hồ sơ từ tay thư ký Lâm.

Tôi lật tung tập hồ sơ, những tờ bệnh án, kết quả xét nghiệm, phim chụp X-quang, tất cả đều mang tên Hứa Nặc.

Bệnh án ghi: Hứa Nặc, nữ 28 tuổi, chẩn đoán u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối đã di căn sang gan và hạch bạch huyết, thời gian phát hiện sáu tháng trước.

Sáu tháng trước, đầu óc tôi ong lên.

Sáu tháng trước đó là thời điểm công ty tôi vừa ký được hợp đồng lớn nhất từ trước đến nay, là lúc tôi bắt đầu chìm đắm trong những buổi tiệc tùng triền miên.

Còn Hứa Nặc, người phụ nữ của tôi đã một mình cầm tờ giấy báo t.ử trong bệnh viện lạnh lẽo đối diện với cái c.h.ế.t đang ăn mòn cơ thể cô ấy từng ngày.

Thư ký Lâm: "Bác sĩ nói, phu nhân từng nói rằng chồng cô ấy đang ở thời điểm quan trọng nhất của sự nghiệp, cô ấy không muốn làm gánh nặng cho anh."

Tôi lảo đảo lùi lại vài bước, ngã khuỵu xuống chiếc ghế đằng sau.

Cố Từ: "Gánh nặng..."

Tôi nhớ lại những lần Hứa Nặc cố gắng gọi điện cho tôi vào đêm khuya, nhưng tôi đều cúp máy ngang vì đang bận tiếp khách.

Tôi nhớ lại cái đêm cô ấy cuộn tròn trên tấm t.h.ả.m, nôn ra m.á.u, còn tôi thì đang bận chọn quà sinh nhật cho Tô Mạn.

Cố Từ: "Bệnh viện, cô ấy đang ở phòng nào? Đưa tôi đến đó ngay lập tức."

Chiếc xe lao vun v.út trên đường phố Thượng Hải, bất chấp đèn đỏ.

Khi tôi lao vào bệnh viện Ung Bướu, mùi t.h.u.ố.c sát trùng xộc thẳng vào mũi khiến dạ dày tôi quặn thắt.

Tôi chạy dọc hành lang tầng tám tìm kiếm số phòng 804.

Cửa phòng hé mở, tôi dừng bước, hơi thở hổn hển, hai tay run rẩy bám c.h.ặ.t vào khung cửa.

Trên chiếc giường bệnh trắng toát, một thân ảnh gầy gò đang nằm cuộn tròn.

Bên cạnh giường, một nữ y tá đang nhẹ nhàng thay túi truyền.

Y tá: "Cô Hứa, cô chịu khó một chút nhé, t.h.u.ố.c giảm đau sẽ có tác dụng ngay thôi."

Hứa Nặc khẽ nhíu mày, khó nhọc mở mắt, giọng nói yếu ớt đứt quãng.

Hứa Nặc: "Cảm ơn bác sĩ, bao giờ thì tôi có thể xuất viện?"

Y tá: "Cô Hứa, tình trạng của cô hiện tại, cô nên gọi người nhà đến đi, có ai ở bên cạnh lúc này sẽ tốt hơn."

Hứa Nặc nhắm mắt lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười yếu ớt, chua chát.

Hứa Nặc: "Tôi không có người nhà, tôi chỉ có một mình."

Câu nói ấy như một nhát b.úa giáng thẳng vào n.g.ự.c tôi, đập nát toàn bộ phòng tuyến cuối cùng của tôi.

Cố Từ: "Nặc Nặc..."

Tôi gọi tên cô ấy, giọng nói vỡ vụn.

Hứa Nặc giật mình, mở bừng mắt, ánh mắt cô ấy hướng về phía cửa, nơi tôi đang đứng.

Trong khoảnh khắc chạm mắt nhau, thời gian như ngừng trôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vết Thương Chẳng Thể Lành - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD