Vị Hôn Phu Của Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 12: (hết)

Cập nhật lúc: 21/08/2026 16:08

Ta nói với Lục Thải: “Sinh mệnh là thứ rất trân quý.”

Lục Thải gật đầu: “Đúng vậy, sinh mệnh rất trân quý. Nhưng đối với ta, vẫn còn thứ trân quý hơn cả sinh mệnh.”

Cho dù chỉ trong một đêm, từ quý nữ kinh thành biến thành trò cười cho thiên hạ, cho dù người phụ thân quyền cao chức trọng kia luôn ám chỉ muốn ta tự sát để bảo toàn danh tiết, ta vẫn lựa chọn sống tiếp.

Trước đó hắn từng hỏi ta, đối mặt với điều kiện mà An Vương Thế T.ử đưa ra, ta có đồng ý hay không. Ta chưa nói ra là, nếu đổi lại là ta của trước kia, đại khái ta thật sự sẽ đồng ý.

Tên biến thái An Vương Thế T.ử kia cho rằng sống không bằng c.h.ế.t mới là sự thống khổ tột cùng. Nhưng ta lại cảm thấy, chỉ cần còn sống, đó đã là điều tốt đẹp nhất. Không có gì có thể vượt qua mạng sống.

Thế nhưng hiện tại nhìn Lục Thải, ta bỗng nhiên có chút d.a.o động.

Người bên kia khẽ gọi: “Nhiễm Nhiễm.”

Ta nhìn sang.

Hắn mặc một chiếc áo xanh, ôn hòa nhã nhặn. Gió biển thổi qua người hắn, thế nhưng lại khiến người ta có ảo giác hắn đang hứng chịu bão tuyết. Bóng dáng hắn quá đỗi yếu ớt, dường như không thể chịu đựng thêm bất kỳ đả kích nhỏ nhoi nào nữa.

Nhưng hắn vẫn đang cười: “Nếu ta g.i.ế.c hắn, nàng sẽ hận ta chứ?”

So với câu trước, câu sau này mới giống như mục đích thực sự của hắn.

Ta chỉ cảm thấy bệnh tình của hắn có lẽ đã nặng lắm rồi. Nếu hắn muốn một đáp án, ta liền cho hắn đáp án: “Sẽ.”

Hắn như cảm thấy hài lòng. Trong đôi mắt vằn vện tơ m.á.u, ánh cười càng thêm sâu: “Ta có thể không g.i.ế.c hắn, chỉ cần nàng theo ta trở về. Nhiễm Nhiễm, đợi sau khi trở về, ta sẽ bù đắp cho nàng hôn lễ năm đó mà ta còn nợ nàng, được không?”

Ta nhìn hắn hồi lâu, lâu đến mức chính ta cũng không rõ mình đang mang tâm trạng gì. Cuối cùng, ta hỏi hắn: “Ngài và An Vương Thế T.ử có gì khác nhau?”

Nụ cười giả tạo trên mặt hắn biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là một nỗi sợ hãi mà ta chưa từng thấy. Giống như bị ném vào hầm băng, cả người hắn run rẩy nhè nhẹ.

Ba năm không gặp, ký ức về hắn cũng đã phai nhạt đi nhiều. Ta sớm đã không biết hiện tại hắn là người như thế nào, có những thay đổi gì. Nếu là ba năm trước, có lẽ ta còn quan tâm hỏi han vài câu. Nhưng hiện tại, bất kể hắn mang cảm xúc gì, ta cũng đã mất đi lý do và tư cách để hỏi đến.

Lần này hắn ho kịch liệt hơn. Hắn cong người, ho đến mức không thẳng nổi lưng, cực kỳ giống một ông lão còng lưng. Hắn cũng không thể khước từ đám thuộc hạ tới gần nữa. Bọn họ đỡ lấy hắn, quan tâm gọi “Bệ hạ”.

Hắn không đáp lại. Máu ho ra nhỏ giọt xuống đất. Sắc đỏ kia có lẽ đã làm mờ đi đôi mắt hắn, hắn không nhìn ta nữa.

Lục Thải nắm tay ta, xoay người rời đi.

Không có mệnh lệnh của chủ nhân, không một ai tiến lên cản chúng ta.

“Nhiễm Nhiễm...”

Giọng nói yếu ớt vang lên, khiến bước chân ta hơi khựng lại.

Giọng hắn truyền đến từ phía sau: “Ta và An Vương Thế T.ử không giống nhau.”

Kỳ lạ thay, cảm giác duy nhất trong lòng ta lúc này chỉ là: Hắn đã bệnh đến mức này rồi, vậy mà vẫn còn tâm trí để chứng minh mình không giống người khác.

Ta quay đầu lại. Dưới sự dìu đỡ của thuộc hạ, hắn dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn ta. Đã không còn là thiếu niên mặc áo xanh, hăng hái bừng bừng sức sống mà ta từng thấy năm nào. Giờ phút này, tuy hắn vẫn mặc áo xanh, nhưng sự hăng hái kia tựa như sương giá mùa thu, đã đi đến hồi kết.

Chẳng hiểu sao, thỉnh thoảng đi trên đường nhìn thấy những cụ già đi lại khó khăn, ta đều sinh lòng thương xót. Nhưng lúc này, ta lại chẳng nảy sinh bất kỳ tình cảm dư thừa nào.

Đối với lời hắn nói, ta chỉ bình thản “ồ” một tiếng.

Lục Thải nắm tay ta đi xa, phía sau cũng không còn truyền đến bất kỳ âm thanh nào nữa.

Chúng ta không biết những ngày tháng sau này sẽ đón nhận điều gì. Nhưng vấn đề đó, hiện tại không quan trọng bằng việc thảo luận xem bữa tiếp theo sẽ ăn gì.

Ta nói với Lục Thải: “Ta muốn ăn bánh táo chua.”

Chàng kinh ngạc nhìn ta: “Nàng không phải chỉ thích ăn đồ ngọt sao?”

Kiễng chân, ta lén lút thì thầm vào tai chàng vài lời. Chàng ngẩn người hồi lâu cũng không đáp lại. Ta mắng một tiếng: “Đúng là đồ ngốc.”

Ta vừa bước đi một bước, cả người đã bị chàng bế ngang lên.

Chàng liên tiếp tuôn ra hàng loạt câu hỏi: “Có chỗ nào không thoải mái không? Có cảm thấy mệt mỏi không? Nàng hiện tại có đói bụng không? Ngoài bánh táo chua còn muốn ăn gì nữa? Chân nàng còn đi lại được không...”

Nghe những câu hỏi ngày càng thái quá của chàng, ta rốt cuộc không nhịn được, tựa vào n.g.ự.c chàng bật cười thành tiếng.

Ta nghĩ ta phải viết một bức thư cho mẫu thân, kể cho bà nghe chuyện ta ở làng chài nhỏ này đã cười to sảng khoái, chẳng ra dáng thục nữ chút nào. Nhưng ta đoán, người mẫu thân trước kia luôn ân cần dạy bảo, lúc nào cũng treo hai chữ “thục nữ” trên môi, lần này có lẽ sẽ không giống như lúc nhỏ, phạt ta đi chép sách Nữ Giới nữa.

Trong tiếng lải nhải của Lục Thải, ta đã nghĩ xong phần kết cho bức thư. Đó chính là: Nương, con sống rất tốt.

Là thật sự rất tốt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vị Hôn Phu Của Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 12: Chương 12: (hết) | MonkeyD