Vị Hôn Phu Của Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 8
Cập nhật lúc: 21/08/2026 16:07
Trong ngục tối, hắn bị đ.á.n.h gãy hai chân, chịu đủ mọi cực hình. Một ngày nọ, An Vương Thế T.ử lại đến thăm hắn.
Trong tay gã cầm một cây châu thoa của nữ t.ử. Nhìn vị công t.ử từng vô cùng hiển hách nay lại thê t.h.ả.m vô cùng trong phòng giam, An Vương Thế T.ử bật cười cợt nhả: “Thế t.ử phi quả không hổ danh đệ nhất mỹ nhân Kinh Thành. Dáng vẻ kia, làn da kia, cả giọng nói oanh oanh yến yến... Hèn gì Thế t.ử lại sủng ái đến thế.”
Kẻ trong ngục kéo lê thân tàn ma dại tiến lên, bám c.h.ặ.t lấy song sắt. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, khàn giọng hỏi: “Ngươi đã làm gì nàng?”
“Thế t.ử đối với Thế t.ử phi quả thật tình thâm nghĩa trọng. Đáng tiếc, Thế t.ử phi vừa biết ngươi gặp nạn, liền vội vàng tự dâng hiến thân xác với bổn vương, còn nói cam tâm tình nguyện làm thiếp. Bổn vương ngược lại có chút luyến tiếc... Một mỹ nhân xinh đẹp như nàng, làm thiếp thì hơi uổng phí.”
An Vương Thế T.ử nhìn sắc mặt xám xịt trắng bệch của kẻ trong ngục, sung sướng cười rộ lên: “Thế t.ử trước nay chịu cực hình gì cũng không rên một tiếng, nay dáng vẻ sống không bằng c.h.ế.t này thật khiến người ta thấy mới mẻ. Nghe Thế t.ử phi nói cây châu thoa này là tín vật đính ước của hai người?”
Ánh mắt hắn dừng lại trên cây châu thoa, đồng t.ử hơi co rút.
“Tín vật đính ước thì sao chứ? Hiện tại nàng ta chẳng phải đã dâng cho ta rồi sao? Dù sao cũng là đồ Thế t.ử tặng, thôi thì nể mặt Thế t.ử, ta giữ lại vậy.” An Vương Thế T.ử ném một chiếc hộp gỗ vào phòng giam: “Thiên Hương Quả này tặng cho ngươi, coi như quà đáp lễ của ta. Thế t.ử, ngươi ngàn vạn lần đừng c.h.ế.t dễ dàng như vậy. Ngươi sống càng lâu, ta mới càng thêm tận hứng.”
An Vương Thế T.ử và hắn là anh em họ, cũng là t.ử địch từ nhỏ đến lớn. So với việc nhìn hắn c.h.ế.t, gã càng thích thú thưởng thức dáng vẻ thống khổ của hắn hơn.
Về sau, chỉ còn lại vài tên thân binh liều mạng cứu hắn ra khỏi ngục. Khi đó đang là tiết trời băng tuyết ngập tràn. Kẻ truy sát hắn, người bảo vệ hắn, tất cả đều đã c.h.ế.t.
Chỉ còn một mình hắn sống sót, ngã gục trên nền tuyết kéo dài hơi tàn. Chính một thiếu nữ mặc váy sam màu hồng nhạt đã phát hiện ra hắn.
Kiều Điềm Điềm không giống những kẻ giậu đổ bìm leo, cũng không hề có ý định giao hắn cho An Vương. Nàng ta chỉ là một nữ t.ử yếu đuối, dốc cạn sức lực, bước đi lảo đảo cõng hắn vào một túp lều của thợ săn.
Cuối cùng, hắn vẫn c.h.ế.t vì trọng thương. Hình ảnh cuối cùng trước khi nhắm mắt, chính là khuôn mặt diễm lệ của thiếu nữ kia.
Đây là cả một đời của hắn trong giấc mộng.
Nghe xong, ta chẳng có cảm xúc gì đặc biệt, chỉ giống như vừa nghe xong một câu chuyện xưa. Tuy nhiên nhìn vẻ mặt của hắn, dường như đó không chỉ đơn thuần là một giấc mộng, mà tựa như hắn đã thật sự tự mình trải qua.
Lúc này, ta loáng thoáng hiểu được ý nghĩa của hai chữ “trọng sinh”.
Hắn hồi lâu không nói thêm lời nào, im lìm như một người c.h.ế.t.
Ta ít nhiều có chút hoảng sợ, nhỡ hắn c.h.ế.t thật, đám thuộc hạ của hắn bắt người chôn cùng thì sao. Ta đành phải suy nghĩ một lát, lên tiếng: “Hiện tại những chuyện trong mộng đều chưa xảy ra, ngài không cần coi đó là thật.”
Hắn tựa hồ đã hoàn hồn, khẽ mỉm cười: “Không lâu trước đây, người của ta đã bắt được An Vương Thế T.ử đang lẩn trốn bên ngoài.”
“Ừm, khá tốt.”
Hắn tuy đã là người chiến thắng, nhưng An Vương Thế T.ử vẫn trốn thoát. Kẻ đó nếu không c.h.ế.t, chắc chắn sẽ là một mầm tai họa.
Ta nói khá tốt, thật sự mang ý nghĩa là khá tốt, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không có chiến tranh.
