Vị Hôn Phu Treo Thỏ Đôi Trên Điện Thoại, Bênh Cô Ấy Rồi Cầu Tái Hợp - 6
Cập nhật lúc: 22/08/2026 12:02
Ba tháng sau, tôi nghe người bạn chung tên Hiểu Văn kể lại vài chuyện về Chu Tự và Tô Đường.
Hôm đó tan làm, Hiểu Văn hẹn tôi đi ăn.
Cô ấy từng làm cùng bộ phận với Chu Tự, nên gần như chuyện gì trong công ty cũng biết.
“Thật ra mọi người đã sớm thấy hai người đó không bình thường rồi.”
Hiểu Văn khuấy cốc nước trái cây, khẽ thở dài.
“Lúc Tô Đường mới vào công ty, Chu Tự là người phụ trách dự án của cô ta. Ban đầu chỉ là sáng nào cô ta cũng mang cho anh ấy một cốc cà phê đúng vị anh ấy thích, sau đó dần thành chỉ cần Chu Tự tăng ca thì Tô Đường nhất định ở lại đến cuối.”
“Tháng trước bộ phận đi công tác sang thành phố bên cạnh, trên xe buýt Tô Đường còn cố chen người khác đi để đương nhiên ngồi cạnh Chu Tự.”
Tôi yên lặng nghe, tay cắt bít tết vẫn rất vững.
Thấy tôi không có phản ứng mạnh, Hiểu Văn mới hạ giọng nói tiếp:
“Còn chuyện quá đáng hơn nữa. Có lần liên hoan, Tô Đường uống say rồi gọi cho Chu Tự. Lúc đó anh ta rõ ràng đã về nhà, vậy mà vẫn kiếm cớ chạy ra ngoài đón cô ta.”
Tôi nghĩ lại, quả thật có một lần như vậy.
Đó là một đêm rất khuya, Chu Tự nhận điện thoại rồi nói với tôi rằng nhà đồng nghiệp có chuyện gấp cần giúp.
Khi ấy tôi không hề nghi ngờ, còn dặn anh lái xe cẩn thận.
Chu Tự chưa từng trực tiếp tỏ tình với Tô Đường, cũng chưa thật sự vượt qua ranh giới cuối cùng với cô ta.
Nhưng anh chưa bao giờ thực sự từ chối bất kỳ hành vi vượt giới hạn nào của Tô Đường.
Anh quá thông minh, mà sự thông minh ấy lại thấm đầy ích kỷ.
Anh hưởng thụ cảm giác được một cô gái trẻ mù quáng ngưỡng mộ, hưởng thụ kiểu mập mờ không cần chịu trách nhiệm này.
Đồng thời, anh cũng hưởng thụ cảm giác mỗi khi trở về nhà đều có tôi chuẩn bị cơm nóng canh nóng, cùng anh hoạch định một tương lai ổn định.
Để giữ được sự cân bằng đó, trước mặt Tô Đường, anh biến tôi thành một vị hôn thê mạnh mẽ, nhạy cảm và có tính kiểm soát cực cao, từ đó đổi lấy sự đồng cảm và thiên vị của cô gái trẻ.
Còn trước mặt tôi, anh lại miêu tả Tô Đường thành một cô em đồng nghiệp chẳng biết gì, chỉ biết gây phiền phức, để tôi không sinh nghi.
Một bên, anh tham lam hút lấy cảm giác mới mẻ từ Tô Đường.
Một bên, anh vẫn chắc chắn rằng tôi sẽ thay anh giữ vững hậu phương cuộc sống.
Anh hoàn toàn hiểu mình đang vượt giới hạn.
Chỉ là anh ngạo mạn cho rằng, miễn chưa xảy ra quan hệ thể xác thì mọi thứ đều không thể tính là phản bội, và tất cả mọi người đều phải tha thứ cho anh.
Nghe xong, tôi không khóc, ngược lại còn thấy rất ngon miệng, ăn sạch cả một đĩa salad.
Sớm nhìn rõ bản chất mục ruỗng của một người, vẫn tốt hơn chôn cả quãng đời còn lại vào đó.
Thời gian đầu sau khi chia tay, thật ra Chu Tự sống không đến mức chật vật.
Anh là quản lý dự án, thu nhập khá cao.
Sau khi chuyển đi, anh lập tức thuê một căn hộ độc thân t.ử tế, ngày nào cũng gọi đồ ăn cao cấp khác nhau.
Không còn sự ràng buộc của tôi, anh có thể thức trắng đêm chơi game, cuối tuần ngủ đến tận chiều.
Anh thậm chí từng đăng một tấm ảnh ban công căn hộ mới lên trang cá nhân, kèm dòng chữ:
“Không khí của tự do.”
Anh muốn chứng minh với tất cả mọi người rằng rời khỏi tôi, anh chỉ sống tốt hơn.
Nhưng điều anh thật sự không quen là trong cuộc sống không còn một người luôn đứng về phía mình vô điều kiện.
Nửa tháng sau, một dự án quan trọng do anh phụ trách đấu thầu thất bại.
Nếu là trước đây, vào những lúc như thế, tôi sẽ pha trà nóng, ngồi cùng anh trong phòng làm việc để phân tích lại đến tận khuya.
Tôi sẽ lật từng trang hồ sơ dự thầu, cùng anh tìm ra vấn đề, liên tục khẳng định năng lực của anh, ở bên cho tới khi anh vượt qua giai đoạn suy sụp nhất.
Nhưng lần này, anh chỉ có thể một mình đối diện với căn phòng đầy đầu t.h.u.ố.c lá, không có ai nghe anh giãi bày.
Vài ngày sau, bố anh đột nhiên lên cơn cao huyết áp rồi ngất xỉu, phải nhập viện.
Bà Chu hoảng loạn, gọi điện khóc lóc với anh.
Trước đây gặp chuyện bất ngờ thế này, luôn là tôi lập tức liên hệ với bác sĩ quen, sắp xếp hồ sơ bệnh án cũ, thậm chí xin nghỉ để chạy tới chạy lui làm thủ tục ở bệnh viện.
Còn lần này, Chu Tự phải họp liền ba cuộc dài ở công ty, điện thoại lại để im lặng. Đến khi nhìn thấy tin nhắn rồi chạy tới bệnh viện, mọi thứ đã rối như tơ vò.
Anh bị mẹ mắng cho một trận không ngẩng nổi đầu, quay cuồng xử lý đến tận rạng sáng.
Khi anh đạt được thành tích, chẳng ai nhớ anh đã vất vả thế nào trên đường đi.
Đến lúc anh rơi xuống đáy, cũng không còn ai vững vàng đỡ lấy phía sau.
Còn Tô Đường đang làm gì?
Thứ Tô Đường thích là quản lý Chu trưởng thành, đáng tin, việc gì cũng xử lý ung dung.
Cô ta sẵn lòng ăn mặc xinh đẹp đi cùng Chu Tự đến quán bar mới mở, sẵn lòng cùng anh đi du lịch ngắn ngày quanh thành phố, sẵn lòng tạo ra những khoảnh khắc lãng mạn dưới ánh đèn mờ.
Nhưng khi Chu Tự mang quầng thâm mắt, mệt mỏi kể với cô ta về bệnh tình của bố và dự án thất bại, Tô Đường chỉ qua loa nói:
“Ôi phiền thật đấy, tan làm rồi thì đừng nhắc chuyện không vui nữa mà. Chúng ta đi ăn quán Nhật mới mở kia nhé?”
Đến một câu an ủi có ích cô ta cũng chẳng nói nổi.
Lần đầu tiên Chu Tự thật sự nhận ra, những gì tôi dành cho anh suốt bảy năm qua chưa bao giờ chỉ là việc nhà đơn giản.
Đó là sự thấu hiểu, tin tưởng và chỗ dựa được tích góp ngày này qua ngày khác.
