Vị Hôn Thê Của Anh Ấy Sắp Về Nước, Tôi Quyết Định Ngỏ Lời Chia Tay - Chương 5
Cập nhật lúc: 01/07/2026 08:01
Nghĩ bụng đây chắc hẳn chính là vị hôn thê Hà Mộc Nghiên của anh, họ đứng cạnh nhau trông quả thực rất vừa mắt.
Cô thu hồi tầm mắt, vịnh vào lan can ban công, nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài mà thẫn thờ phát ngốc.
Tạ Diệp cũng học theo dáng vẻ của cô, tựa người dịch lại gần cô thêm một bước.
Vốn tưởng rằng cô có thể cứ thế trốn tránh hết cả buổi tối, nhưng lãnh đạo công ty lại tìm thấy cô, muốn cô đi làm quen với các nhân vật cấp cao của các công ty khác.
Cô đành phải làm theo, chấp nhận số phận mà bước tới.
Tạ Diệp nhìn theo bóng lưng cô với ánh mắt đầy thâm ý, rõ ràng cậu ấy đã bảo họ đừng sắp xếp việc cho cô rồi, sao đột nhiên lại...
“Tiểu Nguyên, đây là Tổng giám đốc Mặc của Tập đoàn Mặc thị.” Lãnh đạo có chút nịnh nọt nhìn Mặc Bách Dịch, ra hiệu cho cô bước lên phía trước.
Cô bất lực nhìn ông ta một cái:
“Chào Tổng giám đốc Mặc.”
Mặc Bách Dịch khẽ nhếch môi, nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt.
Anh giơ ly rượu về phía cô:
“Không biết cô Nguyên đây có thể nể mặt chút không?”
Đúng là giả vờ giống như không quen biết thật đấy.
Cô đặt ly rượu ở vị trí thấp hơn nhẹ nhàng chạm cốc với anh, uống một ngụm nhỏ mang tính tượng trưng, rồi không nói thêm lời nào nữa.
Mặc Bách Dịch cũng không nhìn cô nữa, quay sang trò chuyện dăm ba câu với lãnh đạo của cô.
Tuy rằng không có việc gì liên quan đến cô, nhưng cô lại không thể bỏ đi được, không nhịn được mà thả hồn treo ngược cành cây, ánh mắt bay xa, nhìn thấy Tạ Diệp cũng đang nhìn mình, trong mắt dường như có chút lo lắng, cô gật đầu với cậu ấy, ra hiệu rằng mình không sao.
“Cô Nguyên lúc nào cũng không chuyên tâm như vậy sao?”
Trong đôi mắt đen kịt của Mặc Bách Dịch có chút u ám không rõ, lạnh lùng nhìn cô.
Cô cảm thấy mình đúng là ngồi không cũng trúng đạn, đứng ở ban công cũng không xong, ở đây tiếp chuyện cũng không được, thả lỏng tâm trí một chút lại càng không xong.
Cô đành phải quay đầu lại nhìn anh, trong mắt lộ rõ vài phần oán hận.
Một lúc lâu sau, cuối cùng Mặc Bách Dịch cũng rời đi, cô cũng cuối cùng được tự do.
Cô đi vào nhà vệ sinh, dặm lại chút son môi nơi khóe miệng, nhìn người trong gương mỉm cười hài lòng.
Giây tiếp theo sau khi bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô lại bị người ta bịt c.h.ặ.t lấy miệng mũi, kéo vào góc khuất của hành lang, buộc phải tựa lưng vào bờ vai của người phía sau.
Lồng n.g.ự.c người đàn ông săn chắc mạnh mẽ, như có như không dán c.h.ặ.t vào lưng cô.
Cô ú ớ kêu lên, muốn vùng vẫy thoát ra, nhưng anh lại dùng bàn tay còn lại ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo đang quấy phá của cô:
“Đừng động đậy nữa.”
Giọng nói của Mặc Bách Dịch trầm xuống vài tông, lúc này cô mới ngoan ngoãn im lặng.
Anh vùi đầu vào vai cô, hơi thở ấm nóng phả vào xương quai xanh của cô, kích thích khiến cô có chút muốn trốn chạy.
Nhận ra cô lại muốn rời đi, anh càng giam cầm c.h.ặ.t hơn, cơ thể cô hoàn toàn dán c.h.ặ.t vào anh, nhiệt độ cơ thể nóng rực của anh cứ thế truyền qua lớp vải quần áo, vành tai cô đã nhuộm lên một tầng đỏ ửng.
“Buông tôi ra, Mặc Bách Dịch.”
“Không buông.”
“Có bạn trai mới rồi à?”
Cô biết anh đang nói đến Tạ Diệp, nhưng anh thì có tư cách gì để hỏi cô chứ, chính anh cũng đã có niềm vui mới rồi, còn muốn chiếm giữ cô không buông sao?
“Có thì đã sao, không có thì đã sao.”
“Có liên quan gì đến anh không?”
“Mặc tổng.”
Hai từ cuối cùng cô nói có chút nghiến răng nghiến lợi.
“Em đừng đối xử với anh như vậy có được không?”
“Anh khó chịu lắm.”
Trong giọng nói của Mặc Bách Dịch ngập tràn sự uất ức, anh hôn lên cổ cô, nhịp thở cũng trở nên dồn dập hơn.
Cô đưa tay ra chặn miệng anh lại, không để anh có thêm hành động tiếp theo.
Ánh mắt Mặc Bách Dịch tối sầm lại, giây tiếp theo cô liền bị ép c.h.ặ.t vào tường, anh cứng rắn chặn đứng đôi môi cô.
Nụ hôn đến vừa mãnh liệt vừa dồn dập, oxy trong không khí bị tước đoạt, cô có chút không thở nổi, đôi gò má đều nhuộm một màu đỏ hồng đào.
Đúng lúc này có tiếng bước chân truyền đến, từ xa lại gần.
Cô bắt đầu vùng vẫy kịch liệt, nếu thực sự bị người ta nhìn thấy thì mọi chuyện coi như xong đời.
Mặc Bách Dịch thấy cô như vậy, trong lòng càng thêm khó chịu.
Anh đáng xấu hổ đến mức không thể để ai nhìn thấy sao?
Anh trói buộc hai tay cô, ép lên đỉnh đầu cô, lại càng làm sâu thêm nụ hôn này, bàn tay cũng ma sát mạnh mẽ trên eo cô.
Trong mắt cô đã kìm nén ra những giọt nước mắt, sự uất ức trong lòng ùa về như thủy triều.
Anh cứ như vậy không thèm để ý đến danh tiếng của cô sao?
Nước mắt từ khóe mắt rơi xuống, hòa vào đôi môi đang quấn quýt của hai người, cô nếm được chút vị mặn.
Vào khoảnh khắc cuối cùng, Mặc Bách Dịch vẫn buông cô ra, ôm cô vào lòng, dùng cơ thể mình chắn cho cô.
Người bên ngoài rõ ràng là không ngờ ở đây lại có thể chạm mặt Mặc Bách Dịch, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt hung dữ sắc lẹm của anh thì cũng không dám hỏi nhiều, vội vàng rời đi.
Mãi cho đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, cô mới nhỏ giọng nức nở khóc lên.
Mặc Bách Dịch dường như không ngờ phản ứng của cô lại lớn như vậy, đành phải dùng ống tay áo lau đi nước mắt cho cô.
“Đừng khóc nữa.”
“Lần sau anh không làm thế này nữa là được chứ gì.”
“Anh là đồ khốn nạn.”
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, khóe mắt đều đỏ hoe.
“Được được được, đừng khóc nữa em yêu.”
Mặc Bách Dịch nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, giúp cô thuận khí.
Khoảng năm phút trôi qua, cô mới bình tâm lại, lùi ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
“Mời Tổng giám đốc Mặc tự trọng cho.”
