Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng - Chương 1
Cập nhật lúc: 04/03/2026 05:07
Nửa đêm, Quỷ Trủng.
Đúng như danh xưng là một trong những cấm địa khiến vô số tu sĩ nghe danh đã sợ mất mật, Quỷ Trủng tuyệt đối không phải cái danh hão.
Những ma vật bị lưu đày, yêu tà sinh sôi cùng u hồn lệ quỷ tụ tập tràn ngập nơi đây, oán khí ngút trời quanh năm không tan. Dù đã về đêm, cách một tầng ánh trăng lạnh lẽo, vẫn có thể nhìn thấy sương đỏ như m.á.u lơ lửng giữa không trung.
Quỷ Trủng tà ám khắp nơi, hiếm khi có người đặt chân đến, nhưng vào giờ phút này, ánh trăng lại chiếu rọi hai cái bóng mang theo sát ý sắc bén. Hai người đứng thế vây sát. Giữa những bóng đen trùng điệp là một người cả người đầy m.á.u, nằm rạp trên mặt đất.
"Ngươi thế mà vẫn còn sống."
Gã thanh niên vóc dáng cường tráng cười ha hả, dùng sức đá mạnh vào bóng người trước mặt:
"Cái gì mà thiên tài kiếm đạo, thiếu gia thế gia, kết cục chẳng phải cũng rơi vào nông nỗi này, rồi phải bỏ mạng trong tay lão t.ử sao!"
Cú đá này không chút lưu tình, trúng ngay phần bụng dưới.
Người nọ vốn đã trọng thương, bộ bạch y nhuốm màu m.á.u đỏ sẫm, hiện giờ chịu thêm cú đá này, vết thương ở bụng đột ngột nứt toác, trào ra dòng m.á.u đỏ tươi rợn người.
Thanh niên thấy hắn vì đau đớn kịch liệt mà run lên, liền bật ra tiếng cười to càng thêm không kiêng nể:
"Ngươi cũng biết đau à? Năm xưa Bùi thiếu gia c.h.ặ.t đứt một ngón tay cái của ta, kiêu ngạo biết bao nhiêu cơ mà!"
Người nằm trên mặt đất vốn đã thoi thóp, đầu gục xuống không chút động đậy, nghe vậy hàng mi dài bỗng khẽ động, liếc nhìn gã một cái cực kỳ nhạt nhẽo.
Đó là một đôi mắt giăng đầy tơ m.á.u. Đồng t.ử đen nhánh, sâu thẳm như giếng cổ, từng tia m.á.u đỏ tươi sinh sôi như dây leo, đan xen sát khí điên cuồng cùng sự dồn nén của một con thú bị dồn vào đường cùng.
"Nhớ ra rồi sao?"
Thanh niên đón lấy ánh mắt hắn, khinh khỉnh cười lạnh:
"Năm đó ta là gia đinh phủ họ Bùi, đem lòng yêu mến một nha hoàn tên Tri Tước. Vốn định cùng nàng giao hảo, nửa đêm lén lút gặp gỡ, lại bị Bùi thiếu gia lấy cớ 'đồi phong bại tục' mà đuổi khỏi Bùi gia, còn phạt nặng một trận —— ai có thể ngờ được, ngươi cũng có ngày rơi vào tay ta?"
Đây tự nhiên là lời nói phiến diện đã qua tô vẽ.
Năm đó chỉ là tình đơn phương, Tri Tước thấy gã thì tránh xa ba thước. Gã nhất thời lửa giận công tâm, quyết định mượn đêm khuya thanh vắng để dùng sức mạnh cưỡng ép. Chẳng ngờ vừa vặn tiểu thiếu gia Bùi gia luyện kiếm trở về, nghe tiếng Tri Tước kêu cứu, đương trường c.h.é.m đứt ngón cái của gã.
Tiền đồ, kế sinh nhai và nữ nhân, bái người này ban tặng, chỉ trong một đêm đều hóa thành bọt nước. Thanh danh gã hỗn xược, đành phải gia nhập vào đám sơn tặc trộm cướp, làm chút chuyện g.i.ế.c người cướp của qua ngày.
Gã càng nói càng tức, thanh trường kiếm trong tay rung lên bần bật, đang định đá thêm vài cú nữa, lại nghe nữ t.ử áo đỏ bên cạnh cất tiếng:
"Quỷ Trủng hung hiểm, mau ch.óng động thủ, chớ có lề mề ở đây làm mất thời gian."
"Cũng phải."
Thanh niên nhếch mép, kề mũi kiếm lên yết hầu người nọ. Chỉ hơi dùng lực, những giọt m.á.u như hạt châu đã rịn ra:
"Bùi gia ra giá cao treo thưởng tung tích của tiểu thiếu gia, sống c.h.ế.t không quan trọng. Cho dù ta có g.i.ế.c ngươi ở đây, thì số tiền đó cũng ——"
Gã chưa dứt lời, sắc mặt đột nhiên thay đổi, lạnh lùng ngước mắt: "Kẻ nào?"
Nữ t.ử áo đỏ khẽ nhíu mày, nghe vậy liền nhìn theo. Quả nhiên, trên tảng đá lởm chởm cách đó không xa, ả nhìn thấy một bóng người.
Thị lực của người tu đạo rất tốt, dù cách một khoảng khá xa, hai người vẫn có thể nhìn rõ dung mạo kẻ mới tới. Đó lại là một nữ nhân. Đơn thương độc mã, vóc dáng thon thả yểu điệu, thậm chí còn... xách theo một hộp điểm tâm.
Không sai, là một hộp điểm tâm.
Quỷ Trủng yêu ma hoành hành, mấy ngày nay lại đúng lúc cửa Quỷ Vực sắp mở. Các tu sĩ hận không thể mang theo toàn bộ gia sản, đao kiếm độc d.ư.ợ.c cái gì cũng phòng bị đủ cả, nhưng vị đang đứng trước mắt này ——
Thanh niên nhíu mày, dời lực chú ý khỏi hộp điểm tâm, khoảnh khắc ánh mắt rơi xuống gương mặt nàng, gã bất giác lộ vẻ kinh diễm.
Vị cô nương lai lịch bất minh này tuổi đời còn rất trẻ. Nàng mặc một chiếc váy Lưu Tiên màu nguyệt bạch kiểu dáng đơn giản, mái tóc đen b.úi lên qua loa, dáng vẻ lười biếng đứng trên đỉnh tảng đá.
Nàng không hề trang điểm tỉ mỉ, nhưng giữa mày mắt lại toát ra vẻ mị hoặc rực rỡ và phô trương. Đôi mắt lá liễu trong trẻo mảnh mai, khi chạm phải ánh nhìn của hai người, liền xẹt qua một nét khiêu khích cười như không cười.
"'Muốn cùng Tri Tước giao hảo', nói thì đường hoàng lắm, ai biết được sau lưng lại làm ra cái loại chuyện cầm thú không bằng."
Nàng dứt lời liền thả người nhảy xuống, đáp chân vững vàng trên mặt đất.
