Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng - Chương 12

Cập nhật lúc: 04/03/2026 05:08

Tạ Kính Từ: "Cởi y phục ra, bôi t.h.u.ố.c."

Khi lớp y phục từ từ được kéo xuống, sượt qua vết m.á.u chi chít trên da, tuy lực đạo nhẹ nhàng nhưng vẫn mang đến những cơn đau đớn khó tả. Vì cơn đau ấy, cảm giác lúc trút bỏ xiêm y càng trở nên cực kỳ rõ rệt. Bùi Độ căng cứng sống lưng, âm thầm c.ắ.n răng.

Mọi chuyện xảy ra hôm nay đều không đầu không đuôi. Hắn mơ mơ màng màng gặp Tạ tiểu thư, lại mơ mơ màng màng bị nàng dắt mũi, thế mà chính miệng thốt ra những lời quá sức trực diện và trắng trợn như vậy, lại còn... Còn cởi y phục ngay trước mặt nàng, phơi bày cơ thể chằng chịt vết thương này. Đây căn bản không phải cốt truyện mà hắn dự tính.

Bùi Độ xưa nay luôn tuân theo quy củ lề lối, thói quen đè nén mọi cảm xúc xuống đáy lòng. Ngày hai nhà đính hôn, hắn lại phá lệ uống rượu, một mình ngồi dưới gốc cây đào, vùi mặt vào đầu gối lặng lẽ cười. Đó là lần hắn vui vẻ hiếm hoi trong suốt bao năm qua, tựa như một giấc mộng đẹp rớt trúng đỉnh đầu.

Cây đào trong viện đã thành tinh, trêu chọc nói với hắn: "Vị hôn thê kia của ngươi chắc hẳn cũng rất vui mừng. Tiểu thiếu gia tuấn tú lịch sự, trời sinh kiếm cốt, cho dù chỉ nhìn khuôn mặt và vóc dáng này thôi, cũng đủ khiến bao cô nương thầm thương trộm nhớ."

Bùi Độ uống đến mơ màng, chỉ nhớ là mình lắc đầu. Với tính cách của Tạ tiểu thư, chắc chắn sẽ không thấy vui vẻ gì. Nàng đối với người khác luôn nở nụ cười lười nhác, duy chỉ khi đối diện với hắn, sẽ lập tức sa sầm nét mặt, nắm c.h.ặ.t thanh đao trong tay —— nàng vẫn luôn chán ghét hắn.

Lúc đó Bùi Độ nghĩ, nếu như Tạ Kính Từ thực sự thấy phiền, vậy trước khi thành hôn hãy viết một lá thư từ hôn. Bức thư này nhất định phải do nàng tự tay viết, bởi dẫu sao bên bị từ hôn cũng sẽ tổn hại danh tiếng.

Còn trong khoảng thời gian hôn ước vẫn đang có hiệu lực, hắn muốn ích kỷ một chút, tận hưởng giấc mộng đ.á.n.h cắp được này. Chỉ cần một đoạn thời gian ngắn ngủi cũng tốt, ít nhất để hắn cảm thấy hi vọng suốt bao năm qua cuối cùng cũng có chỗ dung thân.

—— Tuy xác suất cực kỳ nhỏ nhoi, nhưng ngộ nhỡ Tạ tiểu thư không muốn từ hôn thì sao? Vậy bọn họ sẽ bái đường thành thân. Bùi Độ tuy chẳng có kinh nghiệm, nhưng cũng biết chuyện đụng chạm da thịt sau đêm động phòng.

Thiếu niên say rượu ngày ấy ngơ ngẩn nhìn cây đào, đỏ mặt nghiêm túc suy nghĩ: Cơ thể này của hắn, liệu có lấy lòng được Tạ tiểu thư không? Các sư huynh sư đệ ở Học cung đều khen hắn thân hình chuẩn mực. Bất kể thế nào, hẳn là sẽ không làm nàng thất vọng.

Động tác của ngón trỏ đang đè lên vạt áo trước khựng lại. Thật sự... sẽ không làm nàng thất vọng sao?

Hang động u ám tịch mịch, từ bên ngoài hắt vào một chút ánh tuyết trắng xóa. Bùi Độ cụp mắt xuống, nơi tầm mắt chạm tới là vết thương dữ tợn trước n.g.ự.c và những khớp ngón tay gãy nát vặn vẹo. Hắn đã cố gắng hết sức để làm nàng vừa lòng, nhưng kết cục bày ra trước mắt Tạ Kính Từ, lại là bộ dạng chật vật khó coi đến nhường này.

"Sao thế, tay đau lắm à?"

Tạ Kính Từ sao biết được hắn đang nghĩ gì trong lòng, thấy Bùi Độ ngẩn người, chỉ nghĩ gã đau đến mức không thể tiếp tục, rất trượng nghĩa rướn người tới trước: "Đừng động đậy."

Nàng từ nhỏ đến lớn giữ mình trong sạch. Cuộc đời tuy giống như một con ếch xanh, từ đầu đến cuối đều ế chỏng ế chơ, nhưng Tạ Kính Từ chí ít cũng đã trải qua vô số sóng to gió lớn ở tiểu thế giới. Cho dù có nhìn thấy nửa thân trên của nam nhân, nàng cũng chẳng mảy may ngượng ngùng. Tay phải vừa nhấc lên, chiếc áo lót thấm đẫm m.á.u kia liền tuột khỏi vai hắn.

Gió lạnh thấu xương từ ngoài hang rít gào ùa vào, Bùi Độ lạnh run lẩy bẩy. Người tu chân có linh khí nhập thể, vốn sở hữu công năng đông ấm hạ mát, điều hòa nhiệt độ cơ thể. Lúc hắn tới Quỷ Trủng chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng manh, đợi đến khi tu vi mất hết, liền cảm thấy cái lạnh ngấm vào tận xương tủy, giá rét khó nhịn. Lúc này không có y phục che chắn, gió đông cứ như những lưỡi d.a.o nhỏ cứa vào da thịt.

Thế nhưng cảm giác ấy chỉ kéo dài trong chốc lát. Một luồng hơi ấm vô hình từ tay Tạ Kính Từ tỏa ra, hệt như dòng nước róc rách, dịu dàng bao bọc lấy hắn. Một tay nàng cầm ngọc lộ cao cùng khăn bông, hời hợt hỏi:

"Vậy ta bắt đầu nhé?"

Bùi Độ khàn giọng đáp một tiếng "Ừm".

Khi lớp áo được trút bỏ, mọi vết thương của hắn đều phơi bày ra hết. Bùi Độ ở trong trận ma triều khổ sở chống đỡ, trước n.g.ự.c sau lưng đều là vết cào xé tứa m.á.u. Về phần một chưởng của Bùi Phong Nam, nó để lại một dấu tay bầm tím đen trên phần bụng dưới, e là đã làm tổn thương lục phủ ngũ tạng.

Tạ Kính Từ nhìn chăm chú, ánh mắt như hóa thành thực thể, ngưng tụ trên từng vệt m.á.u dữ tợn rách toạc trước n.g.ự.c hắn. Bùi Độ không dám nhìn kỹ, trầm mặc dời tầm mắt đi. Tu vi của Tạ Kính Từ cũng đang hao tổn, chỉ có thể thi triển một thuật Tẩy Trần cơ bản nhất cho hắn. Vết m.á.u cùng bùn cát bị tẩy sạch hơn phân nửa, nhưng vẫn chưa sạch hoàn toàn. Nàng bèn cầm khăn bông lên, giúp hắn lau đi những vệt m.á.u đông cứng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD