Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng - Chương 19
Cập nhật lúc: 04/03/2026 05:09
Nàng gật đầu: "Làm phiền các vị rồi, tại hạ Tạ Kính Từ."
"Nàng ta khoảng chừng Trúc Cơ sơ kỳ, hoặc thậm chí còn chưa tới Trúc Cơ đâu. Hơn nữa đây là lần đầu tới võ quán, cái gì cũng mù mờ chẳng biết." Thẩm Tước dùng thần thức truyền âm bí mật cho đám thanh niên trẻ trâu lanh chanh, cố ý tránh đi tai mắt của Tạ Kính Từ: "Dù là ai lên đài, các đệ cũng nhớ thủ hạ lưu tình, đừng làm con nhà người ta sợ c.h.ế.t khiếp."
Đám thiếu niên nhìn nhau. Bọn chúng ai nấy đều chắc mẩm mình nắm chắc phần thắng mười mươi. Nếu có thể phô diễn vài chiêu trò kỹ thuật trước mặt mỹ nhân, nói không chừng còn có thể nắm bắt được trái tim nàng, kiếm chác chút hảo cảm —— Đây đúng là cơ hội ngàn năm có một trên trời rơi xuống! Lên! Các thiếu niên dũng cảm mau tiến lên tạo kỳ tích nào!
Sự im lặng chỉ kéo dài một khoảnh khắc ngắn ngủi, rất nhanh sau đó một thiếu niên áo trắng đã bước lên phía trước: "Để ta."
Dứt lời, hắn khéo léo liếc nhìn Thẩm Tước, âm thầm giơ ngón tay cái lên: "Yên tâm đi Tước tỷ, đệ rất biết cách thương hương tiếc ngọc mà."
Lúc này đa số khán giả đã tản đi, cũng có không ít người bị khơi dậy ngọn lửa chiến đấu, túm năm tụm ba mở lôi đài tỷ thí. Chỗ duy nhất còn sót lại là một linh đài ở tận cùng võ quán. Huyền Vũ cảnh lấy linh đài làm vật trung gian. Tu sĩ cần dùng thần thức chạm vào linh đài mới có thể tiến vào ảo cảnh.
Thiếu niên báo danh tính, dẫn Tạ Kính Từ đi trước. Thẩm Tước vốn định đi theo sau hai người, chợt bất thình lình nghe một thiếu niên khác kêu lên: "Sư phụ, đại sư huynh!"
Người vừa đến chính là Mạc Tiêu Dương đang làm mưa làm gió rầm rộ, cùng với quán chủ võ quán Chu Thận.
"Ô, đều ở đây cả à!" Chu Thận mang một khuôn mặt b.úng ra sữa, nhìn không rõ tuổi tác. Cho dù tuổi thật đã có thể xếp vào hàng đồ cổ phong hóa thành cát, nhưng gã vẫn luôn giữ mãi bộ dạng thanh niên ngoài hai mươi, cười rạng rỡ sang sảng: "Hôm nay Tiêu Dương đại thắng, chúng ta đi ra ngoài uống vài chén ăn mừng một chút —— Thẩm Tước, cô muốn đi cùng không?"
Một tiểu đệ t.ử tiếp lời: "Hôm nay Tước tỷ đưa theo một cô nương tới, đang tỷ thí với Sầm sư huynh."
Chu Thận nhướng mày: "Ồ?"
"Con nhãi đó chẳng phải nhân vật lợi hại gì đâu, đấu không được lâu đâu. Ta thấy nàng ta mới đến, nên dẫn nàng ta tới chơi một chút thôi." Thẩm Tước lười biếng liếc nhìn linh đài ở góc cuối cùng, khẽ nhướng mày.
Tạ Kính Từ vô danh tiểu tốt, nhưng nhan sắc lại vô cùng xuất chúng, cực kỳ hút mắt người khác. Thiếu niên đối chiến với nàng là đệ t.ử của võ quán, thực lực không hề yếu. Sự kết hợp của hai người này thật kỳ cục. Có lác đác vài vị khách rảnh rỗi ôm tâm thái xem kịch đứng vây quanh trước linh đài.
Nàng ta vừa dứt lời, liền nghe thấy có người trước gương tròn hô lên kinh hãi: "Vãi! Một chiêu, hạ đo ván bằng một chiêu! Các ngươi có nhìn rõ chuyện gì vừa xảy ra không?"
Khóe mắt Thẩm Tước giật giật. Thằng ranh kia vừa nãy thề thốt hứa hẹn sẽ thương hương tiếc ngọc kia mà —— Thương hương tiếc ngọc cái kiểu này à? Cô nương kia trông hăm hở thế kia, chỉ hy vọng nàng ta ra khỏi ảo cảnh đừng có mà khóc.
Thái dương Thẩm Tước nảy lên thình thịch, từng bước tiến lên phía trước. Trong Huyền Vũ cảnh, thần thức xuất thể, cơ thể tĩnh tọa phía trên linh đài. Kẻ bại trận trong ảo cảnh sẽ mở mắt tỉnh lại trước. Thế nhưng Tạ Kính Từ từ đầu chí cuối vẫn chẳng buồn nhúc nhích, ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm chớp.
Thẩm Tước dừng bước. ... Không thể nào.
Ả đứng khá xa linh đài, nhìn không rõ hình ảnh trên gương, đành khẽ liếc mắt sang bên, tầm mắt dừng lại trên mặt thiếu niên bên cạnh. Cái liếc nhìn này vừa vặn bắt gặp một đôi mắt ngơ ngác vô hồn.
Thẩm Tước: ...?
Cùng lúc đó, âm thanh trước gương tròn lại vang lên: "Thằng ranh kia hoàn toàn không có sức đ.á.n.h trả —— quá nhanh, đao của nàng ta rốt cuộc là cái quỷ gì vậy?"
Tình huống thế này là sao. Con nhãi kia... thế mà một chiêu hạ gục đệ t.ử của Chu Thận? Thiếu niên trên linh đài tinh thần hoảng hốt, lúc nhấc chân bước xuống phảng phất như kẻ bị rút cạn linh hồn. Vừa mới lên đài, đã bị hạ đo ván chỉ trong một chiêu, còn cái quái gì để mà giải thích nữa.
"Nàng bảo." Thiếu niên chỉ tay về phía linh đài phía sau: "Người tiếp theo."
Thẩm Tước ngơ ngác nhìn tấm gương tròn trước linh đài. Bối cảnh trong ảo cảnh là khung cảnh non nước. Cô nương với vóc dáng mảnh khảnh đứng giữa đỉnh núi, tay nắm thanh đao thẳng đen tuyền. Ánh đao sắc bén, tỏa ra từng luồng hắc khí uốn lượn như rắn. Tạ Kính Từ không cách nào cảm nhận được ánh nhìn của bọn họ. Lúc này nàng ngẩng đầu nhìn một cái, vươn tay vẫy vẫy về hướng mọi người đang đứng.
