Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng - Chương 21
Cập nhật lúc: 04/03/2026 05:09
Đó là sự sát ý trỗi dậy mỗi khi rút đao. Sảng khoái vô cùng, như đê vỡ không thể cản nổi, hệt như những đốm lửa rực sáng thả xuống, thiêu đốt và lớn mạnh dọc theo từng luồng kinh mạch, kích thích từng trận run rẩy. Bầu trời trên đỉnh núi quang đãng sau mưa, tà váy dài phấp phới tung bay, x.é to.ạc luồng không khí cuộn trào gợn sóng.
Khoảnh khắc trường kiếm sắp đ.â.m sầm vào bụng, nữ tu đang nắm thanh trường đao khẽ chuyển mình ngoặt sang bên, ngay sau đó vung đao c.h.é.m thốc lên trên. Tất cả mọi người bên ngoài gương tròn đều hít một ngụm khí lạnh.
Không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào, dựa vào sức mạnh linh hoạt của cú mượn lực đẩy lên ấy, thanh trường kiếm trong tay thiếu niên... Thế mà lại bị đ.á.n.h bay thẳng ra xa tít tắp.
"Vãi vãi vãi vãi vãi." Có người thì thào ra tiếng: "Vừa nãy mấy chiêu của hai người đó, các ngươi có ai nhìn rõ không?"
"Nhìn rõ sao được... Dù sao kiếm cũng bị đ.á.n.h văng đi rồi, như vậy là thua, thua rồi nhỉ?"
"Nói thế nghĩa là, cô nương đó thắng rồi?"
"Nói thừa! Đương nhiên là thắng! Nàng ta từ đâu chui ra vậy, bộ đao pháp này có ý tứ nha!"
Thẩm Tước xem mà ngẩn tò te. Một tiểu đệ t.ử khóe miệng co giật, chỉ tay vào gương tròn hỏi nhỏ ả: "Tu vi Trúc Cơ sơ kỳ á?"
Quán chủ Chu Thận trầm ngâm đăm chiêu: "Không phải nhân vật lợi hại gì à?"
Sầm tiểu ca bị hạ nốc ao trong một chiêu thì đầy mặt hoài nghi nhân sinh: "Thương hương tiếc ngọc???"
Người đàn bà này một chút thương hương tiếc ngọc cũng chả có!
Tạ Kính Từ còn phải quay lại hang động kiểm tra tình hình Bùi Độ, nên chỉ đ.á.n.h hai trận rồi vội vàng rút lui. Lúc tiến vào Huyền Vũ cảnh, xung quanh vắng tanh không một bóng người, cực kỳ tịch mịch. Chờ đến lúc mở mắt ra, thế nào mà lại đập vào mắt nguyên một đám đầu người lúc nhúc chen chúc.
Nàng suýt chút nữa tưởng hệ thống lại dở chứng, mình lại bị xuyên không một cách vô cớ. Giây tiếp theo, nàng nghe thấy giọng nói cố tỏ ra trấn định của thiếu niên đứng cạnh: "Sư phụ."
Sư phụ. Tạ Kính Từ nhìn theo ánh mắt hắn, thấy một thanh niên thân hình cao lớn dong dỏng, khuôn mặt b.úng ra sữa nhu hòa.
Thẩm Tước có ý tốt lên tiếng giới thiệu thay nàng: "Vị này chính là quán chủ của Lục Hợp đạo, Chu Thận."
Chu Thận mỉm cười gật đầu: "Tạ cô nương."
Gã tỏ vẻ bình thản thường ngày, nhưng Tạ Kính Từ nghe cái tên thì sững sờ. Dùng kiếm, sống ở Quỷ Vực, xem chừng tu vi không hề thấp.
Tạ Kính Từ: "Ngài... lẽ nào ngài chính là 'Ám Ngục Kiếm' Chu Thận trong truyền thuyết?"
Chu Thận ngẩn người, cười vang ha hả: "Đó toàn là danh xưng mấy chục năm trước rồi, khó khăn cho cô nương vẫn còn nhớ rõ —— ngài ngài gì chứ, gọi thế ta ngượng c.h.ế.t đi được."
"Ta từng đọc sự tích của ngài trong mấy cuốn tiểu thuyết. Năm xưa ngài hành hiệp trượng nghĩa ở Quỷ Vực, đều được người ta ghi chép lại hết." Nàng nói rồi cúi đầu, lục lọi trong túi trữ vật một lúc, lôi ra một cuốn sách cũ úa vàng: "Chính là cuốn này!"
Nàng vẫn luôn tò mò về Quỷ Vực. Có ngày rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn mua một tập tiểu thuyết cũ về, không ngờ xem đến say sưa mê mẩn, đọc mãi không thể rời mắt.
Chu Thận vốn chỉ tò mò muốn hóng chuyện, ai ngờ lại bắt gặp một người hâm mộ nhỏ tuổi, không được tự nhiên đỏ mặt nhận lấy quyển sách từ tay Tạ Kính Từ. Mọi người xung quanh có bao giờ thấy bộ dạng Chu quán chủ bẽn lẽn đỏ mặt như thế, trong lúc nhất thời nhao nhao cười trêu ghẹo:
"Quán chủ, đọc cho mọi người cùng nghe xem nào?"
Chu Thận hậm hực lườm một cái. Vừa lơ là một nhịp, cuốn tiểu thuyết trong tay đã bị người khác nẫng mất —— Mạc Tiêu Dương theo sát gã bấy lâu nhoẻn miệng cười toe toét, lật mở trang sách.
"Đừng ồn đừng ồn, để ta đọc!" Hắn vốn sùng bái nhất là sư phụ nhà mình, mặc dù chỉ là nửa chữ bẻ đôi cũng không biết, nhưng vẫn ê a đọc với giọng điệu trầm bổng du dương: "Chỉ thấy Chu Thận bảy lần ra vào núi Mày Liễu, đ.á.n.h cho một trận kinh thiên động địa, mảnh giáp không còn, phơi bày trọn vẹn bản lĩnh nam nhi!"
Đám tu sĩ trẻ xung quanh hùa theo vỗ tay rào rào: "Hay!!!"
Bản thân Chu Thận nghe đến đỏ mặt tía tai, gãi đầu cười ngây ngô hì hì.
Tạ Kính Từ rốt cuộc cũng có tính cách thiếu niên. Gặp được thần tượng trong tiểu thuyết, khó tránh khỏi hai mắt sáng rực. Khi nghe Mạc Tiêu Dương đọc tiếp đoạn cốt truyện, nàng bất giác khựng lại động tác:
"Chu Thận dũng mãnh sừng sững không đổ, nhưng ngọn núi Mày Liễu kia cũng không phải dạng vừa, thế mà lại chưa rơi xuống thế yếu!"
Khoan đã.
"Chu Thận bảy lần ra vào núi Mày Liễu", nhưng nghe đoạn văn này, Mày Liễu... không phải là tên một ngọn núi sao?!
Tạ Kính Từ trợn tròn mắt, ngẩng đầu nhìn một cái. Bầu không khí xung quanh rõ ràng chững lại một nhịp. Đa số mọi người vẫn chưa nhận ra sự kỳ quái, nhếch mép tiếp tục vỗ tay: "Hay hay hay!"
