Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng - Chương 52

Cập nhật lúc: 04/03/2026 09:00

"Sinh khó, vừa sinh xong đứa bé thì đã qua đời."

Dường như nhớ ra điều gì đó, nàng ta lạnh lùng tặc lưỡi: "Thằng nhóc đó thật vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì. Không những không thừa hưởng được chút thiên phú nào từ cha nó, lại còn dễ dàng nghe theo những lời gièm pha, một mực tin rằng Phó Triều Sinh là một kẻ hèn nhát vô dụng. Nó đã rời khỏi Vu Thành từ nhiều năm trước, cho đến tận bây giờ vẫn chưa một lần quay về."

Nghe đến đây, Mạc Tiêu Dương bất giác hắng giọng một tiếng đầy gượng gạo.

Tạ Kính Từ có linh cảm, lén lút truyền âm: "Con trai của Phó Triều Sinh... đừng bảo là Phó Nam Tinh đấy nhé?"

Hắn lập tức ngồi thẳng lưng, rèm mi nhướng lên với vẻ mặt không thể tin nổi. Ánh mắt đó rõ ràng đang muốn hỏi: "Làm sao cô biết được?"

Nếu không đoán ra được điều này, thì quả thực là một sự sỉ nhục đối với bao nhiêu năm nghiền ngẫm đủ loại thoại bản ở các tiểu thế giới của Tạ Kính Từ ——

Trừ phi ở Vu Thành có một ngôi làng mang tên làng họ Phó, nếu không, với một cái họ hiếm gặp như "Phó", hai người tưởng chừng không hề có chút liên hệ nào, chắc chắn phải ẩn chứa một mối dây liên kết ngầm nào đó.

Chỉ cần nhận ra điểm này và nhanh ch.óng chỉ đích danh, sẽ tránh được những màn vạch trần thân phận rườm rà, phức tạp sau này, cùng với những câu thoại kinh điển mang tính kịch bản như "sợ hãi thất sắc" hay "không thể tin nổi".

Cái cảm giác đập nát những kịch bản quen thuộc, đẩy chúng vào ngõ cụt không lối thoát, Tạ Kính Từ thực sự rất tận hưởng.

"Đừng nhắc đến tên nhóc đó nữa, xúi quẩy lắm."

Ôn Diệu Nhu quay lại với dáng vẻ khoanh tay, tựa lưng vào cột gỗ: "Nói tóm lại, như cô đã thấy đấy, Vu Thành hiện tại đã bị bóc lột đến mức chỉ còn lại cái xác khô. Bọn nhà giàu trong thành thì vẫn còn có thể cố gắng tìm kiếm chút lạc thú mua vui, trong khi xung quanh toàn là những kẻ bần cùng nghèo rớt mồng tơi. Còn về sự việc xảy ra năm mươi năm trước, có hai điểm đáng ngờ lớn nhất."

"Thứ nhất, dựa vào kết quả thất bại của thuật Sưu Hồn, hồn phách của Phó Triều Sinh chắc chắn không còn ở Quỷ Vực, mà chỉ có thể là đã ra thế giới bên ngoài. Như vậy, tung tích của ông ta đã trở thành một bí ẩn không lời giải."

"Thứ hai, danh tính của kẻ chỉ điểm năm xưa vẫn chưa được làm rõ. Để có thể biết rõ danh tính của tất cả các nghĩa sĩ, kẻ chỉ điểm đó hoặc là nằm trong số họ, hoặc là có mối quan hệ cực kỳ mật thiết với họ —— Nhưng theo những gì ta tìm hiểu được, tất cả những người đáp ứng điều kiện đó đều đã bỏ mạng."

Đây là toàn bộ những thông tin mà Ôn Diệu Nhu có thể cung cấp.

Hoặc nói chính xác hơn, đây là toàn bộ những thông tin mà nàng ta nguyện ý chia sẻ với Tạ Kính Từ.

Dễ hiểu, chi tiết, nhưng lại chưa từng chạm đến phần cốt lõi của sự việc. Đây là một người phụ nữ có tâm cơ sâu sắc, dù có che giấu điều gì, cũng tuyệt đối không dễ dàng bị moi móc ra.

"Ta vẫn còn một thắc mắc nữa."

Tạ Kính Từ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Khung cảnh tuyết trắng xóa bị nhộm bẩn bởi nước đọng trên mặt đất. Nhìn xuống dưới, có thể loáng thoáng thấy vài đứa trẻ ăn mặc phong phanh đang nô đùa rượt đuổi nhau.

Nàng chỉ nhìn lướt qua một lát, rồi nhanh ch.óng thu ánh mắt về, nhìn thẳng vào gương mặt Ôn Diệu Nhu: "Nơi này tồi tàn như vậy, Ôn tỷ tỷ chắc chắn không thiếu tiền, cớ sao lại nhất quyết chọn sống ở đây?"

Ôn Diệu Nhu khẽ bật cười.

Giọng nàng ta rất nhỏ, hiếm khi mang theo ý cười: "Đây là nơi ta lớn lên, dù sao cũng không nỡ rời xa —— Nói mới nhớ, hồi Phó Triều Sinh còn ở đây, ông ấy thường hay dẫn ta lên nóc nhà nặn người tuyết."

Đường xá trên con phố này bẩn thỉu đến mức ấy, quả thực chỉ có thể nặn người tuyết trên nóc nhà mà thôi.

"Khoảng thời gian đó tuy nghèo khó, nhưng thực ra lại rất vui vẻ. Vận may của ta lúc ấy cũng không tệ hại như bây giờ."

Ôn Diệu Nhu nói rất nhanh, hiếm khi ngập ngừng, nhưng lúc này lại thoáng khựng lại một nhịp khó nhận ra: "Phó Triều Sinh đối xử rất tốt với tất cả bọn trẻ. Ta nhớ có lần trong núi xảy ra hỏa hoạn, chính ông ấy đã lao vào biển lửa, cứu thoát một cậu bé —— Toàn bộ phần lưng của ông ấy đều bị bỏng nặng, trong khi cậu bé kia lại chỉ bị một vết sẹo trên tay trái."

Tạ Kính Từ "ừ" một tiếng.

"Đợi sau khi cô rời đi, cố gắng đừng nhắc đến Phó Triều Sinh với những người khác."

Ôn Diệu Nhu dặn dò: "Giám Sát Tư và Kim phủ đang cho người dò la tin tức khắp nơi. Nếu để lọt vào tai bọn chúng, e rằng sẽ rước lấy những rắc rối không đáng có."

"Kim phủ sao?"

"Đó là con ch.ó săn được Giang Đồ phái đến sau khi Phó Triều Sinh mất tích, chuyên môn giúp hắn dẹp yên những mầm mống phản loạn. Dạo gần đây, cường độ truy quét của bọn chúng mạnh hơn trước rất nhiều."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.