Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng - Chương 7
Cập nhật lúc: 04/03/2026 05:08
Hắn c.ắ.n răng không rên một tiếng. Nàng tới đây để từ hôn, Bùi Độ hiểu quá rõ điều này. Gân mạch hắn đứt đoạn, ma khí nhập thể, chẳng những không thể cảm nhận được chút linh lực cơ bản nào, mà thân thể còn vỡ vụn, trở thành một kẻ tàn phế thương tật đầy mình. Nếu nói đến chuyện đi lại hành động, e rằng còn không bằng cả dân thường. Hơn nữa... đối với gia tộc mà nói, hắn đã trở thành quân cờ phế bỏ như đôi giày rách, từ nay về sau chẳng còn chốn nương thân.
Thật sự quá khó coi.
Biến cố ngày hôm nay ập đến đột ngột trở tay không kịp, nhưng cũng sớm có điềm báo trước. Bùi Độ vốn tưởng rằng bản thân có thể quen với những ánh mắt châm chọc mỉa mai của mọi người, nhưng bất luận thế nào, hắn cũng không muốn nàng nhìn thấy bộ dạng này của mình.
Nhục nhã, xấu hổ, muốn chạy trốn khỏi sự quẫn bách và hoảng loạn một cách chật vật, tất thảy mọi cảm xúc đều bị phóng đại vô hạn, đan thành một tấm lưới chật chội tỉ mỉ, khiến hắn không còn đường lui, n.g.ự.c quặn lên từng cơn khó chịu.
—— Hắn âm thầm ái mộ Tạ tiểu thư rất nhiều năm, đây là bí mật không một ai hay biết. Rất lâu rất lâu, chỉ có một mình Bùi Độ hiểu, nghiêm túc giấu giếm điều đó sâu thẳm trong tim.
Nói đến cũng nực cười, hắn ngày đêm mong ngóng nàng tỉnh lại. Hiện giờ Tạ Kính Từ rốt cuộc cũng mở mắt, nhưng lại bắt gặp hắn vào đúng lúc khó coi nhất. Trong lòng Bùi Độ chua xót là thế, nhưng bất kể ra sao, việc nàng có thể tỉnh lại vẫn là chuyện đáng mừng. Huống hồ nay hắn đã trở thành gánh nặng, sao có thể không biết xấu hổ mà trèo cao, bị từ hôn cũng là điều hiển nhiên. Giống như một giấc mộng đẹp khiến hắn mừng rỡ như điên, rồi bỗng nhiên đứt đoạn, người đau khổ cũng chỉ có một mình hắn mà thôi.
Còn đối với tất cả những người khác bao gồm cả Tạ Kính Từ, đoạn hôn ước bị hắn đặt trong tim nâng niu như báu vật này, căn bản chẳng hề quan trọng.
"Đốt ngón tay của tại hạ đã đứt, không cách nào cầm b.út được."
Đoạn thoại này nói ra vô cùng gian nan. Hắn trước sau vẫn cúi đầu không nhìn nàng, đùi phải hơi xê dịch, giấu đi phần da thịt bị lộ ra vào bên trong lớp y phục: "Trên bức thư từ hôn... chỉ có thể điểm chỉ vẽ dấu mà thôi."
Động tác này tuy vô cùng nhỏ, nhưng giữa màn đêm yên tĩnh bốn bề, tiếng vải vóc cọ xát vẫn phát ra tiếng sột soạt. Tạ Kính Từ nghe tiếng, liếc mắt đảo qua thật nhanh. Sau khi hiểu được ý đồ của hắn, nàng mím môi, từ trong cổ họng bật ra một tiếng cười trầm thấp.
Chuyện này thật sự không thể trách nàng được. Bùi Độ xưa nay luôn mang phong thái uy nghiêm như cây tùng đón gió, bộ dáng xa cách không thể với tới, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến những động tác nhỏ ủy khuất rụt rè kiểu này. Hóa ra tiểu thiếu gia Bùi gia cũng biết ngượng ngùng khi lộ đùi cơ đấy.
Bùi Độ ý thức được nàng đang cười hắn. Tiếng cười này phảng phất mang theo độ ấm nóng bỏng, rơi xuống vành tai, khơi dậy cảm giác nóng rát ngượng ngùng khó tả. Hắn không muốn bản thân biến thành một trò cười đáng ghét trong mắt cô nương mình ái mộ.
Hắn không dám ngẩng đầu, trái tim đập thình thịch như trống nổi, trên mặt lại chẳng lộ ra mảy may manh mối. Trong lúc hoảng hốt, hắn nghe thấy giọng của Tạ Kính Từ: "Này, Bùi Độ."
Vẫn là cái ngữ khí lười nhác như mọi ngày, phô trương đến mức chẳng có đạo lý gì.
Lục phủ ngũ tạng Bùi Độ đều bị thương, mỗi khi thốt ra một chữ, l.ồ.ng n.g.ự.c lại đau đớn như bị xé toạc. Nhưng hắn vẫn nhẫn nại lên tiếng đáp: "Ừm."
Vân Kinh Tạ gia, cách xa hắn một vực thẳm sâu hút. Đêm nay từ biệt, e rằng không bao giờ có cơ hội gặp lại Tạ tiểu thư nữa. Có thể nói với nàng thêm vài lời, thì cũng coi như là tốt rồi.
Bóng hình mảnh khảnh tiến lại gần thêm một chút. Trong làn huyết vụ lan tràn, Bùi Độ ngửi thấy mùi đàn hương trên người cô nương. Hắn căng thẳng đến mức luống cuống tay chân, Tạ Kính Từ lại hỏi một cách thong thả ung dung, dáng vẻ tựa hồ như một người ngoài cuộc, chầm chậm lên tiếng:
"Thứ ngươi muốn, lẽ nào chỉ có một tờ giấy từ hôn?"
Bùi Độ không hiểu ý nghĩa của câu nói này. Chưa kịp ngẩng đầu lên, hắn đã nghe nàng nói tiếp: "Ví dụ như ——"
Cuộc đối thoại đến đây đột nhiên im bặt.
Thần sắc Tạ Kính Từ vốn dĩ sắc bén như lưỡi đao ra khỏi vỏ, mỹ diễm và mang theo tính công kích mười phần, cũng không biết tại sao, bỗng nhiên lại có một khoảng đình trệ kéo dài. Trong sự yên tĩnh ập đến bất ngờ, Tạ Kính Từ ngơ ngác nhìn những dòng chữ hiện lên trong đầu. Nàng đã suy nghĩ kỹ lời thoại rồi, ví dụ như báo thù, vinh dự, nghiền ép lũ rác rưởi, vừa ngầu vừa ngông, tuyệt đối sẽ thu được sự sùng bái cuồng nhiệt của Bùi Độ.
Nhưng ngay lúc này, nàng chỉ cảm thấy mình tiêu đời rồi.
