
Vì Khí Vận Quá Thịnh, Ta Lấn Át Tỷ Tỷ Một Đầu, Nên Bị Đưa Đến Trang Tử
Từ nhỏ, mẫu thân đã nói: “Con đã cướp đoạt dưỡng chất của tỷ tỷ khi còn trong bụng, khiến tỷ tỷ thân thể yếu ớt.”
Bảo ta phải nhường nhịn nàng ở mọi nơi, để bù đắp tội nghiệt.
Ta mang danh nghĩa của nàng, ra ngoài hành tẩu suốt mười lăm năm, kiếm đủ mỹ danh cho nàng.
Ai ai cũng khen nàng là đại tiểu thư nhà họ Cố biết lo toan cho gia đình, nhưng tỷ tỷ lại khóc lóc nói rằng ta đã cướp mất cuộc đời của nàng.
Nếu nàng đã không muốn ta tiếp tục thay thế nàng, vậy ta cũng chẳng cần phải sống vì nàng nữa.
Ngày ta bỏ đi, ta ngất xỉu giữa đường, được đưa đến y quán.
Khi tỉnh lại, vị tiền Thái Y Viện Viện Phán nắm lấy tay ta:
“Bàn tay này của ngươi vừa đưa ra đã thích hợp cầm ngân châm, ngươi có bằng lòng theo lão phu học y không?”
Từ đó, ta không còn là thế thân của bất kỳ ai nữa.
Ta là Cố Ngọc Tuyên, một vị thần y có đôi tay kỳ diệu được Thái hậu yêu quý, được bệ hạ coi trọng.








![[tn70] Sinh Sôi Nảy Nở](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F6a353dffe5721bdaaecf7c6c.jpg%3Ftime%3D1781874176206&w=3840&q=75)



