Vi Ngọc - Chương 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:55
“Xem ra Tiết Noãn là người đáng nghi nhất.”
“Nên lập tức triệu nàng ta tới nha môn để thẩm vấn.”
“Dù sao nàng ta cũng đã rời khỏi Vân phủ.”
“Nếu thật sự là kẻ phóng hỏa thì chẳng phải đang tìm cách bỏ trốn sao?”
Ta lại bồi thêm một mồi lửa.
Vân Sách muốn nói rồi lại thôi.
Cuối cùng không nói thêm lời nào.
Ngày hôm sau, nha môn phái người đến báo tin.
Tiết Noãn vẫn chưa rời khỏi Thái Thương.
Ngược lại còn đang ở trong một căn nhà cách Vân phủ không xa.
Nha môn hỏi lúc khách phòng bốc cháy nàng ta ở đâu, có ai làm chứng hay không.
Nàng ta phủ nhận việc phóng hỏa.
Nhưng lại không tìm được người chứng minh.
Không có chứng cứ xác thực.
Nha môn chỉ có thể tạm thời giám sát nàng ta, không cho rời khỏi Thái Thương.
Vân Chỉ nghe xong thì khó hiểu.
“Người sáng mắt đều nhìn ra là Tiết Noãn làm.”
“Không có chứng cứ thì chỉ có thể để nàng ta nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?”
Ta lắc đầu cười.
“Vở kịch hay chỉ mới bắt đầu.”
“Gấp làm gì?”
“Đất ở khu vực Vân phủ đáng giá ngàn vàng.”
“Tiết Noãn lại ở gần Vân phủ.”
“Ta đã đi xem căn nhà đó rồi.”
“Tuy nhỏ nhưng thứ gì cũng đầy đủ.”
“Mua được nó cũng không phải số tiền nhỏ.”
“Dù Tiết Noãn có tham ô bao nhiêu đi nữa, Vân phủ cũng không do nàng ta quản lý.”
“Làm sao có thể mua nổi căn nhà ấy?”
“Ta đã cho người dò hỏi.”
“Căn nhà đó không phải thuê.”
“Người đứng tên trên khế ước nhà là Vân Sách.”
“Vậy chẳng phải là…”
Biểu cô lập tức hiểu ra.
“Chuyện này phải nhờ biểu cô vô tình nhắc với Vân lão phu nhân một câu.”
Ta khẽ gật đầu với bà.
Nếu lão phu nhân biết Vân Sách vẫn luôn nuôi dưỡng Tiết Noãn bên ngoài…
Cho dù nha môn không trị được tội Tiết Noãn.
Lão phu nhân cũng sẽ không bỏ qua.
“Con cứ yên tâm.”
“Tính tình mẹ chồng của ta thế nào, ta hiểu rất rõ.”
“Nếu chuyện này là thật thì giả không nổi đâu.”
…
Quả nhiên, Vân lão phu nhân đến cả bữa trưa cũng không dùng.
Lập tức dẫn người tới chỗ ở của Tiết Noãn.
Biểu cô sức khỏe yếu nên không đi theo.
Chỉ bảo Vân Chỉ đi cùng.
Nghe Vân Chỉ kể lại…
Khi lão phu nhân cùng mọi người xông vào, Vân Sách và Tiết Noãn đang ôm c.h.ặ.t lấy nhau, lưu luyến không rời.
Lão phu nhân vốn cho rằng Vân Sách còn chưa tan làm ở nha môn cho nên mới cố ý dẫn cả người của nha môn đi cùng.
Muốn nhân cơ hội ép hỏi Tiết Noãn.
Ai ngờ lại bắt gặp cảnh tượng ấy.
Lão phu nhân tức đến ngất xỉu tại chỗ.
Vân Sách và Tiết Noãn đều bị đưa tới nha môn tra hỏi.
Khế ước nhà được tìm thấy.
Quả thật đứng tên Vân Sách.
Cảnh hai người thân mật cũng bị rất nhiều người nhìn thấy.
Liên tiếp mấy ngày sau, khắp Thái Thương đều bàn tán chuyện Vân Sách dung túng nha hoàn, sắc tâm chưa dứt.
Thậm chí còn nuôi nha hoàn bị đuổi khỏi phủ thành ngoại thất.
Vân Sách là trưởng t.ử của đại phòng Vân gia.
Vừa xảy ra chuyện, đại phu nhân lập tức chạy vạy để đưa hắn ra ngoài.
Nhưng Tiết Noãn thì không may mắn như vậy.
Chuyện được Vân Sách nuôi bên ngoài đã bị mọi người biết rõ.
E rằng từ nay về sau nàng ta khó mà ngẩng đầu làm người ở Thái Thương nữa.
Ngày lão phu nhân tỉnh lại, bà gọi toàn bộ người của đại phòng đến.
Đóng cửa nói chuyện suốt hơn một canh giờ.
Ngay trong ngày hôm đó, có hạ nhân Vân phủ đứng ra làm chứng.
Nói rằng từng thấy Tiết Noãn lấy dầu hỏa từ kho ra ngoài.
Sau khi đối chiếu sổ sách với kho hàng…
Quả nhiên thiếu mất một thùng dầu hỏa mà không hề có ghi chép.
Cứ như vậy, Tiết Noãn bị kết tội.
Bị đ.á.n.h hai mươi trượng.
Toàn thân đầy thương tích.
Vân Sách bị đại phu nhân nhốt trong phủ, không được ra ngoài.
Đợi đến khi vở kịch của Vân gia hoàn toàn hạ màn, hộ tịch văn thư mới từ Bùi gia cũng đã được gửi tới.
Cầm văn thư trong tay, đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ, ta chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm chưa từng có.
Vừa ngẩng đầu lên ta đã bắt gặp đôi mắt âm u của Vân Sách.
“Ngọc Dung.”
“Ta biết nàng cũng đã trở lại.”
Vân Sách siết c.h.ặ.t cổ tay ta, ánh mắt dừng lại trên hộ tịch văn thư trong tay ta.
“A Noãn chỉ là nha hoàn thân cận của ta.”
“Vì sao nàng lại phải đối xử với nàng ấy như vậy?”
“Lời của Vân đại công t.ử, ta nghe không hiểu.”
Ta muốn rút tay về, nhưng không thoát ra được.
“Ta chỉ biết ngày Tiết Noãn rơi xuống nước, bên hồ đã bị người ta bôi dầu.”
“Nếu ta mang chuyện này đi báo quan, ngươi và Tiết Noãn, ai có thể thoát khỏi liên can?”
Vân Sách giật mình.
Ta nhân cơ hội đạp hắn một cái rồi thoát ra.
Lúc ấy hắn mới chợt hiểu ra.
“Hóa ra nàng đều đã biết.”
Giọng hắn rất bình thản.
Không hề có lấy một chút áy náy.
Ngược lại còn phảng phất một tia may mắn.
“Ngọc Dung, chẳng lẽ kiếp trước chúng ta sống không hạnh phúc sao?”
“Ta thật lòng coi nàng là chính thê của mình.”
“Những năm tháng ở Vân phủ, ai ai cũng kính trọng nàng, nàng chưa từng chịu nửa phần ấm ức.”
“Vào kinh vốn muôn vàn khó khăn.”
“Cho dù trở thành nữ quan thì trong cung cũng chỉ là nô tỳ của chủ t.ử.”
“Làm Vân phu nhân chẳng phải thoải mái hơn nhiều sao?”
“Ta thừa nhận cách ta có được nàng không phải hành vi quân t.ử.”
“Nhưng ta thật lòng yêu nàng.”
Quả nhiên.
Ký ức lúc bệnh đến hồ đồ ở kiếp trước không hề được mang theo.
Ta cười lạnh.
“Ta thấy là ngươi quên mất rồi.”
“Trên hôn thư viết tên ai?”
“Là ngươi và Tiết Noãn.”
“Các người không phải rất thích làm phu thê sao?”
“Vậy kiếp này ta thành toàn cho các người.”
Sắc mặt Vân Sách lập tức sa sầm.
Đến lúc này hắn mới nhận ra, thứ ta biết không chỉ là chuyện hắn và Tiết Noãn hãm hại ta rơi xuống nước.
“Ngọc Dung, ta có thể giải thích…”
“Giải thích?”
Ta chỉ cảm thấy ghê tởm.
“Chuyện ngươi và Tiết Noãn bị người ta bắt gặp ôm ấp không rõ ràng mới là thứ cần giải thích cho t.ử tế đấy.”
“Là nàng ấy đột nhiên ôm lấy ta.”
“Đúng lúc tổ mẫu dẫn người xông vào nên mới nhìn thấy.”
