Vì Người Dân Trong Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai - Chương 100: Thế Giới Cực Hàn
Cập nhật lúc: 22/01/2026 11:02
Trong video, một người đàn ông trẻ tuổi bị cái lạnh đ.á.n.h thức. Nửa khuôn mặt trên của anh ta bị che mờ, nhưng điều này không ngăn cản mọi người nhận ra anh ta đang khổ sở vì lạnh đến mức nào, dường như bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Lại thấy bên ngoài cửa sổ sáng rực màu trắng, anh ta quấn tấm chăn mỏng run rẩy đi tới mở cửa sổ, một luồng gió lạnh thốc vào suýt chút nữa thổi bay cả hồn vía.
"Vãi..." Câu c.h.ử.i thề của chàng trai trẻ còn chưa dứt, đôi mắt đã mở to hết cỡ khi thấy cả thế giới trắng xóa một màu.
"A a a! Tuyết rơi rồi vãi chưởng!"
Tiếng hét của chàng trai vang lên trên con phố dài, nhưng gió to tuyết lớn đã nuốt chửng tiếng hét của anh ta, chỉ có người nhà ở tầng trên tầng dưới bị đ.á.n.h thức.
Cả nhà vội vàng bật điều hòa, nhưng điều hòa hoàn toàn không khởi động được, ngay cả bóng đèn cũng bắt đầu chớp tắt liên hồi.
Họ lại cuống cuồng lôi hết chăn dày, quần áo ấm vừa cất vào tủ không lâu ra, vừa gọi điện thoại cho bạn bè người thân thông báo chuyện giảm nhiệt độ, nhưng gọi được vài cuộc thì không gọi được nữa.
Mất sóng rồi!
Cả nhà nhìn nhau, hoàn toàn ngơ ngác, định ra ngoài gọi hàng xóm, nhưng vừa bước ra cửa đã bị gió thổi ngược trở lại.
Họ thấy chỉ mới mở cửa một chút mà trên tường đã đóng một lớp sương trắng dày, sờ lên khuôn mặt mới hứng chút gió đã sắp đông cứng và chân tay tê cóng, nuốt nước bọt một cái, rồi không ai dám bước ra ngoài nữa.
Ngược lại, họ tìm đủ mọi dụng cụ để bịt kín mít các khe cửa chính, cửa sổ.
Sau đó đun thật nhiều nước nóng, run rẩy ôm những chai nước nóng vào lòng để sưởi ấm.
Chờ đợi trời sáng trong sự dày vò tột cùng.
Mọi người dưới đất đều im lặng.
Nếu Màn trời chỉ thuyết minh vài câu, chỉ cho họ xem gió to tuyết lớn thế nào, họ vẫn chưa hình dung rõ được.
Nhưng nhìn phản ứng của gia đình này, họ lập tức đồng cảm sâu sắc.
Hóa ra lạnh đến thế sao.
Hóa ra la hét cũng vô dụng, gió thổi tan ngay lập tức.
Hóa ra điện thoại sẽ mất sóng.
Hóa ra muốn ra ngoài gọi hàng xóm cũng không làm được.
Điều duy nhất có thể làm là trốn trong nhà mình, cố mặc thật nhiều quần áo, uống thật nhiều nước nóng, rồi ngơ ngác, đáng thương và bất lực chờ trời sáng.
Nếu bản thân rơi vào hoàn cảnh của gia đình đó... chắc cũng chẳng làm tốt hơn họ được.
Họ bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
"Đáng sợ quá."
"Nếu ngày hôm sau tuyết không ngừng... mất sóng, mất mạng, sau đó chắc chắn còn mất điện mất nước, lại lạnh thế này, đúng là không sống nổi!"
"Còn thiếu thức ăn nữa chứ, nhà ai mà mua nhiều đồ ăn tích trữ đâu."
"Có thức ăn cũng không nấu được ấy chứ."
"Chẻ bàn ghế ra đốt lửa? Hay ra đường c.h.ặ.t cây?"
"Không phải tôi nói gở, đừng nói chuyện ăn, đến đi vệ sinh cũng thành vấn đề, tình hình này, bồn cầu chắc chắn đóng băng hết rồi."
"Có thể ra ngoài giải quyết."
"Mông sẽ bị đông nát mất thôi?"
"..."
"Ở quê chắc sẽ đỡ hơn, còn có củi đốt."
Trùng hợp thay, ngay khoảnh khắc tiếp theo, hình ảnh chuyển đổi, đến một ngôi làng nọ. Ngôi làng này trông cũng khá nghèo, nhà nào cũng có sân, nhưng tường rào không cao, nhà cửa nhìn chung khá thấp bé.
Lúc này tuyết đã ngập đến bắp chân, người trong làng cũng đã bị cái lạnh đ.á.n.h thức.
Sau cơn hoảng loạn kinh hoàng, việc đầu tiên họ làm là ôm củi vào nhà, đốt giường sưởi (giường lò) lên.
Đám đông: "!!!"
Vãi chưởng, giường sưởi đúng là đồ tốt! Trong cái lạnh thấu xương này, nó quả là thần khí cứu mạng.
Nhìn những ngọn lửa bập bùng được nhóm lên, nhìn từng bó củi được nhét vào bếp lò, nhìn những chậu than đỏ rực trong nhà.
Lại nhìn cả gia đình cùng quấn chăn ngồi trên giường sưởi, thở phào nhẹ nhõm, và lớp sương giá trong nhà bị đẩy lùi từng chút một, cuối cùng chỉ còn lại một mảng nhỏ gần cửa ra vào...
Mọi người cũng thở phào theo, cảm thấy cơ thể mình như cũng ấm lên đôi chút.
So sánh hai cảnh tượng, nghĩ lại gia đình lúc trước chỉ có thể ngồi co ro trên giường, ôm nhau, ôm cốc nước nóng, run lẩy bẩy...
Thật sự quá t.h.ả.m!
"Quả nhiên vẫn là ở quê tốt hơn!"
"Đột nhiên thấy thương gia đình trước đó quá."
"Gia đình đó ít nhất chưa c.h.ế.t, trong nhà lại có đủ chăn màn quần áo, còn có nhiều người thân quây quần bên nhau, so với những người khác đã tốt hơn nhiều rồi."
"Này, cậu bảo nếu hàn triều này thực sự xảy ra, chúng ta sẽ thuộc loại người nào?"
Mọi người trầm mặc, không kìm được mà âm thầm suy nghĩ vấn đề này trong lòng.
Nghĩ đến điều kiện giữ ấm của nhà mình, rồi nghĩ đến phản ứng thần kinh và tố chất cơ thể của bản thân.
Đau lòng phát hiện ra, họ rất có thể sẽ là những người c.h.ế.t cóng trong giấc ngủ mà không hề hay biết.
Vậy thì họ còn t.h.ả.m hơn!
"Phủi phui cái mồm! Không thể có loại cực hàn này đâu, đúng là lo bò trắng răng!"
Một người nói vậy, mọi người đều vội vàng gật đầu, đúng vậy đúng vậy, làm sao có loại cực hàn như thế được, đâu phải phim khoa học viễn tưởng.
Cái này đâu phải khoa học viễn tưởng nữa, mà là phim huyền huyễn rồi còn gì!
Tuy nhiên lúc này, sắc mặt Chu Tiểu Hàn đã trắng bệch.
Bệnh viện trên thị trấn kia, cô từng đến đó.
Ngôi làng kia, chính là thôn Đại Định nhà cô!
Thậm chí những ngôi nhà nông thôn trong video, cô nhận ra phần lớn.
Gia đình ngồi sưởi ấm trên giường lò kia, dù mặt đã bị làm mờ, nhưng cô vẫn dễ dàng nhận ra đó là gia đình trưởng thôn!
Phản ứng của mỗi người đều chân thực tự nhiên đến thế, hoàn toàn không phải diễn.
Nhưng cô có thể khẳng định, gia đình trưởng thôn không thể nào có cơ hội quay một video như vậy.
Cái làng bé tẹo, chuyện cỏn con cũng đồn ầm lên ai cũng biết, nếu có người quay phim cho nhà trưởng thôn, người trong làng không thể không biết, vậy thì ông bà nội cô cũng sẽ biết.
Ông bà biết thì không thể nào không kể với cô.
Nhưng cô hoàn toàn chưa từng nghe nói về chuyện này.
Vì vậy, hình ảnh trên Màn trời không phải là phim được quay dựng.
Nếu không phải là công nghệ đen, thì chỉ có thể là – chuyện sẽ xảy ra trong tương lai!
Cô rùng mình một cái, vẻ mặt đầy kinh hãi.
【Một trận đại cực hàn, chỉ trong một đêm đã cướp đi sinh mạng của vô số người, còn những người sống sót, phải trải qua sự giày vò tột cùng mới đợi được trời sáng.】
【Nhưng họ không hề đợi được sự kết thúc của tất cả chuyện này.】
【Gió tuyết tuy đã ngừng, nhưng tuyết đọng trên đường đã cao đến đùi, thông tin liên lạc gián đoạn, tuyết lớn phong tỏa đường đi, mọi người bị nhốt trong nhà của mình. Có người bất đắc dĩ phải ra ngoài, đi một chuyến mà suýt mất nửa cái mạng.】
【Sau đó, mọi người vẫn ôm hy vọng chờ đợi sự cứu viện của nhà nước, chờ đợi thông báo của nhà nước, nhưng chờ mãi chờ mãi, chút tin tức ít ỏi nhận được lại là: Cả nước, cả thế giới đều như vậy! Những nơi khác cũng ốc không mang nổi mình ốc!】
Giọng nói từ Màn trời vô cùng nặng nề, tất cả mọi người ngẩn ngơ lắng nghe, ngửa cổ mãi cũng không thấy mỏi, tâm trí họ đều bị nội dung Màn trời nói và những hình ảnh hỗn loạn bi t.h.ả.m kia cuốn hút.
【Cái c.h.ế.t, cái lạnh, nạn đói, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã lan tràn khắp mọi nơi. Các thành phố lớn bắt đầu hỗn loạn, còn những nơi nhỏ bé thì như bị bỏ quên nơi góc khuất của thế giới.】
【Những người sống sót ở thị trấn nhỏ không đợi được sự chi viện từ bên ngoài, chỉ đành tự mình bắt đầu con đường cầu sinh gian nan. Và trong quá trình này, vì tranh đoạt nguồn sống, vô số cuộc xung đột, đổ m.á.u, c.h.ế.t ch.óc đã xảy ra.】
【Trật tự hỗn loạn, đạo đức suy đồi, tài nguyên khan hiếm, khiến việc sinh tồn trở nên vô cùng gian nan. Đặc biệt là những người thế cô sức yếu, không có vật tư là chờ c.h.ế.t, có vật tư thì không thoát khỏi số phận bị cướp đoạt. Thế giới này rơi vào cảnh cá lớn nuốt cá bé nguyên thủy, quy tắc sinh tồn bị viết lại bằng m.á.u.】
【Và đây, mới chỉ là bắt đầu.】
【Tháng 7, đón đợt giảm nhiệt độ lớn thứ hai, lần này, lại có một lượng lớn người c.h.ế.t đi.】
【Tháng 10, vào thời điểm thực sự bước vào mùa đông, đón đợt giảm nhiệt độ lớn thứ ba, nhiệt độ ở thị trấn nhỏ hạ xuống âm bảy tám mươi độ, người sống sót mười phần c.h.ế.t chín.】
【Vì thiếu thức ăn, người ta buộc phải đào những người đã c.h.ế.t lên. Có những người quá lâu không được nếm mùi vị thức ăn nóng, dạ dày lạnh ngắt, dòng m.á.u nóng hổi trở thành thứ tài nguyên thượng hạng được tranh nhau cướp đoạt...】
"Ọe~" Có người không nhịn được nôn khan.
Đào người lên làm gì? Đồ ngốc cũng đoán ra được.
Lại đến mức độ này sao!
Sao lại đến mức độ này được!
Cũng có người chưa hiểu lắm: "Máu trở thành tài nguyên là sao? Bán m.á.u à?"
Người bên cạnh sắc mặt phức tạp giải thích: "Ý là, có người lạnh quá muốn uống m.á.u người đấy."
