Vì Người Dân Trong Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai - Chương 7.1: Thế Giới Mưa Axit
Cập nhật lúc: 09/01/2026 21:01
Sau cơn mưa axit, đường phố tiêu điều xơ xác, tường nhà hai bên loang lổ vết tích.
Biển quảng cáo rơi xuống, cây ven đường chỉ còn trơ lại thân cây, xe ô tô, xe máy bên đường rỉ sét loang lổ, có cái thậm chí chỉ còn lại bộ khung.
Phần lớn cửa hàng đều đóng cửa, cửa hàng còn mở rất ít.
Tưởng Oánh dẫn Sử Phi Địch đi qua hai con phố, mới tìm thấy một nhà hàng còn mở cửa: "Đây là quán gần đây nhất rồi, các quán khác đều đóng cửa, anh xem, chỗ này được không?"
Tâm trí Sử Phi Địch đều dồn hết lên người Tưởng Oánh, đâu còn để ý nhà hàng hay không nhà hàng, vội gật đầu: "Được, quá được luôn!"
"Hệ thống, có phải cái kỹ năng Một lòng một dạ kia chưa hết hiệu lực không, cô ấy cười với tao đẹp quá."
Hệ thống tán gái: "Kỹ năng Một lòng một dạ chỉ có thời hạn một ngày, bây giờ chắc chắn đã hết hiệu lực rồi."
"Vậy thì cô ấy bị sức quyến rũ của chính bản thân tao chinh phục rồi, tao đã nói mà, trên đời này vẫn có người có mắt nhìn đấy chứ."
Hệ thống tán gái nhìn bộ dạng của hắn, im lặng không nói gì, cũng đang âm thầm quan sát nữ cảnh sát này.
Quan sát một hồi, nó không phát hiện ra sơ hở gì, có lẽ gu thẩm mỹ của mỹ nữ đặc biệt như vậy chăng?
Nghĩ đến thời gian không còn nhiều, nó lập tức giao nhiệm vụ cho Sử Phi Địch.
"Nhiệm vụ tân thủ: Nắm lấy tay mục tiêu, thâm tình nói ra câu: Hôm nay em thật đẹp, và nhận được sự công nhận cùng lời khen ngợi của đối phương dành cho bạn, phần thưởng một gói quà tân thủ."
Sử Phi Địch lập tức căng thẳng.
Hắn ngồi thẳng người, đôi đũa trong tay cứ mài qua mài lại trong đĩa, ánh mắt lảng tránh, liên tục nuốt nước bọt.
Tưởng Oánh cảnh giác nhìn hắn, nhẹ nhàng hỏi: "Sao thế?"
Sử Phi Địch hít sâu một hơi, đưa tay nắm lấy tay Tưởng Oánh đang đặt trên bàn: "Hôm nay em thật đẹp."
Tưởng Oánh: !!!
Lông tóc toàn thân cô muốn dựng đứng cả lên, bàn tay béo ú đầy mồ hôi nóng hổi đang phủ trên mu bàn tay cô, cô phải dùng hết ý chí lực mới không hất tay hắn ra.
Cô cười gượng gạo, rụt rè rút tay về, uống một ngụm nước: "À, cảm ơn."
Sử Phi Địch hơi cuống, sao không khen hắn thế? Mau khen hắn đi chứ?
Tưởng Oánh hơi không hiểu ý hắn là gì, chỉ đành cười gượng.
Chiếc ốp lưng điện thoại lòe loẹt cô đặt trên bàn, một chiếc camera siêu nhỏ giấu trên đó đang phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Bên ngoài nhà hàng, trong một chiếc xe tải nhỏ trông rất bình thường, Bành Lam nhìn Sử Phi Địch đang liên tục làm động tác nhỏ với vẻ mặt gấp gáp trên màn hình: "Tưởng Oánh, nói hùa theo hắn, đừng để câu chuyện rơi vào ngõ cụt."
Trong tai Tưởng Oánh có đeo một chiếc tai nghe tàng hình, nghe thấy lời Bành Lam, cô cố gắng suy nghĩ, e thẹn nói: "Bình thường em không mặc thế này đâu, toàn mặc đồng phục, thế này thật sự đẹp sao?"
Sử Phi Địch vội nói: "Đúng vậy, thật sự rất đẹp." Hắn lắp bắp hỏi, "Vậy em thấy anh thế nào?"
Tưởng Oánh trong lòng rối rắm, nói thật thì không được, nói dối thì chưa nghĩ ra bịa thế nào.
Bành Lam: "Khen hắn."
Tưởng Oánh chỉ đành mở mắt nói dối, giọng điệu chân thành hết mức có thể: "Anh cũng, ừm... rất có khí chất, nhìn là biết một người rất có ý tưởng."
Sử Phi Địch vội nói với hệ thống: "Mày xem mày xem, cô ấy khen tao rồi, nhiệm vụ hoàn thành chưa?"
Hệ thống tán gái: ...
Hệ thống tán gái: Cái này khó đ.á.n.h giá quá.
Nó không cảm nhận được thiện cảm của Tưởng Oánh đối với ký chủ, hơn nữa lời khen này cũng rất hàm súc, nhưng... cũng coi như là khen rồi nhỉ?
Thôi kệ, cho ký chủ chút ngon ngọt trước đã, Hệ thống tán gái: "Nhiệm vụ tân thủ hoàn thành, gói quà tân thủ đã được gửi."
Sử Phi Địch lập tức hưng phấn không thôi, cười ngoác cả mồm.
Tưởng Oánh: ... Cứu mạng! Hắn tin rồi! Hắn thế mà tin thật!
Bộ quần áo nhăn nhúm mặc trong trại tạm giam ba ngày, mái tóc bết dầu, khuôn mặt đầy sẹo rỗ, còn cả hàm răng vàng khè chưa đ.á.n.h, tôi bảo hắn có khí chất mà hắn cũng tin!
Tưởng Oánh cảm thấy, nếu có cuộc thi "phổ tín" (phổ thông nhưng quá tự tin), tên này chắc chắn lọt top 3.
Tưởng Oánh đưa tay vuốt tóc mái, che giấu nụ cười giả tạo quá mức của mình.
Sử Phi Địch không chờ được muốn xem gói quà tân thủ của mình rồi, vội nhìn ngó xung quanh, sau đó đứng dậy: "Cái đó, anh đi vệ sinh một lát."
Trên xe tải, Bành Lam: "Nhà vệ sinh nam chuẩn bị!"
Cả trong lẫn ngoài nhà hàng này, đều là người của họ, vì chưa rõ trên người Sử Phi Địch rốt cuộc có bí mật gì, bọn họ không dám bố trí quá nhiều camera, nhưng mỗi nơi Sử Phi Địch có thể đến, đều đã bố trí người.
Nhà vệ sinh nam đương nhiên là một trọng điểm.
Sử Phi Địch vào nhà vệ sinh, bước chân nhanh như bay, nhưng hắn cũng chưa ngu đến mức tận cùng, biết tìm một buồng để vào.
Trong nhà vệ sinh, một người đang đứng trước gương chỉnh cổ áo, một người khác đang giả vờ đi vệ sinh trong một buồng.
Tổng cộng có ba buồng, người kia ở buồng giữa, cửa không đóng c.h.ặ.t, vừa đi vừa lướt video ngắn, bật loa ngoài.
Hai người liếc nhìn nhau qua khe cửa, cách thông thường thì không nhìn thấy gì rồi.
Thế là người chỉnh cổ áo lấy ví ra, ví cầm không chắc, tiền xu bên trong rơi loảng xoảng xuống đất.
"Ái chà!" Anh ta vội vàng đi nhặt tiền xu.
Một đồng xu lăn đến trước cửa buồng người đang đi vệ sinh, anh ta cúi xuống nhặt.
Người đang đi vệ sinh hét toáng lên: "Đệt, mày biến thái à, mày nhìn trộm tao!"
Người nhặt tiền nổi giận: "Ai nhìn trộm mày! Mày có cái gì hay mà nhìn."
"Mày không nhìn trộm tao, mày cố ý ném tiền vào đây!"
"Nó tự lăn vào, tao biết làm sao được, mày mới là biến thái ấy, đi ỉa còn mở cửa, còn bật loa ngoài lướt video, mày tưởng nhà vệ sinh là nhà mày chắc!"
"Tao muốn ỉa thế nào thì tao ỉa, mày quản được à?"
Trong lúc hai người tranh cãi, rầm rầm rầm va vào vách ngăn, nào là tiền xu, kính mắt, điện thoại gì đó, rơi xuống sàn buồng bên cạnh.
Thông qua bề mặt nhẵn bóng đã được xử lý đặc biệt bên trên, có thể nhìn thấy tình hình trong buồng của Sử Phi Địch.
Sử Phi Địch đang hí hửng lấy gói quà từ trong hệ thống ra, nhìn chiếc hộp màu đỏ rực xuất hiện trước mắt, hắn kinh ngạc đến mức không khép được miệng, sau đó bên cạnh cãi nhau ầm ĩ.
Hắn cầm gói quà, không dám động đậy.
Nhưng nghe thấy bên ngoài cãi nhau cũng không lan đến đây, tiếng cãi vã ngược lại còn che chở cho hắn.
Thế là hắn tiếp tục lén lút mở hộp quà.
Phụp một cái, hộp quà biến mất, biến thành một bộ đồ bảo hộ.
Mũ, quần áo, găng tay, ủng dài, mặt nạ thở...
Từng món từng món, lơ lửng trước mặt Sử Phi Địch, cứ như đạo cụ game vậy.
Hắn đưa tay nắm lấy cái mũ, cái mũ bỗng nhiên phóng to, hắn đội lên đầu, vừa khít.
Hệ thống: "Đây là bộ đồ bảo hộ mưa axit, cho dù trên trời đổ nước cường toan (nước vương thủy), chỉ cần mặc bộ này vào, cũng hoàn toàn không cần lo lắng."
Sử Phi Địch suýt chút nữa bật cười thành tiếng, lại vội vàng bịt miệng.
"Vậy sau này tao không cần lo mưa axit nữa rồi?"
Hệ thống: "Đây chỉ là một phần thưởng nhỏ, mục tiêu của mày là xây dựng một tòa thành kháng axit, làm thành chủ, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, là có thể nhận được vật liệu xây thành."
Sử Phi Địch lập tức hào khí ngất trời: "Thành chủ! Thành chủ! Hahaha, tao đến đây!"
"Nhiệm vụ tiếp theo: Một nụ hôn lên người giai nhân, phần thưởng nhiệm vụ: 100 viên gạch xây dựng kháng axit."
"Mới 100 viên?"
"Nhiệm vụ đơn giản, phần thưởng thì ít, phía sau còn có phần thưởng như sơn kháng axit, kính kháng axit, trang trại sơ cấp, nhà máy nước, l.ồ.ng chụp chống axit siêu cấp cho thành phố..."
Sử Phi Địch nghe mà hơi thở dồn dập, thu bộ đồ bảo hộ trước mặt vào hệ thống.
