Vì Người Dân Trong Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai - Chương 110: Thế Giới Cực Hàn
Cập nhật lúc: 25/01/2026 12:14
Bên đó còn có tiếng người khác nói chuyện, chắc là bố mẹ Vương.
Sau đó, cuộc gọi bị ngắt.
Chu Tiểu Hàn bỏ điện thoại xuống, ông nội Chu bên cạnh giọng run rẩy hỏi khẽ: "Đến rồi à?"
Chu Tiểu Hàn: "Chắc là đến rồi ạ."
Cả ba đều im lặng, hơi nóng từ dưới giường sưởi truyền lên không ngớt, khiến họ vừa nóng bức vừa bồn chồn lo lắng. Lờ mờ dường như nghe thấy bên ngoài có tiếng răng rắc khe khẽ, đó là tiếng thứ gì đó bị đông cứng cấp tốc.
Chu Tiểu Hàn trùm chăn kín đầu, len lén vén một góc màn lên.
Trong phòng lúc này vẫn bật một cái đèn bàn, đèn sợi đốt trên trần đã tháo xuống, sợ đến lúc đó nổ vỡ mảnh vụn b.ắ.n tung tóe, đèn bàn LED an toàn hơn nhiều.
Cạnh cái đèn có một cái nhiệt kế, lúc này thủy ngân bên trong đang tụt xuống với tốc độ ch.óng mặt.
Dưới ánh đèn lờ mờ, căn phòng tĩnh lặng như tờ.
Chu Tiểu Hàn cũng cảm nhận rõ ràng nhiệt độ trong phòng đang giảm dần.
Cái nóng bức lui đi, không khí trở nên mát mẻ, rồi chuyển sang khô lạnh.
Một luồng hơi lạnh từ bốn phương tám hướng xâm nhập vào căn phòng này!
Hàng thùng nước nóng bốc hơi nghi ngút trước giường sưởi cũng dần mất đi hơi nóng.
Xèo... xèo...
Một âm thanh kỳ lạ.
Cô quay đầu nhìn, trên lớp giấy dán tường giữ nhiệt quanh cửa sổ xuất hiện những đốm sương trắng li ti!
Đốm sương trắng dần lan rộng, bò xuống mặt đất, rồi men theo mặt đất bò tới.
"!" Chu Tiểu Hàn mở to mắt.
Khoảnh khắc này, cô hiểu tiếng hét của Vương Quân rồi. Cảm giác tận mắt nhìn thấy sương trắng bò tới từng chút một, thật sự giống như nhìn thấy một con ác quỷ đòi mạng đang đến gần vậy.
Cảm giác nguy hiểm và xâm lấn ập vào mặt, khiến da đầu tê dại!
Sương trắng bò đến thùng nước, sương trắng xuất hiện, rồi bị nhiệt lượng của nước nóng trong thùng làm tan chảy, rồi lại xuất hiện, lại tan chảy.
Sau đó, trên mặt nước bắt đầu xuất hiện từng mảng tinh thể băng.
Chu Tiểu Hàn căng thẳng đến quên cả thở, lúc này trong mắt cô, những thùng nước nóng này giống như những dũng sĩ ngăn cản sương trắng tiến bước, đang không ngừng hy sinh bản thân để tiêu hao sức mạnh của sương trắng.
Bà nội bỗng nói khẽ: "Có phải đến rồi không? Xung quanh có phải lạnh đi rồi không?"
Chu Tiểu Hàn giật mình: "Lạnh ạ?"
Bà nội vội nói: "Không không, hít thở thấy hơi lạnh, chứ người vẫn ấm lắm."
Chu Tiểu Hàn kiểm tra lại xem ông bà đã đắp chăn kỹ chưa, lúc này mới yên tâm nói: "Vâng, bắt đầu rồi, Màn trời nói, 5 đến 10 phút đầu tiên là nguy hiểm nhất, qua được là ổn."
Vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến tiếng gió rít gào.
Lòng Chu Tiểu Hàn thắt lại, gió lạnh đến rồi!
Trong Màn trời, chính cơn gió lạnh này đã đưa hàn triều vào từng nhà, khiến bao nhiêu người c.h.ế.t trong giấc ngủ!
Cửa sổ bị đập rung bần bật, sương trắng trong nhà như được tiếp thêm sức mạnh, vượt qua hàng thùng nước, bò về phía giường sưởi.
Nhưng giường sưởi đốt quá nóng, chúng chưa kịp lại gần đã tan chảy.
Vài phút sau, bên ngoài có tiếng lạo xạo, chắc là tuyết và hạt băng rơi xuống.
Chu Tiểu Hàn nằm trên chiếc giường sưởi nóng hổi, chỉ cần không thò tay chân ra ngoài chăn là ấm áp, nhưng hễ thò ra là thấy lạnh buốt.
Cô cứ nằm nghe tiếng gió tuyết rất lâu, thỉnh thoảng lại ngồi dậy kiểm tra tình trạng của ông bà, xác nhận họ vẫn ổn mới yên tâm.
Tròn một tiếng đồng hồ sau, nhiệt độ cuối cùng không giảm thêm nữa. Lúc này, giường sưởi vẫn nóng hầm hập, thậm chí sương trắng trong phòng đang dần tan đi.
Chu Tiểu Hàn thở phào nhẹ nhõm, định gọi điện hỏi thăm Vương Quân nhưng không gọi được, chuyện này cũng đã dự liệu trước.
Cô nhắm mắt lại, nằm trong chăn ấm, dần dần chìm vào giấc ngủ.
...
Có người như nhà Chu Tiểu Hàn và nhà họ Vương chuẩn bị kỹ càng, đương nhiên cũng có kẻ không tin tà, nhất quyết đòi thách thức giá rét cực lạnh.
Trong một biệt thự nọ, một nhóm nam nữ đang tổ chức tiệc bể bơi, nhạc xập xình, náo nhiệt vô cùng. Chỉ là nếu nhìn kỹ, trên mặt vài người thoáng nét hoảng loạn, càng đến gần 2 giờ 13 phút, chân tay càng lóng ngóng.
Đại thiếu gia chủ nhà ngồi trước bể bơi nhâm nhi rượu, hỏi một người đang ngồi không yên bên cạnh: "Cậu cũng tin là có giá rét à?"
Nụ cười của người kia càng thêm cứng ngắc: "Làm gì có chuyện đó, toàn l.ừ.a đ.ả.o cả thôi."
Đại thiếu gia cười khẩy: "Cậu quả nhiên nghĩ thế?"
Hắn đã bấm nút dislike cho video Màn trời đầu tiên, vì vậy khi Màn trời thứ nhất xuất hiện, rất nhiều người nhìn thấy nhưng hắn lại không thấy. Trong khi những người nhìn thấy đều rêu rao hàn triều sắp đến.
Hắn làm sao tin được, làm sao có thể tin? Tin thì chẳng khác nào thừa nhận hành vi bấm dislike của mình là ngu xuẩn? Càng thừa nhận việc mình không nhìn thấy Màn trời là kém cỏi hơn người khác?
Thế là, hắn mời rất nhiều người đến nhà, nhất quyết chọn đúng thời điểm này để chơi ngoài trời, hắn muốn xem giá rét có dám đến không.
Những người này đa phần giống hắn không nhìn thấy Màn trời đầu tiên, nhưng cũng có vài người nhìn thấy, ngặt nỗi gia thế địa vị thấp kém, không dám trái ý hắn.
Nhìn bộ dạng càng đến giờ G càng sợ hãi của họ, đại thiếu gia cảm thấy như đang xem kịch, tâm trạng rất vui vẻ.
"Sợ thì có thể vào nhà."
Người kia vội nói: "Chuyện giá rét đó toàn là bịa đặt, tôi vẫn nên ở đây với đại thiếu gia thì hơn."
Thời gian nhích dần từng chút một, mấy người đã xem Màn trời đầu tiên không kìm được đưa mắt ra hiệu cho nhau, chẳng lẽ cứ thế này mãi?
Ở ngoài trời, mặc ít thế này, người còn ướt sũng, nếu giá rét đến thật thì c.h.ế.t chắc!
Đúng lúc này, một người đến bên cạnh đại thiếu gia thì thầm vài câu, sắc mặt đại thiếu gia trầm xuống: "Phiền phức thật."
Nói rồi định đi vào nhà, còn bảo mọi người cứ chơi tiếp.
Mấy người kia nhìn giờ, 2 giờ 12 phút!
Tên này nếu không phải tự mình đi trốn giá rét thì họ đi đầu xuống đất.
Họ bỗng cảm thấy cực kỳ không cam lòng.
Chỉ vì bản thân hắn không nhìn thấy Màn trời, chỉ vì hắn muốn chứng minh hàn triều không đến, mà bắt bao nhiêu người cùng mạo hiểm với hắn. Kết quả đến phút ch.ót, hắn lại định chuồn một mình, chuồn mà không nói, lại còn không cho họ đi!
Mấy người nhìn nhau, bỗng nhiên ùa tới nhiệt tình mời đại thiếu gia xuống nước chơi, còn hò reo cổ vũ, những người khác không hiểu chuyện gì cũng hùa theo.
Đại thiếu gia liền không đi được nữa.
Hai vệ sĩ bên cạnh đại thiếu gia bắt đầu đuổi người.
Mấy người kia chớp thời cơ, nhân lúc hỗn loạn, đẩy mạnh cả đại thiếu gia lẫn vệ sĩ xuống bể bơi.
"Ố ồ!" Nước b.ắ.n tung tóe, mọi người reo hò, tiếng nhạc càng thêm sôi động.
Đúng lúc này, gió đột ngột ngừng thổi.
Bốn bề yên tĩnh đáng sợ.
Tuy nhiên, những người đang chìm đắm trong tiếng nhạc hoàn toàn không nhận ra.
Mấy người kia mặt cắt không còn giọt m.á.u, vội vàng chạy vào trong nhà, vớ được quần áo là tròng ngay vào người.
Chẳng bao lâu sau, nghe thấy bên ngoài có tiếng kinh hô.
Họ ở trong nhà nhìn thấy rõ mồn một, một lớp sương trắng bao phủ mặt đất, lan nhanh về phía bể bơi, sau đó mặt nước bể bơi bắt đầu đóng băng với tốc độ ch.óng mặt.
Đại thiếu gia vừa được kéo lên, ướt sũng, mặt hằm hằm, thấy cảnh này sợ mất mật định bỏ chạy.
Nhưng hắn chạy nhanh, quần áo trên người đóng băng còn nhanh hơn.
Trong nháy mắt, bắt đầu từ bắp chân, một lớp băng cứng bao phủ cơ thể hắn, đông cứng cả động tác và biểu cảm của hắn.
Rất nhanh, có người chạy được vào trong, có người bị đông cứng hoàn toàn bên ngoài. Trong số những người chạy vào được cũng có người tay chân bị đông cứng, gào thét t.h.ả.m thiết.
Biệt thự trong ngoài vang lên tiếng kêu la t.h.ả.m thiết.
Mấy người kia nhìn cảnh tượng này, chân mềm nhũn.
"May quá, may mà chúng ta vào sớm."
...
Cùng lúc đó, phần lớn mọi người đều đang thành thật đề phòng giá rét.
Những người đã hoàn thành việc cải tạo nhà cửa khẩn cấp thì đỡ hơn một chút, khả năng chống rét của ngôi nhà tăng lên đáng kể.
Còn những người chưa cải tạo, việc có thể làm là mặc thật nhiều quần áo, đóng c.h.ặ.t cửa sổ, rồi đặt vài chậu nước phía trước.
Những người này trơ mắt nhìn sương trắng bò đầy tường, rồi nước trong chậu đóng băng từng chút một, cảm giác như đột ngột rơi từ mùa hè xuống hầm băng, nơm nớp lo sợ muốn c.h.ế.t.
Tại một gia đình nọ, cậu con trai lầm bầm oán trách: "Làm gì có giá rét, có mỗi bố mẹ tin, sau này bọn bán thực phẩm chức năng cứ tìm bố mẹ mà lừa."
Bà mẹ trực tiếp dùng vũ lực trấn áp: "Bớt nói nhảm, mặc áo dày vào!"
Cậu con trai không dám cãi, lề mề không muốn mặc, nhưng rất nhanh, bên ngoài yên lặng, trong phòng đột nhiên lạnh toát.
Cậu ta: "A a a! Giá rét thật kìa!" Rồi mặc đồ nhanh hơn bất cứ ai.
Một gia đình ba người nọ, người chồng ôm vợ con, nhìn sương trắng bò đầy tường, trong mắt đầy vẻ sợ hãi: "May mà chúng ta có chuẩn bị, không thì không c.h.ế.t cũng bị bỏng lạnh."
Vừa mở miệng nói chuyện, miệng anh đã phả ra làn khói trắng dày đặc, đủ thấy xung quanh lạnh đến mức nào.
Cậu con trai lạnh quá cứ rúc vào lòng bố: "Bố ơi, hít vào, lạnh."
Ông bố không hiểu, bà mẹ thì hiểu ngay, ý là hít không khí vào mũi thấy lạnh.
Cô cũng thấy lạnh, không khí vừa khô vừa lạnh hít vào mũi như d.a.o cứa.
Cô quấn c.h.ặ.t áo khoác đứng dậy tìm ba cái khẩu trang, đeo cho cả ba người, có khẩu trang chắn bớt, cũng đỡ hơn chút đỉnh.
Chỉ là... "Haizz, sau này biết sống thế nào đây."
...
Tại một tòa nhà chính quyền nọ, mấy vị lãnh đạo mặc áo khoác lông vũ, nhìn bão tuyết đáng sợ ngoài cửa sổ, đều im lặng.
May mà đã chuẩn bị, tuy chỉ có một ngày, chuẩn bị chưa được đầy đủ lắm, nhưng cũng may là đã tuyên truyền cho người dân chuẩn bị chống rét.
Nếu không, hoàn toàn không phòng bị gì thì hậu quả thực sự không dám tưởng tượng.
Tuy nhiên, tiếp theo đây còn vô số trận chiến cam go phải đối mặt.
