Vì Người Dân Trong Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai - Chương 113: Thế Giới Hiện Thực
Cập nhật lúc: 26/01/2026 11:00
Điều đầu tiên Vệ Nguyệt Hâm muốn xem đương nhiên là phần thu nhập. Thế nhưng vừa nhìn qua, cô đã thấy thu nhập của cả hai video đều rất thấp.
Video thứ hai còn đỡ một chút, ít nhất cũng được hơn hai vạn (20.000 tệ), nhưng video đầu tiên thế mà lại chưa đến hai ngàn!
Vệ Nguyệt Hâm sững sờ. Cô đã làm nhiều video như vậy, thấp nhất cũng là video đầu tay, nhưng cái đó cũng thu về hơn ba ngàn cơ mà.
Cô vội vàng kiểm tra lại các chỉ số dữ liệu.
Lúc này cô mới phát hiện ra có một chút thay đổi.
Đầu tiên, "lượt phát" đã đổi thành "lượt xem". Bên cạnh có ghi chú thích: bao nhiêu người xem video thì tính bấy nhiêu lượt xem; những ai xem chưa đến một nửa thời lượng video sẽ không được tính vào dữ liệu.
Thế nên, lượt xem của video đầu tiên chỉ vỏn vẹn hơn hai triệu.
Lượt "thích" (like) và "không thích" (dislike) thì không đổi.
Tuy nhiên, "tặng hoa" đã đổi thành "tặng Tinh tệ". Khoản này không được tính vào thu nhập tiền mặt nữa, mà tích đủ 100.000 Tinh tệ sẽ đổi được 1 điểm Tinh lực.
Phí trả tiền xem video cũng được quy đổi thành Tinh tệ, một đầu người tính là một Tinh tệ, đủ 100.000 Tinh tệ tính là 1 điểm Tinh lực.
Thế là, cái video này có hơn 2 triệu lượt xem, chưa đến 200.000 lượt thích, lượt "không thích" thì lại khá nhiều, cuối cùng tổng thu nhập chỉ vỏn vẹn hơn một ngàn tệ.
Điều duy nhất an ủi cô là Tinh tệ từ quà tặng và phí xem cộng lại cũng tích được hơn 1 điểm Tinh lực.
Dữ liệu của video thứ hai khả quan hơn một chút, chủ yếu là do lượt xem, lượt thích và số người tặng Tinh tệ nhiều hơn, nhưng thu nhập cũng chưa đến hai vạn.
Vệ Nguyệt Hâm nhíu mày, c.ắ.n ống hút hộp sữa đậu nành, suy tư xem những thay đổi này có ý nghĩa gì.
Sửa đổi như thế này rõ ràng là thu nhập bằng tiền mặt từ video sẽ giảm đi, nhưng tỷ lệ thu nhập Tinh lực sẽ tăng lên.
Vệ Nguyệt Hâm nhìn bàn tay mình. Nếu Tinh lực này thực sự hữu dụng, thì về lâu dài, điều này có lợi cho cô. Mặc dù hiện tại cái thứ này trông có vẻ vẫn chưa có tác dụng gì mấy.
Nhưng tiền bạc thế tục cũng rất quan trọng với cô mà! Làm video cho một cuốn tiểu thuyết, trước sau gì cũng mất vài ngày, một tháng làm cật lực cũng chẳng được mấy cuốn. Nếu một cuốn chỉ kiếm được vài vạn, thì tiền viện phí cho bà ngoại sẽ rất bấp bênh.
Áp lực tiền bạc lại một lần nữa đè nặng lên đầu Vệ Nguyệt Hâm, đến mức khi ngồi lên xe taxi công nghệ, sắc mặt cô trông vô cùng nặng nề.
Tài xế là người dày dạn kinh nghiệm. Sáng thứ Hai mà chở khách thì đa phần là dân đi làm, mà đã đi làm giờ này thì chẳng ai có tâm trạng tốt cả.
"Người đẹp, đi làm hả?"
Vệ Nguyệt Hâm mặt không cảm xúc: "Đi nghỉ việc."
Tài xế: "..." Trông cái mặt này cũng chẳng giống đi tìm sự giải thoát chút nào.
Ông ta cũng không bắt chuyện nữa, suốt dọc đường chỉ lo lái xe sao cho vừa nhanh vừa êm.
Sau khi xuống xe, nhìn hóa đơn hơn một trăm tệ trên điện thoại, Vệ Nguyệt Hâm xót đứt cả ruột. Thu nhập thì bị c.h.ặ.t làm đôi, kiểu này chắc sắp tới không dám đi taxi nữa.
Việc nghỉ việc diễn ra khá suôn sẻ. Cuối tuần trước Vệ Nguyệt Hâm đã báo trước với tổ trưởng. Tuy tổ trưởng có chút không vui vì cô nghỉ đột ngột, nhưng xét đến hoàn cảnh gia đình cô và việc dạo gần đây cô hay xin nghỉ phép, anh ta cũng khá sảng khoái cho cô đi.
Còn về quy định phải nộp đơn xin nghỉ trước một tháng, công ty cũng không ép buộc, lương tháng này vẫn được tính dựa trên số ngày Vệ Nguyệt Hâm đi làm.
Vệ Nguyệt Hâm vô cùng cảm động. Đúng là công ty tốt, không hổ danh là nơi bà ngoại đã dò la khắp nơi để tìm cho cô. Tiếc là cô chỉ mới làm được vỏn vẹn một năm.
Cô quay về phòng trọ thu dọn một số đồ đạc, sau đó lại về nhà lấy thêm không ít đồ nữa.
Hiện tại phòng bệnh của bà ngoại là một căn hộ nhỏ, không chỉ có phòng khách, nhà bếp mà còn có phòng riêng cho người nhà, cô hoàn toàn có thể sinh hoạt bình thường ở đó.
Vì vậy, những món đồ dùng quen tay cô đều mang theo, bao gồm nhưng không giới hạn: cái gối yêu thích, dép lê, cốc nước, đèn bàn, v.v.
Kể cả cái thùng rác cảm ứng hình Totoro màu hồng để trên bàn học, cô cũng mang theo nốt.
Tay xách nách mang lỉnh kỉnh như thế, trông chẳng khác nào chuyển nhà.
Lúc ra cửa, cô gặp bác gái hàng xóm. Bác ấy ngạc nhiên hỏi: "Hâm Hâm, mấy hôm nay không thấy cháu đâu, bà ngoại cháu sao rồi? Cháu định chuyển nhà à?"
Vệ Nguyệt Hâm định nói bà ngoại đang ở viện dưỡng lão, nhưng suy nghĩ xoay chuyển, cô liền nói: "Cháu đưa bà ngoại đi tỉnh khác chữa bệnh bác ạ. Tiện thể mang ít đồ theo dùng."
"Ôi chao, sao lại phải đi tỉnh khác thế? Bệnh viện nào vậy?"
Bác gái vừa oang oang lên một tiếng, những người khác cũng xúm lại. Có người quan tâm, có người hỏi han chi tiết, có người ngỏ ý lái xe đưa Vệ Nguyệt Hâm đi, cũng có người bảo có thể cho vay vài vạn.
Vệ Nguyệt Hâm lần lượt cảm ơn sự quan tâm của mọi người, còn những câu hỏi then chốt thì trả lời qua loa cho xong chuyện.
Bước ra khỏi tòa nhà, cô thở phào nhẹ nhõm. Suýt chút nữa thì nói thật rồi, may mà cô phản ứng nhanh.
Nếu nói cho họ biết bà ngoại đang ở viện dưỡng lão kia, họ mà tra giá tiền ở đó thì kiểu gì cũng nghi ngờ cô lấy đâu ra lắm tiền thế.
Thế nên, khi Kiều Nhược Sơ biết tin Vệ Nguyệt Hâm nghỉ việc và cho người đi điều tra, tin tức nhận được là Vệ Nguyệt Hâm đã đi tỉnh khác chữa bệnh cho bà.
Kiều Nhược Sơ: "..." Đến thành phố Cẩm Giang tốn công vô ích, mua lại công ty cũng phí tiền, người thì đã chạy sang tỉnh khác rồi!
Cô ta còn muốn cho người tiếp tục theo dõi Vệ Nguyệt Hâm, nhưng phía nhà họ Kiều đột nhiên gọi điện tới. Lời lẽ trong điện thoại có ý chất vấn tại sao cô ta lại đến thành phố nơi mẹ nuôi đang sống, có phải vẫn còn tình cảm với mẹ nuôi hay không.
Kiều Nhược Sơ nhíu mày, đành phải quay về trước.
Việc truy tìm người đăng tải video mạt thế cũng chẳng có manh mối gì, chuyến đi này đúng là công cốc.
...
Vệ Nguyệt Hâm mang theo một đống đồ đạc, muốn tiết kiệm đi xe buýt cũng bất tiện, cuối cùng đành phải bắt taxi về viện dưỡng lão.
Trên xe, cô quyết tâm "phấn đấu", bắt đầu đọc cuốn tiểu thuyết tiếp theo.
Đầu tiên là xem tên truyện: 《Mang Theo Hệ Thống Bếp Thần Xông Pha Phế Thổ》.
À, thế giới phế thổ sao?
Vệ Nguyệt Hâm sờ sờ cằm. "Bàn tay vàng" đã quá rõ ràng rồi, chính là cái hệ thống bếp thần này. Nhìn tổng thể tên truyện, nhân vật chính rất có khả năng là người xuyên không.
Mở ra xem, quả nhiên là nữ chính xuyên không.
Chuyện kể rằng, thế giới này vào vài chục năm trước bị một tia vũ trụ bí ẩn chiếu rọi, cả thế giới tràn ngập bức xạ. Từ đó, phần lớn động thực vật trên thế giới đều bị biến dị, con người cũng không ngoại lệ.
Sau khi trải qua cuộc chiến đấu đằng đẵng giữa người bình thường và sinh vật biến dị, những người sống sót đã thiết lập nên chính quyền mới, đó là các tòa Thành An Toàn.
Trong thành, từ trung tâm ra đến vùng ven, nồng độ bức xạ tăng dần từ thấp đến cao. Những kẻ càng có tiền, có quyền và có thực lực thì sống càng gần vùng lõi.
Có những thành phố khá tự do và hòa bình, nhưng cũng có những thành phố vô cùng tàn khốc, luật pháp hà khắc, thậm chí còn phân chia giai cấp: quý tộc, bình dân và nô lệ.
Nguyên chủ của nữ chính rất bất hạnh, sống trong một thành phố thực thi chế độ nô lệ.
Trước khi nữ chính xuyên qua, nhóm nô lệ này vì không chăm sóc tốt hoa màu trong trang viên, khiến cả trang viên khô héo, nên đã bị bắt lại và sắp bị xử treo cổ tập thể tại quảng trường thành phố.
Thời điểm nữ chính xuyên qua đúng là "ngàn cân treo sợi tóc", chỉ chậm một chút nữa thôi là cô nàng được c.h.ế.t thêm lần nữa rồi.
Đúng lúc này, một hệ thống bếp thần liên kết với cô. Hệ thống cho biết thực phẩm ở thế giới này đều nhiễm bức xạ. Để an toàn, con người chỉ ăn một số rất ít các loại cây trồng cực kỳ khó ăn, còn lại là thực phẩm tổng hợp nhân tạo.
Hơn nữa, văn hóa bị tổn hại nặng nề, tuổi thọ con người lại ngắn, hiện tại chẳng còn ai lớn lên từ thời bình, nên khái niệm về "ẩm thực" của con người nơi đây gần như bằng không.
Cả thế giới là một "sa mạc ẩm thực", đây chính là thời điểm tuyệt vời để hệ thống và nữ chính trổ tài.
Nữ chính lo lắng thực phẩm thế giới này có vấn đề, dù cô có nấu được Đại tiệc Mãn Hán thì cũng chỉ là một bàn t.h.u.ố.c độc.
Hệ thống bảo không cần lo, trong hệ thống có kỹ năng xử lý nguyên liệu. Chỉ cần kích hoạt kỹ năng này, bất kỳ nguyên liệu nào qua tay cô đều sẽ được loại bỏ hoàn toàn bức xạ và độc tố.
Thế là, nữ chính dựa vào hệ thống này, nấu ra từng món ngon của thời bình, từ cơm nhà dân dã đến đại tiệc Mãn Hán, rồi cả những món ăn tinh tế, khiến đám quý tộc ăn đến mức phải "gào khóc".
Thần kỳ nhất là, món ăn cô nấu ra có thể chữa được bệnh bức xạ.
Từ đó, cô được tôn làm thượng khách, thậm chí còn gây ra cuộc tranh giành giữa các thành phố khác.
Nhưng mà, chuyện đó sao có thể xảy ra chứ?
Chưa nói đến việc chữa bệnh bức xạ, chỉ riêng thành chủ của thành phố này - cũng là nam chính - từ khi ăn món ngon của nữ chính, bao nhiêu chứng bệnh nóng nảy, mất ngủ, khát m.á.u đều được xoa dịu. Anh ta hoàn toàn không thể sống thiếu nữ chính.
Thế là, quý tộc và cường giả của thành phố này nhờ ăn đồ ăn nữ chính nấu mà khỏi bệnh bức xạ, thực lực tăng mạnh, liền xua quân đi đ.á.n.h chiếm các thành phố khác.
Kết cục cuối cùng là nam chính thống nhất thiên hạ, liên kết các thành phố lại, tái lập quốc gia.
Vì cuộc chiến thống nhất này có ý nghĩa trọng đại, nam chính gần như trở thành vị thần của thời đại mới, cùng nữ chính đứng trên thần đàn, nhận sự kính ngưỡng của toàn thể quốc dân.
Câu chuyện không dài, xe chưa chạy đến viện dưỡng lão Vệ Nguyệt Hâm đã đọc xong, sau đó cô rơi vào trầm tư sâu sắc.
Chính là... ừm, nhiều chỗ vô lý đến mức cạn lời.
Bề ngoài thì là một câu chuyện sảng văn, nhưng c.ắ.n một miếng thì lòi ra đủ thứ rác rưởi, giống như ăn một chiếc bánh kem nhìn thì ngon lành nhưng bên trong toàn là phân.
Đầu tiên, nữ chính xuyên qua là một nô lệ sắp bị xử t.ử. Để giữ mạng, cô làm ngay món trứng xào cà chua khiến mọi người kinh ngạc, nhờ đó giữ được cái mạng nhỏ, điểm này hoàn toàn không vấn đề gì.
