Vì Người Dân Trong Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai - Chương 158: Thế Giới Phế Thổ

Cập nhật lúc: 04/02/2026 14:04

Ba ngày sau, đại bạo động dị thú bắt đầu.

Kéo dài suốt nửa tháng trời. Người dân thành Như Ý và rất nhiều thành phố khác nhờ đã uống t.h.u.ố.c nên không bị ảnh hưởng quá nhiều.

Còn những người ở các thành phố được giải phóng, tuy đa phần không có t.h.u.ố.c (sản lượng t.h.u.ố.c không theo kịp, không thể phát cho tất cả mọi người), nhưng sau khi xử t.ử hoặc xua đuổi đám quý tộc, họ đã chiếm cứ địa bàn của chúng.

Quý tộc đều sống ở nội thành, độ an toàn cao hơn, nên thương vong cũng không quá nghiêm trọng.

Ngược lại, đám quý tộc bị trục xuất cùng tay sai, vì bị đuổi ra khỏi thành phố nên c.h.ế.t và bị thương vô số trong đợt bạo động.

Lại qua một tháng nữa, sau nhiều lần điều chỉnh thử nghiệm, Cố Trọng Đức cuối cùng cũng gửi được một đoạn tin nhắn về thế giới cũ thông qua máy truyền tin thời không. Vài ngày sau, nhận được hồi âm từ thế giới song song.

Cứ như thế, hai bên bắt đầu liên lạc qua lại.

Ban đầu thời gian còn hơi hỗn loạn, ví dụ bên này hôm nay gửi một tin, ngày mai gửi một tin nữa, nhưng bên kia lại nhận được tin thứ hai trước, vài ngày sau mới nhận được tin thứ nhất.

Nhưng dần dần, họ phát hiện thời gian hai bên bắt đầu ổn định, dòng chảy thời gian trở nên đồng nhất và không thể đảo ngược, chỉ có thể tiến về phía trước chứ không thể lùi lại.

Giống như có một sức mạnh nào đó đang từ từ sửa chữa tất cả, khiến sự hỗn loạn trở nên trật tự, có quy tắc.

Và chiếc máy truyền tin thời không, giờ đây giống như một chiếc máy gửi và nhận email.

Tiếp đó, hai bên bắt đầu gửi vật tư cho nhau.

Thế giới Phế Thổ gửi sang những viên t.h.u.ố.c trị bệnh phóng xạ, còn bên kia gửi sang những nhu yếu phẩm, quần áo, t.h.u.ố.c men, v.ũ k.h.í, lương thực và một số thiết bị điện nhỏ đã sạc đầy pin...

Lần đầu tiên nhận những thứ này, những người đứng đầu thành Như Ý, anh em tổng hợp ở Đỗ Thành, Trương Xương ở thành Khúc Khánh và đại diện các thành phố quan trọng khác đều có mặt.

Các thành phố được giải phóng cũng cử đại diện đến.

Sự tồn tại của máy truyền tin thời không hiện tại chỉ có một nhóm nhỏ này biết.

Thế nên, khi một đống vật tư lớn đột ngột xuất hiện trước máy truyền tin, tất cả đều bị chấn động.

"Thật sự... có thể truyền đồ vật!"

"Cái này, trên này viết là t.h.u.ố.c tê à? Tốt quá rồi, sau này xử lý vết thương không phải c.ắ.n răng chịu đựng nữa!"

"Vải này sờ thích thật, có thể tự điều chỉnh nhiệt độ sao? Lợi hại quá! Sau này không lo c.h.ế.t rét hay sốc nhiệt nữa!"

"Nhiều sách giáo khoa quá, mới tinh, bọn trẻ cuối cùng cũng có sách mới để dùng rồi!"

"Con d.a.o này bén thật, đúng là c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn! Còn khẩu s.ú.n.g này nữa, thật sự có thể một phát hạ gục dị thú khổng lồ sao?"

"Thiết bị này là gì? Có thể lọc sạch nguồn nước?! Thật á?"

Mọi người ồ lên kinh ngạc, rõ ràng đều là người đứng đầu các thành phố, nhưng lúc này chẳng khác gì Lưu lão lão vào Đại Quan Viên (nhà quê lên tỉnh), cái gì cũng lạ, cái gì cũng hay, mắt nhìn không xuể, phấn khích như lũ trẻ con, lại như chuột sa hũ nếp, sung sướng tột cùng.

Nhưng khi nhìn thấy những hộp thức ăn được đóng gói tinh xảo, đẹp đẽ, tất cả đều im bặt.

Đồ ăn đẹp đẽ và tinh tế như thế này, họ chưa từng thấy bao giờ.

Mùi thơm quyến rũ tỏa ra còn khiến lòng người rung động hơn cả mùi hương mê hoặc của loài dị thực vật nguy hiểm nhất.

Tại sao nước miếng cứ ứa ra không ngừng?

Tại sao bụng lại réo ùng ục liên hồi?

Tại sao mắt cứ dán c.h.ặ.t vào đó không dứt ra được?

A, thật không muốn thể hiện ra bộ dạng mất mặt thế này đâu, nhưng... không kìm chế nổi.

Cuối cùng, một người cầm lên chiếc đùi gà rán vàng ruộm, thơm phức; một người cầm chiếc bánh kem hình con thỏ rắc đường phấn núng nính; một người dùng thìa múc miếng thịt kho tàu mềm rục, nước sốt đậm đà; một người bưng lên chiếc bánh bao nước vỏ mỏng nhân đầy, trong veo như pha lê.

Sau đó...

Không ai nói một lời, họ chỉ c.ắ.n một miếng, nước mắt đã tuôn rơi lã chã.

Có người lặng lẽ rơi lệ, có người cúi đầu không nói, có người vừa khóc vừa nhét đồ ăn vào miệng.

Tên Trương Xương là khoa trương nhất, vừa gặm miếng thịt ba chỉ giòn bì, vừa khóc rống lên.

"Thôi đi, đừng khóc nữa." Người đi cùng gàn hắn, "Xấu quá."

Trương Xương gào lên: "Tổ tông gửi đồ ăn cho tôi, tại sao tôi không được khóc?"

"... Không nghe dặn à? Người ít được ăn thịt không được ăn nhiều một lúc, cẩn thận tào tháo đuổi."

"Tào tháo đuổi cũng mặc kệ, chẳng phải có t.h.u.ố.c sao? Oa, sao thịt lại ngon thế này, tôi từng lén ăn thịt dị thú, vừa đắng vừa chát, lại còn hôi rình, suýt nữa thì thối c.h.ế.t tôi."

"Phải rồi, xong cậu còn nằm liệt giường mấy ngày, suýt tưởng không qua khỏi."

Bên kia, Đỗ Anh Thành vừa ăn vừa nói với anh trai: "Cái này ngon này, anh, anh nếm thử cái này đi."

Đỗ Anh Hợp chín chắn hơn em trai nhiều, lúc này cũng ngồi bệt xuống đất, bảo em: "Cái này cũng được lắm."

"Không ăn đâu, cái đó tê mồm lắm, vị y hệt cây dại ngoài đồng."

"Cái này gọi là cay, ớt chính tông đấy, không phải loại biến dị đâu. Sách nói ăn cay toát mồ hôi, tốt cho sức khỏe."

Hà Uyển Thu cuối cùng cũng nhìn thấy lại món trứng xào cà chua, bảo với Trương Tịnh: "Chính là món này, lần trước tớ bảo cậu nó ngon thế nào cậu còn không tin."

Trương Tịnh ăn một miếng, nhưng vẫn cầm quả cà chua sống c.ắ.n rôm rốp: "Tớ thấy ăn sống ngon hơn."

Hà Uyển Thu: "..."

Cô cầm một quả đào mật, c.ắ.n một miếng, nước ngọt tràn trề, huhuhu, sao lại ngon thế này.

Trương Tịnh: "Đúng không, ăn sống ngon mà."

"Ừ ừ!" Hà Uyển Thu gật đầu lia lịa.

"Nếm thử cái này đi, cái này đỏ au, nhưng mùi ngọt lắm." Trương Tịnh cầm một miếng dưa hấu. Ở đây màu sắc sặc sỡ thế này là biểu tượng của nguy hiểm, thực vật mà có màu này thì cơ bản là kịch độc.

Cô dè dặt c.ắ.n một miếng nhỏ, mắt lập tức mở to hết cỡ, biểu cảm sinh động đến mức có thể làm meme, hình tượng nữ thành chủ cường thế bay biến sạch trơn: "Huhuhu, ngon quá, ngọt quá, giòn quá, nhiều nước quá! Cắn một miếng sướng tê người!"

"Sụp soạp sụp soạp." Đại diện các nô lệ từ thành phố giải phóng đang cắm cúi lùa cơm trắng hoặc mì sợi vào miệng, không rảnh nói một lời nào.

Đồ ăn này thơm quá, dù là nhìn hay ăn đều rất chắc bụng, thích quá đi mất!

Cố Trọng Đức cười híp mắt nhìn mọi người, thấy họ ăn uống nhồm nhoàm mất hết hình tượng cũng không nói gì, chỉ cầm máy ảnh lên: "Nhìn vào đây nào."

Mọi người theo phản xạ ngẩng đầu lên. "Tách" một tiếng, cái dáng vẻ ăn uống ngấu nghiến không màng hình tượng đó đã bị chụp lại.

Bức ảnh nhanh ch.óng được truyền về thế giới bên kia, khiến những người dân đang sống trong nhung lụa ở đó phải thốt lên đầy thương cảm.

Từ khi hai thế giới có thể trao đổi vật tư, những hàng hóa từ thế giới song song đã giúp ích rất lớn cho thế giới Phế Thổ.

Đầu tiên là cải thiện điều kiện sống và y tế, tiếp đến là gia cố phòng thủ cho các thành phố, sau đó là hoàn thiện một số cơ sở hạ tầng cơ bản.

Thế giới song song còn hướng dẫn thế giới Phế Thổ cách khai thác và sử dụng năng lượng, dạy họ xây dựng nhà máy điện. Khi vấn đề năng lượng được giải quyết, năng suất sản xuất lập tức tăng vọt.

Từng nhà máy gia công mọc lên, bắt đầu tự sản xuất đồ dùng sinh hoạt, phương tiện giao thông.

Gần như thành phố nào cũng xuất hiện vài nhà máy xi măng, nhà máy luyện thép. Những tòa nhà đổ nát bị đập đi xây lại, bản vẽ quy hoạch đô thị do các chuyên gia bên thế giới song song cung cấp. Bên đó còn quay rất nhiều video hướng dẫn để người bên này học tập, giúp họ trưởng thành nhanh ch.óng.

Một năm trôi qua rất nhanh, thế giới Phế Thổ từ một nơi nghèo nàn, lạc hậu, thoi thóp, dần dần bừng lên sức sống mới. Những thành phố mới thi nhau mọc lên.

Cơ sở hạ tầng trong thành phố tuy chưa thể gọi là tiên tiến toàn diện, nhưng so với trước kia thì đúng là một trời một vực, mức sống của người dân được nâng cao rõ rệt.

Cùng với vô số thử nghiệm trên sinh vật sống trong suốt một năm qua, đến nay đã có thể khẳng định đường hầm thời không an toàn cho việc đưa người qua lại. Hơn nữa, công tác phòng dịch cũng được đảm bảo, sẽ không xảy ra tình trạng lây lan virus nguy hiểm giữa hai bên.

Sau khi hai thế giới thương lượng, thế giới song song sẽ cử một nhóm chuyên gia sang. Một mặt là giúp thế giới Phế Thổ xây dựng cơ sở hạ tầng xã hội.

Chủ yếu là hướng dẫn về quản lý hành chính, văn hóa giáo d.ụ.c, y tế vệ sinh, dịch vụ thương mại và phúc lợi xã hội.

Mặt khác là củng cố và tối ưu hóa cơ sở hạ tầng kỹ thuật, ví dụ như cung cấp năng lượng, cấp thoát nước, giao thông vận tải, thông tin liên lạc...

Vì chuyện này, đại diện các thành phố lớn của thế giới Phế Thổ đã tổ chức một cuộc họp tại thành Như Ý.

"Chúng ta chấp nhận sự giúp đỡ của họ, nhưng chúng ta không chấp nhận sự quản lý của họ."

"Mô hình của thế giới song song chúng tôi cũng đã tìm hiểu, nhưng chúng tôi không cho rằng những thứ bên đó đều phù hợp với chúng ta."

"Thành phố XX chúng tôi cho rằng việc thiết lập hệ thống quản lý hành chính mới, nhân văn hơn là cần thiết, nhưng ranh giới cuối cùng của chúng tôi là: Giữ quyền tự chủ."

Đại diện từng thành phố phát biểu, ý nguyện đều khá thống nhất: Chấp nhận sự giúp đỡ và hướng dẫn từ thế giới song song, nhưng muốn can thiệp vào nội vụ của họ thì không đời nào.

Đụng đến vấn đề quyền lực, ai cũng rất nhạy cảm.

Chẳng ai muốn đùng một cái trên đầu mình xuất hiện một "ngọn núi lớn", chuyện gì cũng do người ta quyết định.

Dù đối phương đã giúp đỡ họ rất nhiều, dù đối phương là tiền bối từ mấy chục năm trước.

Kết thúc cuộc họp, Hà Uyển Thu tổng hợp lại ý kiến của mọi người. Trương Tịnh hỏi cô: "Cậu thấy thế nào?"

Hà Uyển Thu nói: "Tớ thấy thế này rất tốt mà. Tớ nghe nói ở thế giới song song, giữa các quốc gia cũng có sự viện trợ lẫn nhau, nhưng không ai viện trợ rồi tiện thể quản luôn việc nhà người khác cả."

Trương Tịnh ngạc nhiên: "Tớ cứ tưởng cậu sẽ nghĩ người bên đó không hại chúng ta chứ."

Hà Uyển Thu đáp: "Chuyện này không liên quan đến hại hay không hại. Thế giới bên đó cũng chia thành nhiều chính quyền quốc gia, cũng có người tốt kẻ xấu, không phải chỉ có một tiếng nói duy nhất. Nếu để người bên đó nắm giữ quyền lực cao ở đây, tình hình sẽ càng thêm phức tạp.

Đây là chuyện của toàn nhân loại, không phải chuyện của một hai gia đình, tốt nhất vẫn nên phân rõ giới hạn."

Trương Tịnh gật đầu: "Tớ cũng nghĩ vậy. Hơn nữa, chúng ta cũng đâu lấy không viện trợ của họ, chúng ta trả bằng t.h.u.ố.c mà, rất nhiều rất nhiều t.h.u.ố.c đấy, vất vả cho cậu rồi!"

Hà Uyển Thu lườm cô một cái. Từ sau đợt dị thú bạo động, xưởng chế t.h.u.ố.c đã biến mất. Gần một năm nay, tất cả t.h.u.ố.c men đều dựa vào một mình Hà Uyển Thu chế tạo qua hệ thống. Vừa phải cung cấp cho thế giới này, vừa phải xuất sang thế giới song song đổi vật tư, cô hận không thể xẻ mình làm ba để làm việc.

Tuy nhiên hiện tại cũng có khá nhiều người biết t.h.u.ố.c này xuất phát từ thành Như Ý, nên thành Như Ý chiếm ưu thế lớn nhất trong cuộc đại phát triển hiện nay.

Không chỉ nhận được nhiều vật tư nhất, quy mô thành Như Ý trong quá trình tái thiết còn được mở rộng. Sắp tới họ còn định dọn dẹp tàn tích mấy thành phố lân cận, xây dựng lại và sáp nhập vào bản đồ thành Như Ý, xây dựng đường sắt đường bộ nối liền các thành phố để tiện đi lại.

Đón người dân từ các thành phố mà thành Như Ý đã tiếp quản về, trong tương lai, thành Như Ý chắc chắn sẽ là thế lực hùng mạnh nhất thế giới này.

Trong tình huống đó, nếu thế giới song song thả dù xuống một nhóm người, bảo muốn tiếp quản thành Như Ý, bảo thế giới cần quy hoạch lại, bảo thành Như Ý phải trở thành một thành phố trực thuộc tỉnh nào đó, bảo thành Như Ý và các thành phố khác phải yêu thương nhau như một nhà, thì ai mà chịu được?

Đừng nói ban quản lý không chịu, mà già trẻ lớn bé trong thành Như Ý cũng không chịu.

Thế giới này có lẽ một ngày nào đó sẽ hợp nhất, xuất hiện một quốc gia hoàn chỉnh trở lại, nhưng tuyệt đối không phải thông qua sự can thiệp của thế giới khác, mà chỉ có thể là do nội bộ thế giới này xuất hiện một thiên tài có khả năng thống nhất.

Đó là sự đồng thuận của tất cả mọi người ở thế giới Phế Thổ.

Thế là, dưới ý kiến thống nhất của cư dân thế giới Phế Thổ, lần này nhân tài mà thế giới song song gửi sang, thực sự chỉ là nhân tài chuyên môn của các ngành nghề.

Phía thế giới song song ban đầu định cử một nhóm quan chức chính phủ và sĩ quan quân đội sang, nhưng sau những cuộc thương thảo gay gắt, lo ngại chạm đến dây thần kinh nhạy cảm của người dân thế giới Phế Thổ, họ đành hủy bỏ kế hoạch này.

Cuối cùng, những người được cử sang chỉ là những công chức có thâm niên, giàu kinh nghiệm xây dựng cơ sở nhưng cấp bậc không cao, đến để hướng dẫn công tác quản lý hành chính.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vì Người Dân Trong Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai - Chương 166: Chương 158: Thế Giới Phế Thổ | MonkeyD