Vì Người Dân Trong Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai - Chương 165: Thế Giới Pixel
Cập nhật lúc: 06/02/2026 11:10
Cùng lúc đó, cơ thể quái vật pixel càng trở nên to lớn hơn, các khối pixel trên người nó cũng tinh vi hơn.
Người dưới đất trố mắt kinh hoàng: "Đây chính là nuốt chửng! Không phải dùng miệng ăn, mà là dùng... dùng đuôi và tay chạm vào là được!"
Quái vật pixel từng bước đuổi theo, mọi người điên cuồng chạy trốn trên đất. Càng chạy nhanh, hành động của con người càng nhanh ch.óng trở nên cứng nhắc và chậm chạp, sau đó bị đuổi kịp, bị nuốt chửng.
"Ha ha ha! Ha ha ha ha ha!" Con quái vật phát ra tiếng cười man rợ.
Người dưới đất nghe mà mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Đến đây, màn trời hoàn toàn tối sầm lại.
Mọi người hồn xiêu phách lạc, không biết trời trăng gì nữa.
Mãi cho đến khi trước mặt mỗi người đều xuất hiện một chiếc màn hình nhỏ.
[Bạn có hài lòng với video cảnh báo kỳ này không?]
"Đù đù đù đù... vãi chưởng!"
"Đỉnh của ch.óp!"
"Cái gì thế này? Cái gì thế này!"
"Màn hình lơ lửng không có điểm tựa, mau nói cho tôi biết trình độ khoa học kỹ thuật của thế giới đã đạt đến mức này rồi đi, mau nói đây là trò đùa của ai đi!"
"Video cảnh báo? Đây chẳng phải là video em gái quái vật gửi cho anh trai quái vật sao? Sao lại thành video cảnh báo rồi?"
Mọi người bị màn trời dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp, lại bị cái màn hình nhỏ này làm cho giật mình thon thót.
Vương Linh Quân xem cũng thót tim, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, nhìn màn hình nhỏ trước mắt, đẩy gọng kính, nghiêm túc nói: "Vậy nên, video này thực chất là cho chúng ta xem, nó đang nói cho chúng ta biết, thực sự có một con quái vật như vậy, thế giới của chúng ta thực sự có khả năng biến thành thế giới pixel!"
Đám bạn học xung quanh sợ đến mức giọng run run: "Trời... những gì trên trời kia sẽ thành sự thật sao?"
"Vậy chúng ta phải bấm vào biểu tượng nào? Hay là mặc kệ cái màn hình nhỏ này?"
Vương Linh Quân nhìn ba biểu tượng trên màn hình: "'Bạn có hài lòng với video cảnh báo kỳ này không?' Nếu là đến để báo cho chúng ta biết nguy hiểm sắp ập đến, thì đương nhiên là hài lòng rồi."
Cô bé bấm like, nghĩ ngợi một chút, lại bấm tặng Tinh tệ.
Học sinh xung quanh thấy cô bé làm vậy cũng làm theo, bấm like và tặng Tinh tệ.
Sau đó, màn hình tan biến như bong bóng xà phòng.
"Đúng là công nghệ đen!"
"Tôi nổi hết cả da gà rồi!"
"Da đầu tôi sắp nổ tung rồi đây!"
"Chúng ta có nên bàn bạc xem nếu con quái vật đó thực sự xuất hiện thì phải làm thế nào không?"
Học sinh như nước sôi sùng sục, nhao nhao bàn tán ầm ĩ.
Keng keng keng ——
Đúng lúc này, chuông vào học vang lên. Các giáo viên miễn cưỡng hoàn hồn sau cú sốc, bảo học sinh quay về lớp học.
"Thầy ơi, thế giới sắp biến đổi lớn rồi, quái vật cũng xuất hiện rồi, còn học hành gì nữa ạ?"
"Đừng nói linh tinh, tất cả về lớp trước đi!"
Các giáo viên cố tỏ ra bình tĩnh, lấy lại uy nghiêm của người thầy.
Học sinh nhìn chung vẫn khá ngoan ngoãn, hơn nữa về lớp cũng không ảnh hưởng đến việc chúng tiếp tục thảo luận, thế là ngoan ngoãn về lớp, rồi trong lớp lại ồn ào như cái chợ vỡ.
Mọi người ai nấy đều đưa ra ý kiến, thảo luận xem màn trời này hình thành thế nào, nguyên lý của màn hình nhỏ là gì, lo lắng quái vật thực sự sẽ xuất hiện, bàn xem sau khi biến thành người pixel thì phải làm gì.
"Đầu tiên, nếu biến thành người pixel, nhất định không được chạy lung tung như những người trên trời kia, chạy càng nhanh c.h.ế.t càng sớm!"
"Cũng không được để bị thương! Nhất định phải tránh xa tất cả những thứ có thể làm mình bị thương."
"Nằm im là được à? Nếu thấy đói thì sao, khối pixel có bị dung hợp không?"
"Biến thành người pixel rồi có cần ăn cơm, đi vệ sinh không nhỉ?"
"Tớ từng chơi game pixel rồi, cảm giác này chính là game pixel biến thành sự thật. Nếu mọi thứ xung quanh đều biến thành khối pixel thì sẽ loạn và ch.óng mặt lắm."
Học sinh bàn tán sôi nổi, bầu không khí hoảng loạn lan tràn, giáo viên cũng không thể trấn an được chúng, vì bản thân giáo viên cũng đang hoảng mà.
Bỗng nhiên trong lớp có một người đứng lên: "Thưa thầy, bố em nhắn tin bảo em về nhà ngay."
Lại một người nữa nói: "Mẹ em cũng bảo đang đến đón em rồi."
"Thưa thầy em sợ, em muốn về nhà."
"Thưa thầy thế giới của chúng ta thực sự sắp thay đổi sao? Chúng ta sẽ c.h.ế.t sao?"
...
Trần Mẫn Nguyệt xem xong màn trời, tim đập chân run, nhất thời mất hết hồn vía, chỉ có thể gọi điện hỏi chồng: "Ông xã, anh nói xem bây giờ chúng ta phải làm sao?"
Bên đầu dây kia ồn ào hỗn loạn, dường như nhân viên đang náo loạn, chồng cô lớn tiếng trấn an nhân viên, không kịp trả lời cô.
Bên cạnh, Cao Tinh Hỏa đột nhiên nói: "Con thấy chuyện này là thật đấy, con quái vật đó có khi đang ẩn nấp ngay bên cạnh chúng ta, biết đâu sắp hành động rồi cũng nên."
Cậu nói vậy, trong mắt lại ánh lên vẻ phấn khích muốn thử sức.
Trần Mẫn Nguyệt đang đủ phiền rồi, thấy con trai như vậy càng thêm tức giận. Thằng bé này rốt cuộc có biết nếu chuyện này là thật thì tình hình nghiêm trọng đến mức nào không!
Cô vừa định mở miệng mắng, thì Trương Hạo kia cũng lên tiếng: "Đến lúc đó mày đừng có là đứa đầu tiên bị ăn thịt đấy."
Cao Tinh Hỏa cười khẩy: "Mày đừng có sợ tè ra quần là được."
Trương Hạo: "Hay là thi xem? Đến lúc con quái vật đó xuất hiện, tao nhất định có thể trèo lên người nó cạy khối pixel."
"Thi thì thi, ai cạy được ít hơn làm cháu!"
Hai đứa nhìn nhau, trong mắt như b.ắ.n ra tia lửa điện.
Trần Mẫn Nguyệt hoàn toàn không muốn nói gì nữa, chỉ muốn đá đ.í.t hai thằng nhóc ranh con không biết trời cao đất dày này đi cho khuất mắt.
Còn thi thố cái gì? Nếu ngày đó thực sự đến, khóc cũng không có chỗ mà khóc, chúng nó tưởng đây là trò chơi để chúng nó làm màu chắc!
Bây giờ cô chỉ có thể cầu nguyện, cái gì mà màn trời, cái gì mà quái vật, cái gì mà cảnh báo, tất cả đều là giả, đều là trò đùa dai.
Người có suy nghĩ giống Trần Mẫn Nguyệt không ít, nhưng có người chỉ cầu nguyện trong lòng, còn có người thì nỗ lực tìm kiếm bằng chứng.
Ở một nơi nào đó, mấy người đang quây quanh một chiếc bàn. Trên bàn, máy tính đang phát lại video màn trời vừa ghi lại được, một người bên cạnh dùng một chiếc máy tính khác, nhanh ch.óng gõ lại từng câu từng chữ mà con quái vật đó nói.
"Chúng ta cứ giả thiết mọi chuyện là thật trước đã. Vậy thì, điều đã biết là: hiện tại có một con quái vật tên là Vi Tử, còn có một con quái vật là bố của Vi Tử, rồi còn một con quái vật là đại ca của Vi Tử. Và tên anh hai này rất có thể đang ở thế giới của chúng ta, nếu không thì video này không cần thiết phải cho chúng ta xem."
"Video này có thể là do Vi T.ử quay cho anh hai của nó, nhưng không hiểu sao lại bị cả thành phố nhìn thấy."
"Không, chắc chắn là cố ý cho tất cả mọi người xem. Nếu không tại sao cuối cùng lại hiện ra dòng chữ 'Có hài lòng với video cảnh báo không'? Đã là video cảnh báo thì đương nhiên là cho người cần được cảnh báo xem, tên anh hai quái vật kia rõ ràng không phải đối tượng cần cảnh báo."
"Vậy nên, có người đang báo trước cho chúng ta biết nguy hiểm sắp đến?"
"Thế tại sao người này không nói thẳng ra, mà lại đi một vòng lớn như thế? Cảm giác vẫn giống trò đùa dai."
Bỗng một người nói: "Bởi vì, nếu nói thẳng ra thì tên anh hai quái vật đó cũng nghe thấy mà."
Người này nói xong, nuốt nước bọt, nhìn mọi người, căng thẳng nói: "Tên anh hai quái vật đó chẳng phải đang ẩn nấp trong đám đông sao? Hắn chắc chắn cũng nhìn thấy màn trời."
Mọi người im lặng một chút, rồi bất giác rùng mình, bỗng nhiên cảm thấy rợn tóc gáy.
Vừa là vì có một con quái vật đang sống cùng dưới một bầu trời với họ, thậm chí ở cùng một thành phố với họ, lại càng vì con quái vật này cũng nhận được thông tin giống hệt họ!
Một người khác hạ thấp giọng: "Nếu màn trời nói thẳng là có một con quái vật đang trốn trong đám đông, nó sắp làm gì làm gì, mọi người cẩn thận nhé, thì con quái vật đó e rằng sẽ nổi điên ngay lập tức."
Cũng có người đưa ra ý kiến khác: "Nhưng như thế này cũng đâu có kín đáo lắm đâu, con quái vật đó không nhận ra video đang bảo chúng ta đề phòng hắn sao?"
"Nếu đầu óc hắn ngu một chút thì chắc không nhận ra đâu nhỉ? Dù sao thì chúng ta cũng vừa mới nghĩ ra mà."
Lúc này, một con quái vật có bộ não khá ngốc nghếch nào đó đang ôm đầu, tiếp tục "chấn động não".
Kỳ lạ thật đấy, em gái trên trời trông giống hệt mình, bố cũng giống hệt mình.
Tướng mạo cứ như cùng một khuôn đúc ra.
Xem ra chúng ta đúng là người một nhà hàng thật giá thật rồi!
...
Thế giới Mưa axit.
Trên chiếc TV nhỏ có nút phát lại, Bành Lam xem đi xem lại video mấy lần, sau đó trầm tư suy nghĩ.
Anh đã xem nhiều kỳ video như vậy, đương nhiên sẽ không tin Vi T.ử là một con quái vật pixel. Anh nhanh ch.óng hiểu ra Vi T.ử có lẽ không thể dùng phương pháp dự báo thông thường để làm video này.
Bởi vì, thiên tai của thế giới này đến từ một con quái vật, mà con quái vật này còn đang lẩn trốn trong đám đông, cho nên cô buộc phải vòng vo tam quốc, đóng vai em gái quái vật để làm video.
Thực tế, những thông tin cô muốn truyền đạt cho người dân thế giới Pixel, ví dụ như đặc điểm của người pixel, đặc điểm của quái vật pixel, cũng như cách đối phó với quái vật pixel, tất cả đều nằm trong video rồi.
Video về thế giới Phế thổ cô cũng làm như vậy.
Bành Lam chưa xem video 《Thế giới Phế thổ · Khởi đầu》, nếu không anh sẽ biết đây không phải lần đầu tiên Vi T.ử chơi trò nhập vai này.
Theo đặc tính của các video trước đây, nội dung video đều là những tình huống sắp xảy ra trong tương lai của thế giới đó.
Nghĩ đến đây, anh nhướng mày, nhìn con quái vật đang gào khóc kể lể trên màn hình.
Cảm thấy nó đang khóc lóc kể lể là vì phần l.ồ.ng tiếng đang gào khóc t.h.ả.m thiết, chứ thực ra, nếu tắt tiếng đi, con quái vật này chỉ đang làm động tác há miệng mà thôi, còn về biểu cảm...
Anh nhìn khuôn mặt đầy những khối pixel, như thể bị che mờ của con quái vật... nhìn ra được biểu cảm trên khuôn mặt này mới là lạ đấy.
Cho nên, tư liệu về con quái vật này, và cả con quái vật nuốt chửng người trên phố sau đó, thực chất đều là bản thân con quái vật thật sự ở thế giới Pixel chứ gì?
Vi T.ử lấy hình ảnh của quái vật ra, lúc thì đóng giả em gái, lúc thì đóng giả bố, liệu có bị lộ tẩy không đây?
Cho dù con người có bị "mù mặt" (không nhận diện được) đối với khuôn mặt đầy pixel của quái vật, thì chẳng lẽ chính con quái vật đó cũng không nhận ra mình?
Ngón tay anh gõ từng nhịp lên cánh tay mình, trong đôi đồng t.ử đen láy ánh lên tia suy tư.
Điều khiến anh để ý nhất là, con quái vật này có thể nuốt chửng cả một thế giới, rõ ràng không hề đơn giản. Cách làm không dự báo trực tiếp là đúng, nhưng cứ thế tự xưng là em gái quái vật, liệu có ổn thật không đây?!
