Vì Người Dân Trong Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai - Chương 171: Thế Giới Hiện Thực
Cập nhật lúc: 08/02/2026 16:37
Trong phòng suite của viện điều dưỡng, Vệ Nguyệt Hâm không dám tin nhìn chằm chằm vào màn hình lơ lửng: "Cậu nói cái gì? Con quái vật pixel đó muốn đến tìm tôi? Sao có thể?"
Màn hình tỏa ra ánh sáng u ám: [Sao lại không thể? Là cô nói cô là em gái nó, còn bảo có một ông bố đang đợi nó ở nhà, nó muốn về nhà chẳng phải rất bình thường sao?]
Vệ Nguyệt Hâm kinh ngạc há hốc mồm: "... Tôi...tôi chỉ nói bừa thôi mà? Sao nó lại tin sái cổ thế chứ!"
Màn hình có chút hả hê: [Cô làm video như vậy, chẳng phải mục đích là để đối phương tin sao?]
Vệ Nguyệt Hâm: "..."
Cô thấy con quái vật đó hơi ngốc, nghĩ rằng mình nói thế có thể đ.á.n.h lừa nó, nhưng mục đích chính của cô vẫn là truyền tải thông tin về thiên tai pixel cho người dân thế giới đó cơ mà.
Cô thực sự không ngờ, quái vật pixel lại thật sự muốn đến tìm mình!
Cả người cô toát mồ hôi hột: "Nó sẽ không đến thật đấy chứ?"
[Chưa chắc.]
"Chưa chắc là sao? Chẳng phải nó là sản phẩm của thế giới pixel sao? Sao có thể xuyên qua thế giới đến chỗ tôi được?"
[Cô quên rồi à, thế giới Phế thổ vốn dĩ cũng không thể xuyên không thời gian, nhưng vì tất cả mọi người đều tin vào sự tồn tại của máy dịch chuyển thời không, nên họ mới nghiên cứu ra cách xuyên không thời gian.]
['Chỉ cần tin tưởng, sẽ thành hiện thực', quy tắc này ở các thế giới mạt thế này có khả năng thành hiện thực nhất định.]
Vệ Nguyệt Hâm trừng mắt: "Thế sao cậu không nói sớm với tôi?!"
Lúc làm cái video đó, cô thật sự không ngờ lại có vụ này!
Màn hình: [...] Nó có thể nói là nó cũng không ngờ tới không?
Ai mà biết được con quái vật pixel kia lại là đứa yêu nhà đến thế, "biết" mình có nhà là chỉ một lòng muốn về nhà.
"Thế bây giờ phải làm sao? Nếu con quái vật pixel đó đến đây thật, chẳng phải sẽ biến nơi này thành thế giới pixel sao? Thế thì tôi thành tội nhân thiên cổ à?"
Vệ Nguyệt Hâm dường như đã nhìn thấy cảnh tượng thế giới này xảy ra biến cố lớn.
Cứu mạng! Không dám tưởng tượng nổi!
[Cũng không cần quá lo lắng, nền tảng của câu 'Chỉ cần tin tưởng, sẽ thành hiện thực' là đại đa số người trên thế giới đều tin và mong chờ điều đó, chỉ mình con quái vật muốn về nhà thì không thể tạo ra nguồn năng lượng lớn như vậy được.]
Vệ Nguyệt Hâm yên tâm hơn một chút, bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện: "Vậy người dân thế giới pixel có khi nào đều đang cầu nguyện trong lòng cho con quái vật mau về nhà, đừng hại bọn họ nữa không?"
Màn hình: [...]
Cái này... hình như cũng không phải là không thể.
"A a a!" Vệ Nguyệt Hâm sắp nổ tung, điên cuồng vò đầu bứt tai, "Tôi sai rồi! Tôi sai thật rồi, tôi không nên nói tôi là em gái quái vật! Cậu xem, bây giờ tôi làm một cái video, bảo tôi và bố chuyển nhà rồi, bảo con quái vật đừng về nhà nữa, có được không?"
Màn hình không lên tiếng.
Vệ Nguyệt Hâm suy nghĩ một chút, cũng biết đây là ý kiến tồi tệ.
Nếu con quái vật đó đang một lòng muốn về nhà, tự nhiên lại bảo nó không được về, biết đâu nó kích động quá lại hủy diệt luôn thế giới pixel cũng nên.
Vệ Nguyệt Hâm lại nghĩ ra một cách: "Hay là tôi bảo nó ngoan ngoãn ở yên tại chỗ, đừng ăn thịt người bậy bạ, đợi tôi đến tìm nó?"
Như vậy nó sẽ không chạy lung tung, cũng không làm hại người thế giới đó nữa, một mũi tên trúng hai đích.
Nhưng cô biết kiếm đâu ra một đứa em gái quái vật cho nó đây!
Vệ Nguyệt Hâm bực bội cạy móng tay: "Cách này hình như cũng không ổn, vậy bây giờ phải làm sao?"
Màn hình: [Người dân thế giới pixel đang nghĩ cách g.i.ế.c nó, chỉ cần nó c.h.ế.t là cô không cần lo nữa.]
"Đúng rồi ha, nó c.h.ế.t là hết chuyện." Vệ Nguyệt Hâm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nằm vật xuống giường vuốt n.g.ự.c an ủi trái tim bé bỏng vừa bị dọa sợ.
Trong cơn mơ màng, cô dường như nhìn thấy một con quái vật pixel khổng lồ màu đỏ, rầm rầm rầm chạy về phía mình, đi đến đâu mọi thứ biến thành pixel đến đó.
Nó còn dùng đôi mắt pixel nhìn chằm chằm vào cô, vui vẻ nói: "Em gái, anh về rồi nè, em vui không?"
Một tay nó xách theo một người pixel đang giãy giụa: "Nhìn này, anh còn mang đặc sản về cho em nữa, mau ăn đi!"
Hình ảnh thay đổi, quái vật pixel bị một đám người đ.á.n.h cho thoi thóp, các khối pixel trên người rơi rụng sạch, chỉ còn lại bộ khung xương khô khốc. Nó cố vươn tay ra:
"Về nhà... Tôi muốn về nhà! Em gái còn đang đợi tôi ở nhà..."
Vừa nói, miệng nó há ra, ộc ra một đống khối pixel đỏ tươi, trông thê t.h.ả.m vô cùng.
Lại chuyển cảnh, trong một đêm mưa gió âm u, với bộ dạng lếch thếch như vừa trèo đèo lội suối trải qua bao gian khổ, nó bám vào khung cửa nhà cô, nước mưa pixel nhỏ tong tỏng khắp người, u ám ngẩng đầu lên: "Mày không phải em gái tao, tại sao mày lại lừa tao? Mày còn hùa với bọn người kia g.i.ế.c tao... Mày lừa tao khổ quá, xuống đây với tao đi!"
Nó vươn móng vuốt ra, rồi Vệ Nguyệt Hâm thấy cơ thể mình dần biến thành khối pixel.
"Á!" Vệ Nguyệt Hâm giật mình tỉnh dậy, hóa ra cô lại ngủ quên mất. Vội vàng nhìn hai tay mình, may quá, vẫn là đôi tay bình thường.
Màn hình vẫn lơ lửng giữa không trung, vô cùng ngạc nhiên: [Cô lại gặp ác mộng à?]
Lúc làm video thế giới Zombie, cô ấy chỉ bị chán ăn một chút thôi, trong mắt nó, thần kinh của Vệ Nguyệt Hâm rất vững.
Vệ Nguyệt Hâm bực bội vò đầu: "Không làm việc trái lương tâm thì không sợ ma gõ cửa, đằng này là tôi làm chuyện trái lương tâm!"
[?]
"Tôi cảm thấy bây giờ tôi giống như một gã trai tồi (tra nam) lừa gạt tình cảm của một cô nàng ngây thơ (ngốc bạch ngọt) ở bên ngoài, không những muốn đá người ta đi mà còn muốn g.i.ế.c c.h.ế.t người ta nữa."
Quá tồi tệ! Kiểu này chắc c.ắ.n rứt lương tâm cả đời mất.
[...]
Vệ Nguyệt Hâm ỉu xìu nằm sấp trên gối, nghịch mấy sợi lông trên gối, một lúc lâu sau bỗng hỏi: "Cậu nói xem, thiên tai có phân biệt thiện ác không?"
Màn hình d.a.o động một chút: [Cô nghĩ sao?]
Vệ Nguyệt Hâm suy nghĩ một hồi rồi nói: "Thiên tai không phân biệt thiện ác, đây chỉ là một thiết lập của câu chuyện, hay nói cách khác là thiết lập thế giới."
[Nhưng thiết lập nhân vật chính cũng là thiết lập, mà cô vẫn cho rằng nhân vật chính có phân biệt thiện ác đấy thôi.]
Vệ Nguyệt Hâm nhìn dòng chữ này, lập tức ngồi dậy: "Nhân vật chính đương nhiên có phân biệt thiện ác. Là nhân vật chính, anh ta được hưởng những lợi ích của nhân vật chính, dù là bàn tay vàng, ngoại hình gia thế xuất chúng, hay cơ hội vận may hơn người, tóm lại là hơn người bình thường.
"Không thể nào hưởng hết lợi ích của nhân vật chính rồi, nhưng đến lúc làm chuyện thất đức thì lại bảo 'chỉ là nhân vật tiểu thuyết thôi, thiết lập nó thế biết làm sao được' rồi cho qua chuyện! Vậy tại sao những nhân vật phụ vừa xuất hiện đã c.h.ế.t như Hà Uyển Thu lại có thể có tín ngưỡng và sự kiên trì của riêng mình?
"Hơn nữa, nhân vật chính có tư tưởng riêng, anh ta sống giữa mọi người, có quỹ đạo số phận hoàn chỉnh từ nhỏ đến lớn, có nhân cách độc lập, lại chịu ảnh hưởng từ những người xung quanh từng giây từng phút. Nếu cuối cùng anh ta vẫn trở thành kẻ xấu, thì chỉ có thể nói, bản thân anh ta chủ quan muốn làm kẻ xấu."
Cô ngừng một chút rồi nói tiếp: "Nhưng thiên tai thì không, nó không có tư tưởng riêng, nó chưa từng trải qua sự tôi luyện của trật tự quy tắc loài người, nó và con người hoàn toàn không cùng một đẳng cấp tồn tại, giữa hai bên có bức tường ngăn cách. Nói nó là một cá thể, chi bằng nói nó là một nguồn sức mạnh hỗn độn.
"Trước đó tôi thấy nó ngốc, thực ra là tôi thấy nó giống một khối vô tri vô giác hơn, chứ không thể suy nghĩ vấn đề như một con người."
Màn hình: [Vậy nên, cô muốn nói gì?]
Vệ Nguyệt Hâm im lặng một lát: "Tôi cảm thấy, khi con quái vật pixel đó từ bỏ việc nuốt chửng thế giới, chỉ muốn về nhà, có phải có thể coi như nó đã thoát khỏi phạm trù thiên tai, trở thành một cá thể có tư tưởng riêng rồi không? Lúc này, thực ra không nên coi nó là thiên tai để xử lý nữa."
"Nó, giáng cấp rồi, nhưng đồng thời, nó cũng thăng cấp rồi."
