Vì Nữ Chính Xuyên Không Thanh Mai Trúc Mã Bỏ Rơi Tôi - 7

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:07

May mắn thay dịch bệnh kết thúc sớm hơn dự kiến. Đến ngày hạ chí không còn ai t.ử vong nữa. Cuối cùng triều đình cũng dỡ bỏ phong tỏa. Vô số người dân đổ về phía bắc thành ôm chầm lấy người thân đã xa cách bấy lâu. Cha mẹ tôi cũng tới đón tôi, cả nhà ôm nhau vừa khóc vừa cười. Cách đó không xa là Hoắc Thanh Trần đứng nhìn. Ánh mắt anh vừa hâm mộ vừa cô đơn. Lúc ấy tôi mới chợt nhận ra anh không có gia đình. Một buổi tối nọ anh ngồi cạnh tôi, lén vuốt nhẹ mái tóc tôi rồi cười nói:

- “Em biết không? Đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của ta. Dù mọi thứ hiện tại rất tệ nhưng mỗi ngày có em ở bên ta không còn cảm thấy cô đơn nữa. Giống như cuối cùng ta cũng có liên kết với thế giới này. Giống như ta có một mái nhà.”

Tôi hỏi:

- “Gia đình anh đâu?”

Anh cười.

- “Tôi không có gia đình. Từ trước tới nay tôi vẫn luôn một mình.”

Cảm giác cô độc ấy gần như tràn ra khỏi câu nói. Tôi không nỡ hỏi thêm. Đối với người ngoài Hoắc Thanh Trần là thiếu niên tướng quân danh chấn thiên hạ. Nhưng phía sau ánh hào quang ấy có lẽ là những năm tháng vô cùng gian khổ. Tôi buông tay mẹ rồi quay đầu nhìn anh.

- “Hoắc Thanh Trần lại đây. Về cùng chúng tôi đi.”

Anh ngẩn người sau đó nhìn cha mẹ tôi.

- “Có được không ạ?”

Cha tôi cười lớn.

- “Sao lại không được? Hoắc tướng quân chăm sóc A Phúc nhà ta suốt thời gian qua. Nếu cậu không chê nhà chúng ta chính là nhà của cậu.”

- “Đa tạ bá phụ, con không chê!”

Anh lập tức chạy tới, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Anh luôn nhìn tôi như thế. Trong mắt lúc nào cũng có ý cười. Bữa cơm đầu tiên sau khi về nhà là do Hoắc Thanh Trần tự tay nấu. Tôi và mẹ muốn giúp nhưng đều bị anh đẩy ra ngoài. Tôi kinh ngạc hỏi:

- “Anh còn biết nấu ăn à?”

Anh cười:

- “Ở quê tôi, đàn ông không biết nấu ăn sẽ không lấy được vợ. Con gái da mỏng khói bếp hun nhiều sẽ không tốt. Cho nên cứ tránh xa là được.”

- “Quê anh thật tốt.”

Mà anh...cũng rất tốt. Tôi do dự rất lâu cuối cùng vẫn không nói ra câu sau. Tối hôm ấy rất nhiều người thân tới nhà ăn cơm. Đột nhiên có người nhắc tới Thẩm Dịch Cốt.

- “Nghe nói Thẩm Dịch Cốt với tân nương đi du ngoạn. Mấy hôm nay mới trở về.”

Đã rất lâu rồi tôi không nghe thấy cái tên ấy, thân thể lập tức cứng lại. Hoắc Thanh Trần thấy vậy lập tức gắp cho tôi một miếng bánh.

- “A Phúc bánh này ngọt lắm, ăn thử đi.”

Cha tôi cũng nghiêm mặt.

- “Tự nhiên nhắc tới thứ dơ bẩn đó làm gì? Mau ăn cơm đi.”

Nhưng chú tôi uống hơi nhiều vẫn tiếp tục lải nhải. Ban đầu là mắng nhà họ Thẩm sau đó lại khóc.

- “A Phúc nhà chúng ta tốt như vậy. Thế mà bị nhà họ Thẩm làm hỏng danh tiếng! Ngày nào ta cũng nghe đám người rảnh rỗi bàn tán. Nói chắc chắn là vì A Phúc không tốt nên mới bị từ hôn. Nghe mà đau lòng c.h.ế.t mất!”

Chú tôi vừa đ.ấ.m n.g.ự.c vừa khóc. Cha mẹ tôi không để tâm nhưng Hoắc Thanh Trần thì không như vậy. Anh đập mạnh xuống bàn.

- “A Phúc có chỗ nào không tốt? Nàng là cô nương tốt nhất trên đời!”

Chú cả thở dài.

- “Người nhà chúng ta đương nhiên biết. Nhưng người ngoài đâu biết? Dù sao chuyện cũng vậy rồi. E là A Phúc cả đời không lấy được chồng nữa.”

- “Ý người là không ai cưới nàng?”

- “Không. Là vì không ai xứng với nàng!”

- “Đúng là vậy.”

- “Nhưng A Phúc cũng không còn nhỏ nữa. Ai sẽ cưới nàng đây?”

- “Tôi!”

Tiếng nói ấy vang lên như sấm nổ đ.á.n.h thẳng vào tim tôi. Mọi người đều sững sờ, tôi cũng ngẩng đầu nhìn anh. Tai Hoắc Thanh Trần đỏ bừng. Anh nhìn thẳng vào tôi.

- “Chỉ cần A Phúc đồng ý. Nếu đời này có thể cưới nàng đó sẽ là may mắn lớn nhất của tôi.”

Chú tôi nheo mắt.

- “Cậu mới quen A Phúc chưa lâu, sao có thể đối xử tốt với nó như vậy?”

Hoắc Thanh Trần không nhìn ông. Ánh mắt từ đầu đến cuối đều đặt trên người tôi.

- “Nếu nàng đồng ý gả cho tôi, tôi sẽ dùng cả trái tim mình đối xử với nàng suốt đời không hối hận. Sau khi thành thân tôi cũng sẽ không nhốt nàng trong một góc nhỏ, không ép nàng từ bỏ mọi thứ để làm hiền thê lương mẫu. Sau này nàng vẫn có thể đi đến những núi sông mình yêu thích, tiếp tục khám phá thế giới của riêng nàng. Tôi sẽ không ngăn cản. Tôi chỉ mong được làm chỗ dựa, làm người luôn tin tưởng nàng.”

Mắt tôi bỗng cay xè. Ai có thể không rung động trước một thiếu niên tướng quân rực rỡ như ánh mặt trời cơ chứ? Hai tháng bị phong tỏa ở phía bắc thành sự quan tâm âm thầm nhưng chu đáo của anh đã khiến tôi cảm động từ lâu. Nhưng điều thật sự khiến tôi động lòng lại là nửa câu cuối ấy. Sau khi thành thân tôi vẫn có thể đi ngắm núi sông mình yêu thích, vẫn có thể nhìn ngắm thế giới rộng lớn. Tôi không suy nghĩ thêm nữa chỉ mỉm cười nhìn anh.

- “Được.”

Cha tôi vốn đã nhịn rất lâu nghe vậy liền bật khóc. Ông kéo Hoắc Thanh Trần sang một bên.

- “Tiểu t.ử tốt! Ta biết ngay từ lần đầu gặp là cậu thích A Phúc nhà ta! Quả nhiên không sai! A Phúc chịu quá nhiều uất ức rồi. Người trong kinh thành còn đang chỉ trỏ sau lưng nó. Nó đau lòng nhưng vẫn giả vờ không sao. Tiểu t.ử! Nhất định phải cưới A Phúc thật long trọng! Nếu không ta không đồng ý đâu!”

Hoắc Thanh Trần nhìn tôi rồi nghiêm túc gật đầu.

- “Nhất định con sẽ để A Phúc trở thành cô dâu đẹp nhất kinh thành.”

Sau bữa cơm tôi tiễn chú lên xe ngựa. Vừa đỡ ông vừa dặn đi đứng cẩn thận. Ông mất kiên nhẫn tặc lưỡi.

- “Biết rồi, biết rồi. Sao cháu phiền y hệt cha cháu thế?”

Giọng nói hoàn toàn tỉnh táo. Tôi giật mình.

- “Chú không say à?”

- “Đương nhiên. Cho dù uống hết rượu trong kinh thành ta cũng không say.”

Tôi trợn mắt.

- “Vậy vừa nãy chú giả vờ sao?”

Ông nháy mắt.

- “Cái kiểu của hai đứa cứ do dự qua lại nhìn mà sốt ruột. Ta không thêm dầu vào lửa thì biết đến bao giờ mới thành?”

- “Chú...”

Ông khoát tay.

- “Không cần cảm ơn. Ta vốn là người tốt bụng và rộng lượng mà.”

Tôi bật cười. Quả nhiên chú đúng là một người vừa xảo quyệt vừa sắc sảo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.