Vi Phu Tự Khắc Cúi Đầu - 6
Cập nhật lúc: 13/07/2026 15:06
Dược tính rất chậm, không mùi không vị, tích tụ từng chút một.
Hoặc giả, đó là một mùi hương lạ được tẩm trên vạt áo của một bà t.ử quét dọn hoa viên lúc ta đi ngang qua.
Mọi dấu vết sau đó đều được xóa sạch một cách hoàn mỹ, như thể đó chỉ là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn của thiên nhiên.
Thanh Hoàn mỗi ngày đều kiểm tra kỹ lưỡng kim châm, nhưng độc này lại không làm đen bạc.
Sự phòng bị của chúng ta, cuối cùng vẫn xuất hiện một khe hở c.h.ế.t người.
Ta không hề hay biết, một bàn tay m.á.u lạnh đang từ từ bóp nghẹt sinh mệnh nhỏ bé trong bụng mình.
Đêm hôm đó, cơn ác mộng thật sự bắt đầu.
Giữa đêm khuya, ta đột ngột tỉnh giấc bởi một cơn đau dữ dội từ bụng dưới.
Cơn đau ập đến như một nhát d.a.o đ.â.m mạnh, khiến ta lập tức co rúm người lại.
"Thanh Hoàn..."
Ta mở miệng, lại không phát ra nổi âm thanh tròn chữ.
Ta cố sức kéo tấm chăn ra, dưới ánh trăng mờ nhạt, một màu đỏ tươi ch.ói mắt đã nhuộm đẫm chiếc váy ngủ trắng muốt.
Máu.
Rất nhiều m.á.u.
Thanh Hoàn nghe tiếng động liền đẩy cửa bước vào, chiếc chậu đồng trên tay con bé rơi choang xuống đất, nước văng tung tóe.
"Tiểu thư! Máu... người ra m.á.u rồi!"
Con bé hoảng loạn hét lên, chạy điên cuồng ra ngoài gọi người.
Lúc ấy, Khúc Diên Hoài đang ở giữa triều hội khẩn cấp tại hoàng cung.
Nghe tin báo, hắn lập tức bỏ dở mọi việc, không màng đến lễ nghi quân thần, quay ngựa lao thẳng về phủ.
Lần đầu tiên trong đời, gia nhân Khúc phủ nhìn thấy vị tể tướng cao cao tại thượng chạy thục mạng giữa sân viện đầy bùn đất.
Tà áo triều phục của hắn bay phần phật trong gió, gương mặt hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh thường ngày, trắng bệch vì hoảng sợ.
Hắn lao vào phòng, đôi bàn tay luôn vững vàng khi cầm b.út phê duyệt tấu chương nay run lên bần bật.
Hắn ôm lấy ta, hơi thở hỗn loạn:
"Nhược Vy, đừng sợ, ta về rồi."
Toàn bộ thái y trong kinh thành đều bị Trường Minh dùng vũ lực xách cổ đến Tê Vân viện.
Căn phòng ngập ngụa mùi m.á.u tanh và mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc.
Tiếng nước đổ, tiếng dụng cụ va vào nhau lách cách, tiếng khóc nghẹn ngào của Thanh Hoàn làm đảo lộn cả không gian.
Khúc Diên Hoài quỳ bên mép giường, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh ngắt của ta, đôi mắt hắn đỏ ngầu như muốn nhỏ lệ.
Các thái y già quỳ thành một vòng dưới sàn, liên tục dập đầu, giọng điệu đầy vẻ tuyệt vọng:
"Tướng gia... độc tính đã ngấm vào bào thai... lão nô vô năng! Chỉ có thể giữ mạng cho phu nhân!"
Khúc Diên Hoài không quát tháo, hắn chỉ lặng im.
Sự im lặng của hắn đáng sợ hơn bất kỳ cơn thịnh nộ nào trên thế gian này.
Đêm đó, ta sinh non.
Đau đớn thể xác không bằng một phần vạn sự trống rỗng trong lòng n.g.ự.c.
Một tiếng khóc trẻ con chào đời mà ta hằng mong ước, cuối cùng đã không bao giờ vang lên.
Đứa con đầu lòng của ta và hắn, một sinh mệnh nhỏ bé chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời, đã c.h.ế.t yểu ngay khi vừa rời bụng mẹ.
Thái y run rẩy bưng một chiếc khay phủ vải trắng bước ra ngoài.
Khúc Diên Hoài đứng dậy, hắn bước tới, tự tay vén tấm vải trắng lên, nhìn t.h.i t.h.ể đứa nhỏ bé bỏng rất lâu.
Hắn không nói một lời, hai vai khẽ run lên, toàn thân tỏa ra một nỗi bi thương đến tột cùng.
Ta nằm trên giường, sinh khí như bị rút cạn, nhắm mắt lại và chìm sâu vào cơn hôn mê bất tỉnh.
Sau đêm kinh hoàng đó, Tê Vân viện hoàn toàn rơi vào những ngày không có ánh sáng.
Ta sốt cao liên tục ba ngày ba đêm không giảm.
Thần trí lúc tỉnh lúc mê, ta không chịu ăn, cũng không chịu nói nửa lời.
Thanh Hoàn bưng chén t.h.u.ố.c đứng bên giường, nước mắt rơi lã chã vào trong chén:
"Tiểu thư, người ăn một ngụm đi, cầu xin người."
Ta quay mặt vào tường, không nghe không thấy.
Khúc Diên Hoài ngày đêm túc trực bên giường ta, gần như không rời nửa bước.
Hắn không lên triều, không tiếp khách, ngay cả công văn khẩn của hoàng đế gửi đến hắn cũng không thèm nhìn một cái.
Hắn tự tay bưng t.h.u.ố.c, tự tay lau mồ hôi cho ta, động tác dịu dàng nhưng đầy vẻ tự trách.
Chỉ trong vòng vài ngày, thân hình hắn gầy đi trông thấy, cằm đã mọc lún phún râu quai nón, chiếc trường bào màu đen mặc trên người trở nên rộng thùng thình.
Bàn tay hắn khi đút t.h.u.ố.c cho ta run nhẹ, nước t.h.u.ố.c thỉnh thoảng đổ ra ngoài vạt chăn.
Hắn đứng bên giường nhìn ta, đôi mắt sâu hoắm đỏ ngầu vì thiếu ngủ và đau đớn.
Hắn không khóc ra tiếng, nhưng nỗi đau của hắn như một ngọn lửa ngầm, tự thiêu đốt chính sinh mạng của hắn.
Cả hai chúng ta, đều như đang c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn trong căn phòng đầy mùi t.h.u.ố.c bắc này.
Đến đêm thứ tư, cơn sốt cao đưa ta chìm sâu vào một giấc mơ kỳ lạ.
Trong cơn mê sảng, ta không còn ở Tê Vân viện nữa.
Đập vào mắt ta là một thành trì cổ kính đang bị lửa thiêu rực trời, khói đen cuồn cuộn che lấp cả bầu trời đêm.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang trời, tiếng ngựa hí, tiếng tên b.ắ.n xé rách không khí.
Ta nhìn thấy một người đàn ông mặc chiến giáp nặng nề, thanh kiếm trong tay hắn đã sứt mẻ, m.á.u tươi nhuộm đỏ cả giáp trụ.
Gương mặt người đó... giống hệt Khúc Diên Hoài.
Còn ta, ta thấy mình đang mặc một bộ đại hồng hỷ phục lộng lẫy, nhưng trên n.g.ự.c áo lại có một đóa hoa m.á.u đang nở rộ.
Trong giấc mộng ấy, chúng ta yêu nhau tha thiết, nhưng ranh giới gia tộc và chiến tranh ly loạn đã đẩy cả hai vào thế đối lập.
Hiểu lầm chồng chất hiểu lầm, thù hận đan xen thù hận.
Đến tận lúc thành vỡ, ta mới biết hắn đã vì ta mà phản bội cả thiên hạ, còn ta lại vô tình đẩy hắn vào chỗ c.h.ế.t.
Ta đứng trên tường thành nhìn hắn đầy m.á.u lao về phía mình, trái tim ta đau đớn như bị xé thành trăm mảnh.
Trận chiến kiếp trước của chúng ta, kết thúc trong một biển lửa tang thương.
Lửa cháy lớn dần, thiêu rụi cả tòa thành trì cổ kính.
Người đàn ông mặc giáp đầy m.á.u ấy quỳ xuống giữa đống đổ nát, dùng cánh tay run rẩy ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể đang dần lạnh ngắt của ta vào lòng.
Máu của hắn và m.á.u của ta hòa làm một, nhuộm đỏ cả nền đất hoang tàn.
Hắn cúi đầu, áp trán mình vào trán ta, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn vang lên giữa tiếng lửa cháy gào rú:
"Nếu có kiếp sau..."
"Nhược Vy, ta nhất định sẽ tìm được nàng sớm hơn."
"Ta sẽ dùng cả mạng sống này để bảo vệ nàng, không để nàng phải chịu bất kỳ một chút ủy khuất nào nữa."
Ta trong vòng tay hắn khẽ mỉm cười, nước mắt trào ra trước khi hơi thở hoàn toàn tắt lịm.
Biển lửa đỏ rực bùng lên, nuốt chửng lấy cả hai bóng hình cô độc.
Mọi thứ ký ức đau đớn, oán hận và thâm tình của tiền kiếp cứ thế cuồn cuộn đổ vào đầu óc ta như một dòng thác lũ.
Hóa ra, tình yêu của ta và hắn không phải bắt đầu từ Khúc phủ này.
Chúng ta, đã từng dùng mạng sống để yêu nhau từ một kiếp trước.
Ta giật mình tỉnh dậy giữa đêm khuya, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Cơn sốt cao đã lùi điều kỳ diệu, thần trí ta bừng sáng.
Trong phòng, ngọn nến đã cháy lụi một nửa, ánh lửa lay động yếu ớt trên vách tường.
Bên cạnh giường, Khúc Diên Hoài vẫn đang ngồi đó, bàn tay to lớn của hắn vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta không buông dù chỉ một khắc.
Hắn dường như vừa chợp mắt trong chốc lát, nghe thấy tiếng động liền lập tức giật mình mở mắt ra.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, râu mọc lún phún quanh cằm, thân hình gầy rộc đi trông thấy dưới chiếc áo choàng xám tro.
Hình ảnh người đàn ông tiều tụy trước mắt, bỗng chốc trùng khớp hoàn toàn với bóng hình mặc giáp đầy m.á.u trong giấc mộng tiền kiếp của ta.
Ta nhìn hắn, cổ họng nghẹn ngào, nước mắt không tự chủ được trào ra trước.
"Khúc Diên Hoài..."
Ta gọi tên hắn, không phải gọi thúc phụ.
Khúc Diên Hoài ngẩn người, hắn vội vàng vươn tay lau nước mắt trên mặt ta, giọng nói đầy vẻ hoảng loạn:
"Nhược Vy, nàng đau ở đâu? Ta gọi thái y..."
Ta lắc đầu, bật khóc nấc lên, siết c.h.ặ.t lấy những ngón tay thô ráp của hắn.
Ta vừa khóc vừa đứt quãng kể lại toàn bộ giấc mơ thành trì ngập lửa và lời hẹn ước trước khi c.h.ế.t của hắn ở kiếp trước.
Khúc Diên Hoài nghe xong, toàn thân hắn bỗng chốc cứng đờ tại chỗ.
Chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay hắn khẽ va vào thành giường phát ra một tiếng cộc khô khốc.
Hắn nhìn ta, đôi mắt sâu hoắm vốn luôn bình lặng nay cuộn trào một làn sóng kinh hoàng, rồi dần chuyển thành một sự thâm tình điên cuồng đến tột cùng.
Hắn không nói một lời, đột ngột vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng n.g.ự.c rộng lớn nhưng gầy gộc của hắn.
Vòng tay hắn siết c.h.ặ.t đến mức khiến xương cốt ta đau nhức, như thể hắn muốn khảm ta thẳng vào trong da thịt của mình.
Ghé sát tai ta, ta cảm nhận được một giọt nước mắt nóng hổi của hắn rơi xuống, thấm đẫm bờ vai ta.
Lần đầu tiên trong hai đời người, vị quyền thần m.á.u lạnh này rơi nước mắt.
Giọng hắn nghẹn lại, khàn đặc, chứa đựng một sự thề nguyền thấu tận xương tủy:
"Kiếp này..."
"Dù phải nghịch thiên cải mệnh, dù phải đổi cả luân hồi..."
"Khúc Diên Hoài ta cũng sẽ không để nàng phải chịu thêm một lần đau đớn nào nữa."
Ta run rẩy vươn tay ôm lấy tấm lưng gầy của hắn, hai đời thăng trầm oán hận, vào khắc này bỗng chốc vỡ òa.
Ta nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay hắn, thì thầm giữa tiếng nấc:
"Thì ra..."
"Chúng ta đã yêu nhau từ rất lâu."
Khúc Diên Hoài cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ, trân trọng lên trán ta.
