Vì Sao Bạn Trai Tôi Lại Như Thế - Chương 2
Cập nhật lúc: 01/07/2026 10:02
Trời ạ.
Chẳng lẽ anh ấy ngồi đó suốt cả đêm ư?
Tôi vội vàng kéo anh ấy đứng dậy.
Anh ấy đổ ập vào người tôi một cách vô lực.
Nhưng bàn tay lại ghì c.h.ặ.t tôi vào lòng.
Giọng anh ấy khàn đi đến mức khó tin.
"Tiểu Kiều... có phải em không còn thích anh nữa rồi không?"
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy yếu đuối đến thế.
Trái tim tôi như bị nhét một cục bông ẩm ướt.
Vừa bí bách lại vừa khó chịu.
Ôi, thật là.
Sao tôi lại phải cãi nhau với anh ấy vì những chuyện vặt vãnh không đâu chứ?
Làm người ta ra nông nỗi này, lại còn lãng phí mất một đêm tuyệt đẹp nữa chứ.
Tôi không đành lòng nhìn anh ấy như vậy nên tôi ôm lấy anh ấy.
"Không phải là không thích anh, đừng có nghĩ linh tinh."
"Vậy em còn giận anh không?"
"Không giận nữa."
Anh ấy ôm tôi c.h.ặ.t hơn, giọng cũng nghẹn ngào hẳn đi.
"Đừng chia tay được không?"
Một người đàn ông vốn nghiêm túc, cao ngạo, bỗng dưng lại thấp thỏm cầu xin tình yêu.
Thế này thì ai mà chịu nổi?
Trái tim tôi lập tức mềm nhũn.
Tôi hôn khẽ lên má anh ấy.
"Được, không chia tay."
Cuối cùng anh ấy cũng thở phào nhẹ nhõm.
Anh ấy tủi thân hỏi: "Anh có hôi lắm không? Anh vào nhà em tắm được không?"
Nhìn dáng vẻ cún con tội nghiệp của anh ấy lúc này tôi chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh ngay lập tức.
Lại còn hỏi nữa chứ!
Tắm chung cũng được luôn ấy chứ!
4.
Đợi anh ấy tắm xong đi ra, mì tôi nấu cũng đã xong.
Chắc là khó ăn quá đây mà.
Anh ấy cứ cúi gằm mặt xuống không nói một lời.
"Khó ăn lắm à?"
Anh ấy lắc đầu, khóe miệng khẽ nhếch.
"Không, anh chỉ đang nghĩ, hóa ra em đã có nhiều kinh nghiệm đến thế rồi."
Chắc anh ấy đang nói chuyện giày cao gót đúng không?
Tôi chẳng bận tâm xua xua tay.
"Hầy, mới có mấy đôi thôi, chẳng đáng là gì cả."
Nụ cười của anh ấy thoáng cứng đờ.
"Trải nghiệm chắc tốt lắm nhỉ?"
"Có đôi thì ổn, đôi thì không, cứng quá đi đau chân lắm, nhưng em thấy quan trọng là phải xem kích cỡ nữa."
Khớp ngón tay cầm đũa của anh ấy trắng bệch cả ra.
Giọng anh ấy thấp hẳn xuống.
"Vậy chắc là loại 18cm em cũng không thích rồi."
"Đúng rồi, khỏi phải nói. Nhìn thấy là phải chạy thật xa, đáng sợ quá đi!"
Sắc mặt anh ấy tái mét, đầu cúi xuống thấp hơn nữa.
Anh ấy không sao chứ? Có phải do dư âm rượu nên thấy trong người không khỏe không?
Tôi bảo anh ấy vào phòng ngủ nghỉ ngơi trước.
Dọn dẹp xong, tôi liền leo lên giường chui vào lòng anh ấy.
Cùng anh ấy xem tivi.
Tôi thích nhất là được ở bên anh ấy yên bình như thế này.
Chỉ cần quay đầu là thấy xương hàm sắc sảo cùng trái táo Adam quyến rũ của anh ấy.
Đẹp trai thật đấy.
Lòng tôi ngứa ngáy, không kìm lòng được, tôi kéo cổ anh ấy xuống hôn tới tấp.
Hàng mi anh ấy khẽ rung, chậm rãi khép mắt lại.
Từ chủ động ban đầu, giờ tôi đã bị anh ấy làm chủ cuộc chơi.
Cả người tôi mềm nhũn, hơi thở anh ấy dần trở nên gấp gáp.
Bỗng nhiên tôi nhớ tới chuyện tối qua đáng lẽ phải làm mà lại lỡ dở, tâm trí bắt đầu để đâu đâu rồi.
Tay tôi lén lút luồn vào áo anh ấy, sờ soạng cơ bụng cứng cáp hai cái.
"Bảo bối, bây giờ mình thử không?"
Ai ngờ người anh ấy cứng đờ ra.
Anh ấy lúng túng đẩy tôi ra.
"Anh, anh nhớ ra còn báo cáo công việc chưa viết, anh đi trước đây."
Tiếng đóng cửa vang lên.
Lúc này tôi mới hoàn hồn. Đùa à, mình bị từ chối rồi sao?
Chuyện gì thế nhỉ?
Rõ ràng là anh ấy có phản ứng mà, lại còn rất nhiệt tình nữa chứ.
Không nên như thế mới phải… Hay là do anh ấy lo vì thức trắng đêm nên thể trạng không tốt?
Thôi được rồi.
Có thể hiểu được mà, đàn ông mà nên lòng tự trọng cao lắm.
Là do mình quá nôn nóng thôi.
Vậy để lần sau vậy.
5.
Sau đó, cả hai chúng tôi đều bận rộn túi bụi.
Chớp mắt một cái đã tới Tết.
Chúng tôi đã bàn trước là năm nay sẽ về quê tôi ăn Tết, dẫn anh ấy về ra mắt bố mẹ và người nhà.
Mọi người ai cũng rất quý anh ấy.
Ai cũng khen nhân phẩm, tính cách, năng lực của anh ấy đều tuyệt vời, tin tưởng anh ấy vô cùng.
Thế nên mùng ba Tết, bố mẹ tôi đã yên tâm về quê chúc Tết họ hàng, mà một lần đi là tận ba ngày.
Chỉ còn lại hai đứa ở nhà.
Đây đúng là cơ hội nghìn năm có một!
Kể từ lần đó, tôi với Hứa Ngạn Khanh đã lâu lắm rồi không gần gũi.
Nhân lúc trong nhà không có ai, tối nào tôi cũng chui tọt vào chăn của anh ấy.
Lấy cớ là để cùng nhau xem phim, chơi game cho tiện.
Thực ra là tôi đang "có âm mưu" khác.
Cố tình cọ quậy trong lòng anh ấy, dụ dỗ cho anh ấy mất kiểm soát.
Thế mà anh ấy nhẫn nhịn đến mức trán toát hết mồ hôi nhưng vẫn nhất quyết không chịu vượt rào.
Chẳng biết anh ấy đang cố chấp cái gì nữa!
Rõ ràng trước đó đã đồng ý là sẵn sàng tiến thêm bước nữa rồi mà!
Đêm cuối cùng trước khi bố mẹ về, tôi không ngồi yên được nữa.
Mở một bình rượu của bố ra, lôi Hứa Ngạn Khanh ra tập uống.
Mục đích thực sự là chuốc cho anh ấy say.
Kết quả là anh ấy chưa say mà tôi đã say mèm rồi.
Mới uống có hai chén mà tôi đã choáng váng nói lảm nhảm.
Cuối cùng là được anh ấy bế về giường, vừa chạm đầu vào gối là tôi ngủ thiếp đi ngay.
Trong lòng dù có hối hận thì cũng không tài nào dậy nổi.
Lại còn mơ mấy giấc mơ linh tinh.
Trong mơ, tôi và Hứa Ngạn Khanh quấn quýt không rời. Tôi bị anh ấy nắm cổ, hôn cuồng nhiệt.
Môi lưỡi bị chặn cứng, đến thở cũng không nổi.
Cảm giác chân thực đến mức tôi cứ ngỡ mình thực sự sắp ngạt thở.
Mơ màng mở mắt ra, tôi lập tức tỉnh táo hẳn!
Hứa Ngạn Khanh đang hôn tôi thật!
Người anh ấy nóng hổi, hơi thở nóng ấm từ đôi môi lan xuống tận cổ tôi.
Bàn tay anh ấy run rẩy vuốt ve lớp da trên eo tôi, vừa kìm nén vừa ẩn nhẫn.
Tôi chợt hiểu ra đêm nay chúng tôi uống rượu t.h.u.ố.c của bố!
Chắc là có công dụng bổ dương chăng?
Đây là lần đầu tiên anh ấy mất kiểm soát thế này!
Trong lòng phấn khích vô cùng, tôi cũng chẳng buồn giả vờ nữa liền đầy tình ý vòng tay qua vai anh ấy.
Anh ấy khựng lại, đôi mắt đen láy dán c.h.ặ.t vào tôi, trong mắt cuồn cuộn d.ụ.c vọng.
Tôi nhẹ nhàng hôn lên hàng mi của anh ấy.
"Ngạn Khanh..."
Anh ấy không nhịn được nữa, ghì c.h.ặ.t đ.ầ.u tôi rồi hôn xuống một cách mạnh bạo.
Hơi thở đan xen. Cơ thể nóng rực.
Hai người quấn lấy nhau hỗn loạn.
Tôi vừa hôn vừa lần mò xuống phía dưới.
6.
Bỗng nhiên, một tiếng "choang" lớn cắt ngang bầu không khí lãng mạn này.
Hóa ra là cái ly nước thủy tinh trên đầu giường bị quần áo quệt trúng, rơi xuống đất vỡ tan tành.
Anh ấy sững người một giây, ánh mắt lập tức tỉnh táo lại vội vàng buông tôi ra.
