Vì Sao Ca Ca Lại Mặc Nữ Trang - 7
Cập nhật lúc: 01/07/2026 17:04
Trong mắt mẹ, ca ca chính là Bảo nhi của mẹ.
Gánh hát ở lại nơi này hai tháng.
Ai nấy đều rất vui.
Hễ có buổi diễn, mọi người đều chạy đi báo cho nhau biết, rồi kéo nhau thành từng tốp đi xem hí.
Tinh thần của mẹ đặc biệt tốt.
Ngày nào cũng hớn hở vô cùng.
Mẹ đi chậm, nên lần nào ca ca cũng cõng mẹ đi rồi cõng mẹ về.
Mọi người nhìn mà ngưỡng mộ không thôi.
Đều nói mẹ đã khổ nửa đời người, nhưng ca ca đối với mẹ thật sự hiếu thuận.
Ta cũng rất yên lòng.
Sau khi ca ca lên thư thục, số ngày ở nhà vốn không nhiều.
Ta không ngờ huynh ấy có thể vì mẹ mà từ bỏ chuyện đọc sách, còn luôn khiến mẹ vui vẻ, chưa từng thấy huynh ấy mất kiên nhẫn.
Mỗi lần xem hí xong, mẹ đều hỏi ca ca:
“Bảo nhi à, con còn nhớ hôm nay bọn họ diễn gì không?”
Ca ca luôn dừng việc trong tay lại, nghiêm túc kể cho mẹ nghe gánh hát đã diễn những gì.
Đợi gánh hát rời đi, hồn của mẹ dường như cũng mất theo.
Ngày nào cũng hỏi:
“Bảo nhi à, khi nào gánh hát mới quay lại vậy?”
Dường như gánh hát năm nào cũng đến.
Bọn họ thường ở một chỗ một hai tháng, kiếm đủ tiền rồi lại sang nơi khác.
Còn có mấy cô nương hoặc quả phụ trong thôn, luôn là sau khi gánh hát đi rồi thì không hiểu vì sao lại mang thai.
Đều là do đám đàn ông trong gánh hát lén tư thông với phụ nữ, làm ra những chuyện không thể lộ ra ánh sáng, rồi bỏ mặc mà đi.
Ca ca trả lời mẹ được mấy lần, rồi bắt đầu viết thoại bản.
Buổi tối huynh ấy luôn đốt củi mà viết.
Đến hôm sau khi mẹ hỏi, huynh ấy lại đọc phần thoại bản viết tối qua cho mẹ nghe.
Lúc đầu ca ca còn khá ngượng ngùng.
Về sau huynh ấy cũng quen dần, thậm chí còn có thể vừa đan nan tre vừa đọc.
Nan tre ca ca đan có thể bán lấy tiền.
Chỉ là rất rẻ.
Nhưng mỗi tháng cũng có thể kiếm được mấy chục đồng.
Ca ca đều dùng số ấy mua thịt hầm cho mẹ ăn.
Về sau, bà Dương cũng nhập bọn ngồi nghe ca ca kể chuyện.
Bà Dương thích trò chuyện với mọi người.
Mấy thím khác trong thôn cũng thích khi rảnh rỗi chạy tới nhà ta nghe ca ca kể chuyện.
Hạnh Hoa trở thành người truyền lời cho mọi người.
Vì mỗi lần mẹ muốn nghe ca ca kể chuyện vào thời gian khác nhau, nên hễ mẹ hỏi câu đó, Hạnh Hoa liền chạy đi gọi bà Dương tới.
Nhưng bà Dương đã là một bà lão nửa người xuống đất rồi.
Bà có thời gian, chứ những người khác còn phải làm việc.
Về sau có người nghĩ ra một cách, nói với ca ca:
“Hạo Nhiên, huynh xem, huynh kể chuyện hay như vậy, lần nào chúng ta nghe cũng cứ dở dang không tới nơi tới chốn, còn luôn muốn biết phần sau.”
“Không bằng huynh cố định một thời gian đi ra, kể hí cho chúng ta nghe.”
“Mỗi người mỗi lần chúng ta trả huynh một đồng tiền được rồi.”
Ca ca đồng ý.
Mỗi ngày giờ Tuất, ca ca đều ở lầu trống kể hí.
Mỗi đêm kể một khắc đồng hồ.
Ban đầu chỉ là không nỡ phụ tấm lòng nhiệt tình của dân làng.
Về sau người nghe càng lúc càng nhiều.
Mọi người đều rất trông đợi nghe ca ca kể hí.
Truyền miệng qua lại.
Có lúc một đêm vậy mà thu được hai ba chục đồng.
Nghe ca ca kể chuyện nhất thời trở thành chuyện lớn trong thôn.
Ca ca và Hạnh Hoa đều rất vui.
Mẹ cũng rất vui.
Mẹ nhìn ca ca đứng ở đó, dáng vẻ bình thản tự nhiên, như nắm tất cả trong tay.
Trong lòng vô cùng vui mừng.
Mẹ luôn nói với ca ca:
“Bảo nhi, bây giờ con xuất sắc như vậy, nhiều người thích con đến thế, trong lòng mẹ vui lắm.”
Hạnh Hoa vui là vì cơm nước trong nhà rõ ràng khá hơn nhiều.
Trước đây ca ca mua thịt heo, một miếng đã tốn hơn mười đồng.
Huynh ấy không nỡ để bản thân và Hạnh Hoa ăn.
Luôn là xào thịt lên, mỗi bữa chia một ít vào bát của mẹ.
Mỗi lần mẹ đều muốn gắp một ít cho ca ca và Hạnh Hoa.
Ca ca liền nói huynh ấy và Hạnh Hoa đã ăn rồi.
Nhưng mẹ không tin.
Về sau ca ca bèn gắp hai miếng thịt đặt lên bát của mình và Hạnh Hoa, giả bộ như phía dưới cũng có thịt, mẹ mới tin.
Mỗi lần Hạnh Hoa ăn hai miếng thịt ấy, đều là ăn cuối cùng, c.ắ.n từng chút từng chút, vô cùng trân quý.
Bây giờ ca ca kiếm được tiền rồi.
Thịt heo cuối cùng cũng được bưng lên bàn cơm.
Mọi người đều có thể ăn.
Hạnh Hoa vẫn rất rụt rè, không dám ăn nhiều.
Mỗi lần chỉ ăn ba bốn miếng thịt.
Ca ca biết Hạnh Hoa ngại không dám gắp thức ăn, nên thường xuyên trực tiếp dùng muôi múc vào bát cho nó.
Có một lần, mẹ nhìn động tác ca ca gắp thức ăn cho Hạnh Hoa, đột nhiên hỏi:
“Bảo nhi à, có phải ca ca con đã rất lâu không về rồi không?”
Mắt ca ca đỏ lên, hỏi:
“Mẹ, vì sao mẹ lại hỏi như vậy?”
Mẹ nghi hoặc nói:
“Hình như mẹ nhớ ca ca con cũng thích gắp thức ăn cho con mà.”
Mẹ lại lẩm bẩm một mình:
“Ca ca là ai nhỉ?”
Những chuyện kỳ lạ quái dị ca ca viết, có chuyện là huynh ấy tự nghĩ ra, có chuyện là lúc đi thư thục nghe được đại khái, rồi huynh ấy bổ sung chi tiết, sau đó kể cho mọi người nghe.
Một câu chuyện của ca ca thường chỉ cần hai ba buổi tối là nghe xong.
Rất nhiều người thích nghe hí đều không bỏ lỡ.
Thầy kể chuyện ở trấn trên biết được những vở hí ca ca viết, liền tìm tới muốn mua một bản.
Ca ca đã viết tám câu chuyện rồi.
Thầy kể chuyện đưa cho huynh ấy một lượng bạc.
Lão phu t.ử ở thư thục biết ca ca giỏi viết chuyện, bèn giới thiệu ca ca tới hiệu sách ở trấn trên.
Ông chủ hiệu sách in những câu chuyện của ca ca, đưa cho huynh ấy ba lượng bạc, còn nói sau này có chuyện mới, vẫn có thể tiếp tục mang đến bán cho ông ta.
Sự phát triển ấy là điều ca ca không ngờ tới.
