Vì Sao Ca Ca Lại Mặc Nữ Trang - 9
Cập nhật lúc: 01/07/2026 17:04
Tiền lão bản tiến cử ca ca đến kinh thành, tới thư cục của ông chủ lớn hơn Tiền lão bản.
Ở Dương Châu đã truyền khắp nơi rằng vị Trần tiên sinh rất biết viết thoại bản ấy lại thường xuyên mặc nữ trang.
Bởi vì lúc ca ca ở bên mẹ, huynh ấy luôn mặc nữ trang.
Huynh ấy cũng bỏ lỡ khoa cử.
Bởi quan viên triều đình không thể ăn mặc kỳ dị.
Sau khi Tiền lão bản rời đi, ca ca lấy sách ra, ngồi bên cạnh mẹ mà đọc.
Mẹ nằm trên ghế đu đưa, một tay cầm quạt mo phe phẩy cho ca ca.
Mẹ nói:
“Hạo Nhiên à, sắp đi kinh thành rồi sao?”
“Vâng, mẹ, mẹ muốn đi…”
Ca ca chợt ngẩng đầu lên đầy kinh ngạc, ngây người nhìn mẹ, giọng run run hỏi:
“Mẹ, mẹ vừa rồi gọi con là… gì?”
Trong đôi mắt già nua của mẹ chảy xuống hai hàng lệ đục.
Mẹ nói:
“Con trai à, con khổ rồi, là mẹ liên lụy đến con.”
Hai người bọn họ ôm đầu khóc lớn trong cái viện nhỏ ấy.
Cái nia trong tay Hạnh Hoa rơi xuống đất, những củ sen bên trong lăn lóc khắp nơi.
Mẹ đã khỏi rồi.
Giống như vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng lớn, mẹ đột nhiên thanh tỉnh trở lại.
Mẹ nói với ca ca:
“Con trai à, con đừng mặc y phục của muội muội nữa.”
“Mẹ khỏi rồi.”
“Đừng để người khác chê cười con.”
Ca ca nói:
“Mẹ, chỉ cần mẹ vui, con sao phải sợ người khác cười chê chứ.”
Mẹ vuốt ve y phục của ta.
Trong mắt đầy vô hạn thương cảm.
Mẹ nói:
“Bảo nhi đi rồi.”
“Nó là đứa trẻ tốt.”
“Mẹ tin nó sang bên kia cũng sẽ sống tốt.”
“Làm con gái của mẹ, nó đã chịu rất nhiều khổ cực.”
Mẹ nhìn ca ca nói:
“Làm con trai của mẹ, con cũng đã chịu rất nhiều khổ cực.”
“Không đâu,” ca ca nói, “được làm con trai của mẹ, là chuyện hạnh phúc nhất đời này của con.”
Ta nhớ lại trước kia, mỗi lần tiễn ca ca lên trấn học, huynh ấy đều xoa đầu ta, nói với ta:
“Bảo nhi, muội chờ ca ca.”
“Sau này ca ca nhất định sẽ khiến muội và mẹ sống thật tốt.”
Ta không chờ được.
Nhưng mẹ đã chờ được rồi.
Ca ca làm rất tốt.
Ca ca đổi lại nam trang.
Huynh ấy cất hết những bộ y phục của ta vào trong tủ.
Ta ghé lên chiếc tủ nhìn nước mắt trong mắt huynh ấy, lẩm bẩm nói:
“Ca ca, khi huynh mặc y phục của muội, có phải huynh cũng hy vọng giả vờ như muội vẫn còn sống không?”
Ta sờ lên mặt huynh ấy.
Tay ta vẫn là dáng vẻ của năm mười tuổi.
Nhưng ca ca đã trở thành dáng vẻ mười bảy tuổi rồi.
Ta nói:
“Nhưng c.h.ế.t thật ra chẳng có gì đáng sợ.”
“Muội nhìn thấy mọi người sống tốt như vậy, trong lòng cũng vui lắm mà.”
Nói xong những lời ấy, ta đột nhiên hiểu ra vì sao bọn họ đau khổ như vậy.
Có lẽ là vì bọn họ không nhìn thấy ta nữa, còn ta thì vẫn có thể nhìn thấy bọn họ.
Hiện giờ ca ca đã tạm dừng việc viết thoại bản.
Số tiền huynh ấy tích góp được đã đủ mua một căn nhà ở Dương Châu.
Nên huynh ấy dẫn mẹ và Hạnh Hoa ở lại Dương Châu, đồng thời cũng chuẩn bị tham gia khoa cử ở Dương Châu.
Ngày nào mẹ cũng cùng Hạnh Hoa lo liệu việc nhà, vá may quần áo cho ca ca.
Mẹ đối xử với Hạnh Hoa rất tốt.
Ta có thể cảm nhận được, mẹ đã chuyển tình yêu và sự quan tâm dành cho ta sang Hạnh Hoa.
Có lúc ta nhìn Hạnh Hoa, nói với nó:
“Hạnh Hoa à, may mà năm đó ngươi lại đẩy cha ta xuống sông lần nữa.”
“Nếu không, còn không biết bánh răng vận mệnh sẽ giày vò chúng ta thế nào nữa.”
Ca ca là một người rất vững vàng.
Huynh ấy làm việc gì cũng rất chăm chỉ và chuyên tâm.
Đọc sách cũng vậy.
Nhưng cho dù huynh ấy có chuyên tâm đọc sách đến đâu, ngày nào cũng đúng giờ như sấm đ.á.n.h không đổi mà dẫn mẹ đi dạo, ở bên mẹ trò chuyện.
Năm huynh ấy mười chín tuổi, huynh ấy thi đỗ tiến sĩ.
Là vị Thám hoa lang trẻ tuổi.
Bởi vì những thoại bản huynh ấy từng viết trước đó đã nổi danh khắp nơi, nay lại thi đỗ Thám hoa, nhất thời có rất nhiều người đều vô cùng hiếu kỳ về huynh ấy.
Hoàng đế rất xem trọng ca ca, ban cho huynh ấy chức Hàn Lâm viện biên tu.
Ca ca nhờ Tiền lão bản bán giúp căn nhà ở Dương Châu.
Rồi mua một căn nhà nhỏ ở kinh thành.
Vẫn dẫn theo mẹ và Hạnh Hoa cùng chuyển vào đó.
Bằng hữu của huynh ấy đều nói nhà của huynh ấy quá nhỏ, không xứng với thân phận của huynh ấy.
Ca ca lại nói:
“Trong túi eo hẹp, thật sự mua không nổi nhà lớn.”
Hạnh Hoa nói với mẹ:
“Con thấy Hạo Nhiên ca là sợ nhà lớn quá rồi ở xa người, người trong lòng nhớ huynh ấy, lại không tiện lúc nào cũng nhìn thấy huynh ấy thôi.”
Căn nhà ca ca mua là nhà hai tiến.
Gian nhà ở tiến sau để trống.
Cả ba người đều ở tiền viện.
Bố cục cũng gần giống căn nhà Tiền lão bản từng cho ca ca ở tạm trước đây, chỉ là nhiều thêm mấy gian phòng ngủ, rộng hơn một chút.
Ca ca mua một tiểu đồng, ngày thường giúp chạy việc vặt.
Lại mua thêm một đại nương, ngày thường giúp Hạnh Hoa làm việc.
Ta vẫn thích hậu viện hơn.
Ở đó có một bồn hoa nhỏ, còn có một cây quế già rất lớn, rất giống cây quế già ở thôn Bán Sơn.
Ta cảm thấy dưới gốc cây ấy nên treo một cái xích đu.
Mặc váy đẹp mà đu xích đu, như thế thì tốt biết bao.
Trong nhà xảy ra một chuyện lớn.
Phủ Tạ Quốc công phái bà mối tới, muốn kết thân với ca ca.
Ba người họ nhất thời đều ngây ra.
Bà mối che miệng cười, tưởng bọn họ vui mừng đến ngốc rồi.
Ta nhìn ca ca mà cười ha hả.
Ca ca lớn rồi, cũng đến lúc nên cưới tẩu t.ử rồi.
Ta bay quanh ca ca mấy vòng.
Cảm thấy huynh ấy không chỉ cao lớn khỏe mạnh, khuôn mặt cũng sinh rất đẹp.
Nay lại làm quan trong triều, ngoài vẻ nho nhã của người đọc sách còn có thêm khí chất lạnh nhạt cao quý.
Huynh ấy đã không còn là thiếu niên của thôn Bán Sơn năm xưa nữa rồi.
Chỉ là Hạnh Hoa nhất định sẽ rất buồn thôi.
Ta sớm đã nhìn ra rồi.
Những năm này Hạnh Hoa rất thích ca ca ta.
Nó sẽ khâu cho ca ca đôi giày bền chắc nhất.
Sẽ quét dọn trong ngoài nhà cửa không nhiễm một hạt bụi.
Phòng của ca ca, nó luôn đặc biệt để tâm.
Lúc nào cũng làm ra những món vừa đẹp mắt vừa ngon miệng, lại còn đặc biệt chú ý xem ca ca có thích ăn hay không.
