Vi Thần Có Tội - Chương 9
Cập nhật lúc: 25/07/2026 14:01
Hai bên không biết nói cái gì đó, chỉ nghe thấy sứ thần Tây Lương một trận cười to. Bọn họ là quốc gia thua trận, thậm chí có thể nói toàn quân Tây Lương bị g.i.ế.c sạch, sứ thần còn có thể làm càn cười to như vậy… thật sự là… rất có cá tính!
“Nghiêm Tiểu Vũ” ta đưa mắt nhìn bốn phía, hỏi, “Ngươi cảm thấy hôm nay liệu có gặp chuyện không may hay không?”
Nghiêm Tiểu Vũ đảo mắt nhìn xung quanh, cuối cùng nhắm ngay ta, nói: “Ngươi, muốn c.h.ế.t…”
“Ta sẽ một ngụm hoắc hương chính khí phun c.h.ế.t ngươi!” nếu không ở trên ngựa, ta nhất định cho hắn hai cái tát.
“Bất quá, có bản đại hiệp ở đây, ngươi, sẽ không c.h.ế.t dễ dàng như vậy!”
Hắn cười hắc hắc, đùa giỡn xoay vài vòng trường thương.
Lúc này, Lưu Hi ra lệnh một tiếng, ba ngàn ngự lâm quân mở chân chạy như điên… (làm ta liên tưởng đến cổng bv tâm thần bị phá) Đúng, chính xác là ba ngàn ngự lâm quan giục ngựa chạy như điên, giống như ch.ó hoang thoát cương, tứ mã nan truy. (bó tay sự so sánh, người ta là ngự lâm quân à nha, lại ví với ch.ó hoang, tội lỗi tội lỗi).
Ta không xa không gần trà trộn ở bên ngoài ngự lâm quân, tai nghe từng đợt tiếng hoan hô, sau đó là tiếng Ngô hoàng vạn tuế chấn động tận trời, thể hiện ưu thế sân nhà quốc gia.
Nghiêm Tiểu Vũ biểu tình vò đầu bứt tai, hận không thể lập tức tìm mấy con thú mà săn, ta bất vi sở động, nói: “Bình tĩnh, bình tĩnh….”
“Ta cũng muốn săn…” Nghiêm Tiểu Vũ ai oán nhìn ta.
Ta nghĩ nghĩ, nói: “Săn b.ắ.n ở đây hai ngày, nếu hôm nay không có việc gì, ngày mai liền cho ngươi đi săn”.
Nghiêm Tiểu Vũ mắt sáng bừng lên: “Không được đổi ý!”
Ta phất phất tay: “Phiền c.h.ế.t ngươi!”
Có lẽ ông trời cũng muốn cho Nghiêm Tiểu Vũ phen này được thỏa ước, một ngày này gió êm sóng lặng. Lưu Hi chỉ săn hoẵng cục nai, thật ý tứ để thủ hạ thi thố tài năng. Hoa tướng quân săn gấu, sứ thần Tây Lương không cam lòng yếu thế, nhìn thấy cái gì b.ắ.n c** **, thập phần hung tàn.
Đến buổi tối liền dựng lều trại ngoài bãi săn, con mồi ban ngày được nướng lên, chúng tướng sĩ một phen ăn uống sảng khoái. Lưu Hi mỉm cười uống mấy ly rượu rồi lui ra trước, để cho bọn họ tiếp tục uống.
Ta mới ăn được một nửa, Phú Xuân chạy đến gọi ta, nói là Lưu Hi không thoải mái. Ta m*t m*t tay đầy mỡ, liền cùng hắn chạy nhanh đi, lúc gần đi không quên quay đầu hướng Nghiêm Tiểu Vũ rống: “Chừa cho ta một chút, ta còn chưa ăn no!”
Sau đó hắn thực nghĩa khí để lại cho ta vài khúc xương nai, nói hắn như thế nào gian nan từ trong một đám người lấy được cái này để bồi dưỡng cho ta — ta đây thật cảm tạ tổ tông nhà hắn.
Trong trại Lưu Hi tràn ngập mùi rượu, hai má đã hồng, hai mắt lại phiếm quang, hiển nhiên đã say bảy phần.
Ta không khách khí nói: “Người nếu vẫn để ta xem bệnh, sớm muộn gì không có biến cũng thành có biến. gia gia nói ta là đồ tể, ta thực đồng ý”
Hắn xoát mắt nhìn ta, ánh mắt lợi hại đem ta đóng đinh tại chỗ, trực giác mách bảo cho ta biết — phía trước có cạm bẫy!
Hắn lạnh lùng nói: “Lại đây”.
Hắn lạnh lùng nói: “Lại đây”.
Ta lui về phía sau nửa bước.
“Trẫm mệnh lệnh ngươi, lại đây”. Ánh mắt của hắn nóng rực.
“Ta..” ta nhìn trái nhìn phải, không có người, muốn chạy, không có cửa đâu. Ta chắc là không làm sai cái gì đi?
Còn chưa suy nghĩ cẩn thận, hắn liền không kiên nhẫn, lảo đảo hai bước, tiến lên nắm lấy cổ tay của ta, ta không dự đoán được hắn thế nhưng lại có khí lực khiến tay giãy không ra.
Ta cười theo mặt nói: “Bệ hạ, ngài ngồi, vi thần bắt mạch cho ngài”.
Hắn nở nụ cười một chút, nhìn không ra là cười lạnh hay đang cười nhạo, nhưng tóm lại không phải vui vẻ cười. Hắn lôi kéo tay của ta không buông ra, chính mình ngồi ở trên giường, ta cúi thắt lưng cũng không được, đành phải ngồi dưới đất.
“Bệ hạ làm sao không thoải mái?” ta thật cẩn thận hỏi.
Hắn trầm mặc một lát, trầm thấp âm thanh nói: “Ngươi để cho Nghiêm Tiểu Vũ tiến cung?”
Nga, Nghiêm Tiểu Vũ….
“Hôm nay săn b.ắ.n, ta lo lắng gặp chuyện không may, để cho hắn tiến cung bảo hộ ta… Người…” ta cảm thấy, nói bảo hộ ta, có điểm không tôn trọng hoàng đế, hơn nữa còn là hắn.
Nhưng mà hắn giống như cố ý xem nhẹ mấy từ cuối cùng kia, nheo mắt lại trừng ta. “Ngươi cảm thấy, ta không bảo hộ được ngươi?”
“Không đúng không đúng…” ta không chút nghĩ ngợi, trước phủ nhận rồi nói sau, hỏi quá nhanh, ta còn không kịp để ý nói cho ăn khớp, chỉ có thể dựa vào ba tấc lưỡi — vuốt m.ô.n.g ngựa. “Bệ hạ anh minh thần vũ, ba ngàn ngự lâm quân đều phụ tùng, ai cũng không thể ở bên bệ hạ mà gây loạn! Căn bản không cần bảo hộ!”
“Nếu vậy Nghiêm Tiểu Vũ tiến cung làm gì?” hắn tiếp tục ép hỏi.
“Hắn… Hắn là tiến cung chơi! Hắn muốn săn b.ắ.n thôi, hắn cầu ta! Cũng là bằng hữu, ta đáp ứng!”
“Hắn cầu ngươi ngươi đáp ứng?”
“a… a….” ta đáp không được, chỉ có thể phát không âm.
“Hắn cầu ngươi cái gì, ngươi đều đáp ứng sao?”
“Tất nhiên phải có nguyên tắc, không thể cái gì cũng đều đáp ứng!”
“Ta đây cầu ngươi, ngươi đáp ứng không?”
“A?” ta trừng mắt nhìn, lập tức nói: “Bệ hạ, ngài là ngôi cửu ngũ, như thế nào có thể cầu người khác! Lời nói của ngài chính là thánh chỉ, trong thiên hạ, không người không nghe!”
Hắn ngừng một chút rồi cười khổ: “Có lẽ ngươi không đem ta để vào mắt”.
Ta cơ hồ là thốt ra. “Vi thần đem bệ hạ đặt ở trong lòng!”
Ánh mắt hắn sáng lên, gắt gao nhìn chằm chằm ta, ho hấp dồn dập đứng lên. “Thật sự?”
Ta chỉ là vuốt m.ô.n.g ngựa, hắn sẽ không tưởng là thật đi… nhưng là vuốt cũng vuốt rồi… ta kiên trì nói: “Đúng vậy, đương nhiên…”
“Linh Xu…” cổ tay bị kiềm chế được buông lỏng ra, hắn chậm rãi tới gần, mang theo hơi rượu càng ngày càng gần ta, ta nhất thời lui về sau, lại bị cánh tay không biết đặt trên lưng từ bao giờ kéo về phía trước, hai cánh hoa ấm áp ở môi hắn nhẹ nhàng đặt lên trán ta.
Ta cả người cứng ngắc, hai tay dán trước n.g.ự.c hắn, rõ ràng cảm nhận được từ lòng bàn tay n.g.ự.c hắn đang kịch liệt phập phồng, lại không biết nên làm cái gì bây giờ. Đẩy hắn ra… ta có thẻ c.h.ế.t t.h.ả.m hại hơn hay không?
“Bệ hạ… vi thần bắt mạch cho ngài rất…” một chữ cuối cùng, bị hắn nuốt luôn tại đầu lưỡi.
Hai tay vây quanh buộc c.h.ặ.t lấy ta, nhiệt độ cơ thể nóng cháy xuyên thấu quần áo, thực nóng. Từng dòng ấm áp, hô hấp dồn dập, trong phút chốc trời đất xoay chuyển, ta choáng váng bị áp đảo trên giường, n.g.ự.c bị ép tới không thở nổi, còn có một đôi tay không ngừng chạy trên lưng ta, nhất thời làm bùng lên ngọn lửa….
Tới lúc ta sắp hít thở không thông, ta nghe được một thanh âm khàn khàn: “Hô hấp”
Trên đầu ta thật nhiều sao bay bay a…
“Linh Xu, hô hấp”. có người vỗ nhẹ mặt ta.
Nghiêm Tiểu Vũ, lại bị hắn nói đúng. Ta muốn c.h.ế.t…..
