Video Bán Hàng Của Tôi Thế Mà Là Thật - Chương 166

Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:13

Thông thường, do thiếu hụt kỹ thuật và sức sản xuất, so với nỗ lực tập thể thì hành động cá nhân lại tỏ ra đáng tin cậy hơn.

Nếu là trước đây, đối mặt với dòng nước lũ sắp dâng cao, lúc này chắc chắn các người chơi đã bắt đầu tự chế tạo bè gỗ để thoát thân.

Thế nhưng trong điều kiện có sản phẩm thần kỳ, có phép màu bảo chứng, phương án giữ mạng đã bày ra trước mắt mọi người, việc hợp tác trái lại mang lại tỷ lệ sống sót cao hơn.

Sau khi nhóm Lý Sa Sa tìm cách nhốt con gấu lại, họ lập tức bắt tay vào đóng tàu, đồng thời dự trữ nước sạch và thực ăn.

Nhờ nước lũ dâng cao sau khi tuyết tan, các loài động vật hoang dã cũng giống như con người, tìm mọi cách chạy lên vùng cao. Kết hợp với quần áo cool ngầu trên người và v.ũ k.h.í trong tay, việc dự trữ thức ăn không phải là điều quá khó khăn.

Nhóm người chơi bắt đầu thu thập vật tư, vừa tự bện dây thừng vừa c.h.ặ.t cây diện rộng để đóng tàu.

Vì không ai là chuyên gia đóng tàu, hơn nữa việc chế tác tinh xảo quá tốn thời gian, họ không chắc có đủ thời gian để đóng một con tàu t.ử tế nên vật thể cuối cùng được tạo ra theo bản vẽ trông giống một chiếc bè gỗ được cố định bằng cấu trúc mộng* và gia cố bằng dây thừng hơn là một con tàu.

*Cấu trúc mộng: Một kỹ thuật ghép gỗ đỉnh cao, giúp gắn kết các thanh gỗ lại với nhau mà không phải dùng keo, đinh.

Khi toàn bộ lớp tuyết trắng quen thuộc biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt người chơi, nước cũng nhanh ch.óng dâng lên đến lưng chừng núi.

May mắn thay, có lẽ do tuyết đã tan hết, mực nước cũng sớm ổn định lại, không tiếp tục dâng cao thêm nữa.

Lý Sa Sa từ đỉnh núi phóng tầm mắt nhìn xuống mặt nước lấp lánh, không chắc liệu nước có còn dâng lên nữa không.

Không chỉ mình cô m.ô.n.g lung về tình hình tương lai, những người chơi đang gấp rút chế tạo bè gỗ chạy nạn thấy vậy cũng có chút do dự, tạm dừng công việc chuẩn bị thoát thân đang làm dở trên tay.

Kênh chat khu vực vốn vắng vẻ vì người chơi bận đóng tàu nay lại trở nên náo nhiệt.

Đối với t.h.ả.m họa lũ lụt có thể xảy ra lần này, giữa các người chơi rõ ràng cũng có những suy nghĩ riêng.

[Mọi người nói xem, liệu có khả năng nước lũ dâng đến đây là kết thúc rồi không?]

[Tôi thấy nếu đây là một trò chơi, thì để tăng tính trải nghiệm, chắc chắn nó không thể tuyệt đường sống của người chơi được. Nước dâng đến mức này, nếu chúng ta không có chảo chống dính thì cũng đủ để bức c.h.ế.t đại đa số người chơi rồi, chắc đến đây là thôi nhỉ.]

[Cái trò này đã bức c.h.ế.t biết bao nhiêu người rồi, tôi thấy tốt nhất là đừng ôm tâm lý cầu may, nên tranh thủ lúc trời quang mây tạnh, mặt nước ổn định thế này mà di dời đi. Khu này của chúng ta không có nhiều núi cao lắm, kiểu gì thì chuyển đến nơi có địa hình cao hơn vẫn là an toàn nhất.]

[Nếu nước dâng đến đây là hết, thì chúng ta cũng chẳng cần chuyển đi làm gì cho mệt. Còn nếu sau này nước vẫn còn dâng, thì giờ có chuyển đi đâu cũng vẫn có nguy cơ bị ngập. Tôi thấy nếu chưa tìm được nơi nào chắc chắn an toàn thì cũng chẳng cần phải di dời ngay lập tức.]

[Tôi thấy bất kể thế nào thì cứ đóng sẵn thuyền thoát hiểm, chuẩn bị đủ vật tư đã. Dù sao tôi cũng thấy chuyện này không đơn giản thế đâu, độ khó của trò chơi năm nay kinh khủng hơn năm ngoái nhiều.]

[Tôi cũng thấy cần phải tìm cách tích trữ thêm vật tư. Tương lai thế nào không biết, nhưng năm nay vì thiên tai cực hàn nên không có tiết Lập Xuân, giờ khó khăn lắm nhiệt độ mới tăng lại, vẫn nên tranh thủ gieo mầm thì tốt hơn. Năm ngoái còn có thể không trồng trọt mà ra ngoài hoang dã tìm vật tư, giờ nước ngập đến thế này, coi như chúng ta chỉ còn vật tư của nửa ngọn núi để dùng, chia ra thì hoàn toàn không đủ!]

[Trồng trọt không ổn đâu... Ngộ nhỡ nước dâng lên, dù có nỗ lực trồng thế nào thì rau cũng đâu có chân mà chạy, cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không hết.]

[Vậy thì trồng mấy loại rau có chu kỳ sinh trưởng ngắn thôi? Lúa hay lúa mì thì khó chín, nhưng cũng có mấy loại rau lớn khá nhanh, tôi nhớ xà lách hay dưa chuột gì đó chỉ một tháng là thu hoạch được rồi.]

[Một tháng á, cảm giác vẫn hơi lâu nhỉ...]

[Nếu thực sự không được thì mang theo cả rau luôn! Ví dụ như trồng vào cái vật chứa nào đó? Như vậy chẳng phải sẽ thuận tiện mang theo hơn sao, nước dâng lên thì chúng ta cũng có thể mang theo rau cùng chạy?]

[Trên ngọn núi này trước giờ chưa tìm thấy đất sét để làm đồ gốm, vả lại nung ra rồi thì trồng được bao nhiêu đâu, tôi thấy tính thực dụng không cao.]

Lý Sa Sa cũng cảm thấy cuộc đối thoại của người chơi trên kênh chat khu vực không có ý kiến nào đáng tham khảo. Cô chuyển sang xem tình hình trên kênh chat thế giới, nhưng ở đó cũng chẳng có ai đứng ra đưa ra ý kiến xem tương lai nên làm gì cho phù hợp. Rõ ràng, khi tình hình chưa đâu vào đâu, không ai dám gánh vác tương lai của bấy nhiêu người chơi mà đứng ra chỉ huy.

Rốt cuộc nên bố trí thế nào cho hợp lý đây...

Lý Sa Sa đành quay lại đọc đối thoại trên kênh chat khu vực, ít ra tình hình của người chơi ở gần đây cũng tương đương nhau, có khi còn đáng tin hơn là sự chỉ huy từ xa trên kênh chat thế giới.

Có điều, mặc dù các người chơi xung quanh chưa bàn bạc ra kết quả gì, nhưng có một đề xuất xem chừng khá khả thi: Khi tài nguyên có thể thu thập được trở nên ít đi do lũ lụt, họ buộc phải tìm cách sản xuất và bắt đầu trồng trọt.

Thế nhưng trồng trong chậu gốm thì vừa lãng phí vừa thiếu hiệu quả, trồng trên đỉnh núi thì lỡ sau này lũ tiếp tục dâng cao, tất cả sẽ đổ sông đổ biển. Phải nghĩ ra một phương án khác đáng tin cậy hơn mới được.

Lý Sa Sa đưa mắt nhìn vô định, thoáng thấy con thuyền gỗ được chế tạo để thoát hiểm. Vì chiếc chảo chống dính thực sự không dính bất cứ thứ gì, nên khi úp mặt chảo xuống và cố định vào đáy thuyền, con thuyền gỗ lúc này thực tế có thể coi là đang lơ lửng trên mặt đất. Để tránh việc thuyền bị gió thổi bay đi mất, ngay cả khi ở trên cạn, họ vẫn phải tìm dây thừng buộc thuyền vào cây.

Nếu thuyền đã có thể lơ lửng, vậy nếu thực sự muốn có một nơi trồng trọt đáng tin và an toàn hơn, liệu họ có thể mượn chiếc chảo chống dính, dùng cách tương tự để mang theo một mảnh đất canh tác hay không?

Còn gì an toàn và đáng tin hơn một mảnh đất luôn đi theo thuyền. Kể cả sau này lũ lụt có dâng lên thật, họ vẫn có thể cùng mảnh vườn, cùng đám rau của mình trôi dạt...

Nghĩ đến đây, Lý Sa Sa lập tức để lại lời nhắn trên kênh chat khu vực:

[Tôi nhớ lần trước mua năm chiếc chảo chống dính, dùng hết ba chiếc rồi chẳng phải vẫn còn dư hai chiếc sao? Chúng ta hoàn toàn có thể dùng hai chiếc chảo này, chế tạo thêm một nền tảng di động tương tự như thuyền gỗ, rồi đổ đất lên đó để trồng trọt, biến nó thành một mảnh đất di động cùng rời đi với thuyền. Sau này ngộ nhỡ có lũ thật, chúng ta cũng có thể mang theo rau, mang theo đất của mình mà đi, chẳng phải tiện hơn chậu gốm nhiều sao?]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.