Video Của Tôi Có Thể Gửi Đến Các Thế Giới Tận Thế - Chương 168
Cập nhật lúc: 08/03/2026 19:05
Chu Tiểu Hàn: “Như vậy đã rất tốt rồi.”
“Vậy được, cậu tự xem lại xem có cái gì cần cải tiến không, có thì lập tức gọi điện thoại nói cho tớ. Ồ, đúng rồi, rau dưa vốn có trong sân nhà các cậu, đều thu hoạch rồi, để trong bếp ấy, bọn tớ chưa dọn dẹp, còn dính cả cục đất đấy, các cậu tự dọn dẹp nhé.”
Vương Quân rời đi rồi, Chu Tiểu Hàn đứng trong sân, trong lòng vẫn còn kích động.
Bà nội Chu cũng là dáng vẻ tay chân luống cuống: “Nhà ta được sửa tốt thế này, chiếm hời lớn rồi.”
Chu Tiểu Hàn nói: “Đúng là chiếm hời rồi, sau này có cơ hội, chúng ta nhất định phải trả cái ân tình này, có điều bà à, bây giờ chúng ta cũng phải tự mình chuẩn bị thôi.”
Chuẩn bị cái gì đây?
Những rau dưa hái xuống còn dính rễ kia có phải nên dọn dẹp không?
Từng bao gạo kia, có phải nên nấu mấy nồi lên không?
Những bột mì kia, có phải nên làm chút bánh bao sủi cảo gì đó không.
Mấy cái bể nước kia, có phải nên xả đầy nước không?
Củi lửa có phải nên ôm trước một ít để trong phòng không?
Còn có những quần áo kia, có phải có thể nhân lúc này làm một ít vải lót gì đó không?
Tóm lại, nhân lúc bây giờ thời tiết vẫn còn ấm áp, điện nước vẫn còn, trong sân vẫn còn trống trải rộng rãi, làm nhiều một chút những việc có thể làm, sau này có thể làm ít đi một chút.
Bên này Chu Tiểu Hàn hai bà cháu bận rộn, những người trong thôn khác cũng đang bận rộn.
Có điều sự bận rộn của bọn họ có chút khác biệt, đó là vừa bận rộn vừa c.h.ử.i bới om sòm.
“Chính quyền đen tối a, chiếm đất của chúng ta, một cọng lông cũng không đền bù!”
Đây là những người “thuê” đất nhà Chu Tiểu Hàn.
Hôm qua, tiền bồi thường Vương Đại Phú đưa ra bọn họ cảm thấy thấp, cứ khăng khăng đòi gấp đôi, dẫn đến tiền bồi thường bay mất. Như vậy cũng thôi đi, tuy rằng có chút không cam lòng, nhưng ít nhất đất vẫn còn đúng không?
Cuối cùng đôi co vẫn là đôi co một chút như vậy, kết quả là, mảnh đất kia nếu đứng tên anh, chính quyền có thể ý tứ cho anh chút trợ cấp, nếu không đứng tên, vậy xin lỗi, chính quyền trưng dụng thì cũng trưng dụng rồi.
Dù sao những người trồng đồ trên mảnh đất nhà Chu Tiểu Hàn, một cọng lông cũng không lấy được.
Bọn họ còn cố sống cố c.h.ế.t không chịu thu hoạch hoa màu, còn muốn kéo dài, kéo dài để lấy tiền bồi thường, cuối cùng đất trực tiếp bị ủi phẳng.
Lúc này bọn họ mới biết người ta làm thật, vội vàng đi thu hoạch, cuối cùng chỉ thu về được một chút xíu.
Người trong thôn: “...”
“Sớm biết thế hôm qua đã không mặc cả với ông chủ kia, tiền bồi thường người ta đưa không thấp rồi.”
“Đều tại con trai nhà Lão Thập Nhất! Sư t.ử ngoạm, một phát đòi gấp đôi! Ông chủ người ta có thể không bị dọa chạy sao!”
“Ái chà, đó là bao nhiêu tiền a, sống sờ sờ bay mất rồi!”
Còn có những người muốn nhân cơ hội này, sửa sang lại nhà cửa sân vườn trong nhà một chút, hoặc mở rộng sân ra một chút, đi nói với đội thi công bên phía chính quyền, người ta bận muốn c.h.ế.t, để ý cũng không thèm để ý anh.
Đi nói với bên phía Vương Đại Phú đi, hôm qua vừa đắc tội người ta, người ta cũng không thèm để ý anh.
Còn có người muốn mở rộng sân, chiếm đi một nửa mặt đường, bên này khí thế ngất trời làm được một nửa, bên kia liền có người đến nói vi phạm quy định, tường xây được một nửa liền ủi đi cho anh.
Người trong thôn buồn bực, luống cuống rồi.
Thôn Đại Định quả thực ngồi tên lửa phát triển, nhưng những thứ này dường như chẳng có quan hệ gì với bọn họ.
“Rầm rầm rầm.” Một chiếc xe ủi đất lái vào, phía sau còn đi theo mấy chiếc xe sang, người trong thôn nhìn một cái, trên xe bước xuống con trai nhà Lão Thập Nhất, nhìn trận thế này, là muốn ủi đi xây lại sân nhà bọn họ a.
Mọi người vội vàng qua hỏi, đây là tìm đâu ra xe ủi đất.
Con trai nhà Lão Thập Nhất đắc ý cười: “Các người không có cửa, không có nghĩa là tôi không có cửa a, nhìn thấy những người này chưa? Đây đều là bạn của tôi!”
Người trong thôn nhìn về phía những người bước xuống từ xe sang kia, vừa nhìn đã biết là người có tiền a.
Sau đó bọn họ mới làm rõ, những người có tiền này bỏ người bỏ sức bỏ vật liệu, sửa sang lại sân cho nhà Lão Thập Nhất, lại muốn xây thêm nhà trong sân, nhưng điều kiện là, bọn họ muốn vào ở.
“Nói cách khác, chỉ cần để bọn họ vào ở, là có thể đổi lấy mấy gian nhà mới?”
“Không chỉ thế đâu, nghe nói bọn họ cho nhà Lão Thập Nhất rất nhiều đồ tốt, còn có rất nhiều tiền!”
“Ái chà, chuyện tốt như vậy sao tôi không gặp được?”
“Sân nhà ta lớn, xây thêm mấy gian nhà cũng được mà.”
Mọi người đều tỏ vẻ rất hâm mộ, cũng có người tỏ vẻ lo âu: “Nếu những người này ở lại không đi thì làm sao?”
Nhưng lập tức có người phản bác: “Những người có tiền này chính là đến lánh nạn, đợi trời không lạnh như vậy nữa, chắc chắn sẽ đi thôi, anh tưởng bọn họ coi trọng cái nơi nhà quê này của chúng ta?”
“Thế nhỡ bọn họ hợp lại bắt nạt chúng ta...”
“Buồn cười ghê, chúng ta còn sợ bị người xứ khác bắt nạt?”
“Bất kể hắn là người nào, đến địa bàn của chúng ta đều phải cuộn lại!”
“Hơn nữa, bên phía tây thôn, không phải xây cái doanh trại quân đội gì đó sao, đến lúc đó một đám lính sẽ vào ở, ai dám bắt nạt người khác a.”
Người trong thôn bàn tán khí thế ngất trời, mấy người có tiền kia cũng nghe thấy những lời này, nhìn nhau, thế là đi tiếp xúc với những người này, hỏi nhà bọn họ có đồng ý tiếp nhận người ngoài vào ở không...
Chu Tiểu Hàn bận tối tăm mặt mũi trong sân nhà mình.
Từng nồi cơm lớn kia sau khi hấp xong, trải lên cái mẹt tre cho nguội, sau đó thêm mấy đũa rau hầm, nặn thành từng nắm cơm, bỏ vào túi dùng một lần, đến lúc đó muốn ăn thì lấy ra một cái, hâm nóng là có thể ăn.
Lúc Vương Quân qua tìm cô, cô đang bận cái này, trong bếp bà nội Chu còn đang nấu thức ăn, phải nấu hết tất cả thực phẩm tươi sống lên.
Vương Quân: “Cách này của cậu rất hay, cơm rau đều để cùng nhau rồi, bên tớ có máy hút chân không, lát nữa chuyển một cái cho cậu.”
Chu Tiểu Hàn: “Không cần đâu, tớ chưa dùng cái đó bao giờ, dùng túi giữ tươi đựng cũng nhanh.”
