Viễn Sơn Trường - Hỷ Đoàn Viên - Chương 5

Cập nhật lúc: 02/07/2026 09:09

"Khứ niên kim nhật thử môn trung, nhân diện đào hoa tương ánh hồng. Nhân diện bất tri hà xứ khứ, đào hoa y cựu tiếu xuân phong." (Khứ niên kim nhật thử môn trung, nhân diện đào hoa tương ánh hồng. Nhân diện bất tri hà xứ khứ, đào hoa y cựu tiếu xuân phong.)

"Sính sính niểu niểu thập tam dư, đậu khấu tiêu đầu nhị nguyệt sơ. Xuân phong thập lý Dương Châu lộ, quyển thượng châu liêm tổng bất như." (Sính sính niểu niểu thập tam dư, đậu khấu tiêu đầu nhị nguyệt sơ. Xuân phong thập lý Dương Châu lộ, quyển thượng châu liêm tổng bất như.)

Khi đặt hai bài thơ đó cạnh nhau, tài nghệ của ta hiển nhiên là lép vế, kỹ năng không bằng người. Ta bị ép phải trở thành kẻ hề làm nền cho ả. Nhưng sau này ta ngẫm nghĩ kỹ, Lý Ngưng Nguyệt vốn sống trong lầu các, chưa từng đến Dương Châu, càng chẳng bao giờ đặt chân tới chốn lầu xanh kỹ viện, sao ả có thể viết ra loại thơ ca kỹ này? Chẳng lẽ ả từng đến Dương Châu để... "mua vui"? Cho nên tám chín phần mười là ả tìm người viết thay.

Lan Thảo từ ngoài trở về, nói: "Chủ t.ử, đúng như người dự liệu, Lý Ngưng Nguyệt quả nhiên tìm nô tỳ, còn dùng khoản nợ c.ờ b.ạ.c của cha nô tỳ để uy h.i.ế.p, bắt nô tỳ dò hỏi xem chương trình biểu diễn tiết Tỵ Nhật của người là gì."

Ta vừa nghe vừa đ.á.n.h cờ, quân trắng hạ xuống quân cuối cùng, quân đen cả bàn thua trắng. Ta mỉm cười thu dọn quân cờ: "Thật đáng tiếc, ả không biết Lan Thảo thật đã c.h.ế.t từ lâu, ngươi là Hồng Diệp. Ta sắp đặt ngươi ở đó đã lâu, nay cuối cùng cũng đến lúc dùng đến, ngươi cứ đi nói với ả là ta chuẩn bị làm thơ."

Ta viết ra những bài thơ mà kiếp trước Lý Ngưng Nguyệt từng đọc, sai Lan Thảo sao chép lại, còn cố tình bắt ả chép sai vài chữ: "Đến ngày gặp Lý Ngưng Nguyệt, cứ đưa cho ả, nói rằng ta suốt ngày ở trong khuê phòng chỉ lẩm bẩm hai bài thơ này."

Ngày hôm sau, Lan Thảo quay về báo lại, sau khi Lý Ngưng Nguyệt biết được thì cười ngặt nghẽo, mắng ta là con lợn ngu xuẩn.

Chờ đợi mãi, cuối cùng cũng đến ngày Tỵ Nhật. Khi vào cung, xe ngựa của ta và Lý Ngưng Nguyệt cùng chung đường, hẻm nhỏ hẹp chỉ vừa một xe đi qua. Lý Ngưng Nguyệt vén rèm, nở nụ cười dịu dàng với ta: "Tỷ tỷ, muội đang vội vào cung đưa đồ cho Hoàng hậu nương nương, có thể nhường cho muội đi trước được không?"

"Nếu muội đã vội đi đầu t.h.a.i đến thế, ta nhường muội thì có sao đâu?"

Nụ cười đắc ý nơi khóe mắt của Lý Ngưng Nguyệt tức thì đông cứng lại. Ả nhìn ta một cái, rồi buông rèm xe, sai phu xe nhanh ch.óng rời đi. Lan Thảo bên cạnh lẩm bẩm: "Thân phận người cao quý hơn ả nhiều, sao ả dám ngang ngược như thế ạ?"

Ta cười cười, nghĩ đến bữa tiệc đêm nay mà không khỏi mong chờ: "Không sao, cứ để ả đắc ý trước đi, để ả nếm trải cảm giác 'ngã từ trên cao xuống' mới là đau đớn nhất."

Sau khi thỉnh an Hoàng hậu nương nương, mọi người bắt đầu biểu diễn theo thứ tự quan chức của cha. Đáng lẽ sau Phù Tuyết là đến lượt ta, ta chủ động xin Bệ hạ cho được diễn áp ch.ót. Lý Ngưng Nguyệt nghe thấy vậy, trong mắt tràn đầy vẻ chế nhạo, khinh miệt rõ rệt.

"Không biết tỷ tỷ chuẩn bị tiết mục áp ch.ót là gì? Chắc chắn phải rất lợi hại rồi nhỉ?"

"Ta đương nhiên là không so được với tài nghệ của muội rồi, bài Thoa Đầu Phượng của muội mới là tuyệt nhất kinh thành."

Nụ cười của ả không giấu nổi vẻ đắc ý: "Đó là đương nhiên."

Sau vài người biểu diễn xong thì đến lượt Lý Ngưng Nguyệt. Đúng như ta dự đoán, vì ả ép ta phải diễn trò hề nên chẳng có thơ hay gì để đọc, đành phải đem hai bài thơ kiếp trước của ta ra đọc.

Ả đọc xong, nghênh ngang nhìn ta từ trên cao xuống đầy đắc ý. Ta cố tình giả vờ hoảng loạn, Lý Ngưng Nguyệt suýt chút nữa thì cười thành tiếng. Ta không lộ chút dấu vết, ra ám hiệu cho Phù Tuyết.

Phù Tuyết dựa theo kịch bản ta đã dặn từ trước, đỏ mặt xấu hổ nói: "Lý gia muội muội, muội điên rồi sao? Sao muội có thể đọc cái thứ thơ từ lầu xanh đó trước mặt Bệ hạ và Hoàng hậu được chứ? Đậu khấu tiêu đầu nhị nguyệt sơ, ở đây có bao nhiêu cô nương còn chưa cập kê! Chẳng lẽ muội từng đến Dương Châu tìm kỹ nữ sao? Thật là sỉ nhục gia phong!"

Phù Tuyết đỏ bừng mặt, muốn khóc trước mặt Bệ hạ và Hoàng hậu: "Phụ hoàng, mẫu phi! Con gái còn chưa xuất giá, điều này thật là sỉ nhục nhân phẩm!"

Sắc mặt Bệ hạ thay đổi vài lần, còn Hoàng hậu thì đã lạnh lùng hẳn đi. Rất nhiều cô nương trong tiệc đều tự giác cúi đầu. Lý Ngưng Nguyệt không ngờ tới sự việc này, đứng ngẩn người giữa điện, lắp bắp tìm cách chắp vá: "Con, con đổi bài thơ khác!"

Bệ hạ không nói gì, Hoàng hậu lạnh lùng bảo: "Ngươi lui xuống trước đi."

Lời này đồng nghĩa với việc đuổi ả khỏi sân khấu. Lý Ngưng Nguyệt sao cam tâm? Ta nhân lúc ả định mở miệng thì đứng dậy, bái kiến Hoàng hậu và Bệ hạ: "Lý cô nương vốn chân yếu tay mềm, lại chưa gả chồng, sao có thể hiểu được loại thơ của kỹ nữ chốn lầu xanh kia? Bài thơ này e rằng là tìm người viết thay. Nương nương và Bệ hạ nhân từ khoan hậu, nghĩ nàng là lần đầu phạm lỗi, xin hãy tha cho nàng."

Lý Ngưng Nguyệt nhìn ta với sự giận dữ tột độ, thở không ra hơi. Nếu ả thuận theo lời ta mà thừa nhận, thì chính là thừa nhận việc nhờ người viết thay. Khi đó, mọi người đương nhiên sẽ nghĩ bài Thoa Đầu Phượng khiến ả nổi danh khắp chốn cũng là đồ giả. Nhưng nếu không thừa nhận, ả cũng không thể giải thích được vì sao một tiểu thư lá ngọc cành vàng, chân không bước khỏi cửa nhà ở Trường An lại có thể viết ra thơ nhung nhớ kỹ nữ Dương Châu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.