Vô Bi Tướng - 1

Cập nhật lúc: 28/08/2026 20:01

Khi ta từ biệt uyển Thê Hà trở về Thẩm trạch, trong nhà đã có thêm một vị tiểu thư.

Đại ca che chở nàng ta vô cùng c.h.ặ.t chẽ.

Muội muội bị nàng ta giày vò đến mức lâm bệnh không dậy nổi, vừa thấy ta chỉ cười khổ.

“Nhị tỷ tỷ, thôi bỏ đi, chúng ta không tranh nổi với nàng ta đâu.”

Lời vừa dứt, từ trong cửa viện đã bước ra hai người.

Mạnh Hàm Yên khoác tay đại ca, trong lòng ôm một con ch.ó tuyết sư, trên cổ nó đeo chiếc vòng kết bằng chỉ vàng, dưới nắng lấp lánh ch.ói mắt.

“Người chính là nhị tỷ tỷ sao?”

Chiếc vòng ấy quả thật rất đẹp.

Tiếc rằng những sợi chỉ vàng kia vốn được đính trên chiếc hộ uyển ta tự tay làm tặng vị hôn phu.

Đại ca lập tức chắn trước mặt nàng ta, nói với ta.

“Hàm Yên chỉ thích mấy sợi chỉ vàng trên hộ uyển thôi, cũng đâu có ác ý.”

“Chiếu Đường, muội nhường nàng ấy một lần đi.”

Nói xong, huynh ấy mới quay đầu quở nhẹ một tiếng.

“Đừng làm loạn.”

Nàng ta chẳng hề sợ, trái lại còn vuốt đầu con ch.ó săn.

“Chỉ là một chiếc hộ uyển cũ thôi mà.”

“Hành Chu ca ca nói chỉ vàng đeo trên cổ Tuyết Sư mới đẹp.”

“Nhị tỷ tỷ sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà tức giận chứ?”

“Như thế cũng quá nhỏ nhen rồi.”

Ta đúng là nhỏ nhen.

Cho nên ta giơ tay.

Ngân trùy xuyên qua tai trái nàng ta, xé rơi nửa vành tai, vừa khéo rơi lên chiếc vòng cổ của con ch.ó săn.

“A!”

Máu b.ắ.n lên đầy mặt đại ca.

Tiếng thét của nàng ta vang khắp tiền viện.

Không ai kịp ngăn cản.

Cũng chẳng ai ngờ ta vừa trở về đã động thủ.

Mạnh Hàm Yên ôm tai trái, đau đến lăn lộn dưới đất.

Nụ cười nũng nịu ban nãy biến mất.

Vẻ đắc ý cũng chẳng còn.

Nàng ta đưa tay về phía đại ca, đau đến mức nói không nên lời.

“Tai của muội... tai của muội...”

“Đại... đại ca... cứu muội...”

Sau đó ngất lịm đi.

Đến lúc này đại ca mới hoàn hồn.

Huynh ấy lao tới bế người lên, quát đám hạ nhân.

“Gọi đại phu!”

“Mau đi!”

Huynh ấy quay đầu nhìn ta, ánh mắt xa lạ đến đáng sợ.

“Nàng ấy chẳng qua chỉ tháo một chiếc hộ uyển của muội, muội đã dám hủy tai nàng ấy?”

“Thẩm Chiếu Đường, muội điên rồi!”

Thẩm Thừa Nghiễn từng là một trong những người thân thiết nhất của ta.

Giờ đây hai mắt huynh ấy đỏ ngầu, ánh nhìn kia chẳng giống đang nhìn muội muội.

Chỉ vì một người nửa đường bước vào Thẩm gia.

Ngực ta chợt thắt lại, cuối cùng cũng hiểu vì sao muội muội vừa rồi lại cười khổ.

Chút khó chịu ấy nhanh ch.óng qua đi.

Ta lau vết m.á.u trên ngân trùy, hỏi.

“Đại ca cần gì phải như vậy?”

“Ta chẳng qua chỉ dạy dỗ một nha đầu không biết quy củ mà thôi.”

“Càn rỡ!”

Huynh ấy tức đến run người.

“Hàm Yên là tiểu thư Thẩm gia, cũng là muội muội của muội!”

“Muội vừa trở về đã ra tay làm người khác bị thương, trong mắt còn có đại ca này hay không?”

“Bây giờ quỳ xuống nhận lỗi với nàng ấy!”

Lời này huynh ấy nói trơn tru đến vậy, xem ra ba năm qua đã không ít lần dùng nó để chèn ép muội muội.

Tri Vi cũng từng bị huynh ấy ép như thế sao?

Chỉ vì một nghĩa nữ lai lịch không rõ.

Ta nghĩ một lúc rồi hỏi.

“Đại ca muốn ta bồi thường thế nào?”

“Cũng cắt một mảnh tai của ta đền cho nàng ấy sao?”

Huynh ấy sững người.

Rốt cuộc ta cũng là muội muội ruột của huynh ấy.

Huynh ấy vậy mà thật sự do dự, roi ngựa đã giơ lên mãi vẫn chưa hạ xuống.

Không đợi huynh ấy tính toán xong, ta đã bước tới.

Ta cúi người rút ngân trùy vẫn ghim bên tai nàng ta ra.

Người vừa ngất lập tức đau đến tỉnh lại.

Nàng ta muốn tránh, nhưng thân thể đã bị ta giữ c.h.ặ.t.

Chỉ có thể nghe ta chậm rãi nói.

“Nàng ta cũng xứng sao?”

“Một kẻ ngoài vừa mới vào cửa, dám vô lễ với ta.”

“Chỉ hủy một bên tai đã là phạt nhẹ.”

“Tỉnh rồi thì còn không mau tạ ơn?”

Mạnh Hàm Yên ôm tai, không nói nổi lời nào.

Đại ca vừa rồi còn ép ta quỳ xuống quát lớn.

“Đủ rồi!”

Huynh ấy đau lòng lao tới.

“Ba năm không gặp, muội lại trở nên vô pháp vô thiên đến mức này!”

“Hôm nay ta sẽ thay phụ thân dạy muội quy củ!”

Trong viện lập tức rối loạn.

Muội muội vốn còn đang ngẩn ra, thấy đại ca đứng dậy bước tới liền chắn trước mặt ta.

“Đại ca, huynh muốn làm gì?”

Đại ca thân hình cao lớn, sắc mặt đáng sợ.

Trước đây ta và muội muội đều từng nghĩ, chỉ cần có huynh ấy ở đây thì sẽ chẳng ai bắt nạt được chúng ta.

Nhưng bây giờ, người muốn làm chúng ta bị thương nhất cũng chính là huynh ấy.

Huynh ấy đẩy mạnh muội muội sang một bên, rút roi ngựa bên hông quất về phía ta.

“Tránh ra!”

“Ngày thường muội đã không dung được Hàm Yên, hôm nay còn xúi nhị tỷ của muội làm nàng ấy bị thương.”

“Đợi ta xử lý Chiếu Đường xong rồi sẽ tính tội của muội!”

Roi ấy dùng hết sức.

Nếu quất trúng mặt, ít nhất cũng để lại một vết sẹo.

Huynh ấy không nương tay.

Ta đương nhiên cũng chẳng cần nương tay.

Ngân trùy nghênh thẳng lên.

Mũi trùy xuyên qua cổ tay đang cầm roi của huynh ấy.

“A...”

Mạnh Hàm Yên vẫn luôn nhìn chằm chằm vào chiếc roi đang giơ lên.

Thấy đại ca đột nhiên quỳ xuống, cả người nàng ta cứng đờ.

Nàng ta trợn to mắt, môi khẽ động.

Đại ca ôm cổ tay quỳ xuống, nàng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Tiếng khóc lập tức càng lớn.

Trong tiếng khóc chỉ còn lại hoảng loạn.

Nếu ta chỉ làm nàng ta bị thương, còn có thể nói ta bắt nạt kẻ yếu.

Nhưng Thẩm Thừa Nghiễn là huynh trưởng ruột của ta, cũng là phó thống lĩnh Hữu vệ Vũ Lâm.

Dựa vào đâu ta dám làm vậy?

Ta kéo muội muội lại, giọng không lớn.

“Thẩm Thừa Nghiễn, ba năm không gặp, có phải ta đã cho huynh quá nhiều thể diện rồi không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vô Bi Tướng - Chương 1: 1 | MonkeyD