Vỏ Bọc Tăng Ca - 8
Cập nhật lúc: 23/06/2026 06:04
14
Rất nhanh sau đó, chúng tôi làm thủ tục ly hôn một cách suôn sẻ.
Vương Hạo tay trắng ra đi, thậm chí cả căn nhà cũ tôi cũng giành lấy hết.
Tôi ném sạch đồ đạc của anh ta ra cửa, anh ta đành lủi thủi ôm đống đồ đến căn nhà thuê. Tất nhiên, chuyện đó tôi không quản, gieo nhân nào gặt quả nấy.
Khoảng nửa năm sau, tôi nhận được tin nhắn từ cô ả thứ ba kia: [Có phải hai người các người bày trò lừa tiền tôi không? Vương Hạo lấy 30 vạn của tôi để mua nhà rồi sang tên hết cho cô đúng không?]
[Vương Hạo lấy 30 vạn của chị lúc nào? Đó là tiền tăng ca của anh ta mà.]
[Cô đừng có đắc ý, tôi phổ cập luật cho cô biết, tài sản chuyển nhượng sau ly hôn là có thể đòi lại được đấy!]
[Thế chị cứ đi kiện đi, đừng có dọa tôi.]
Nói xong, tôi chặn luôn số ả.
Lại thêm vài tháng nữa trôi qua, một ngày nọ khi về nhà, tôi đột nhiên thấy một gã trung niên gầy gò ốm yếu nằm trước cửa.
Nhìn kỹ mãi tôi mới nhận ra là Vương Hạo. Năm xưa, sự kết hợp giữa Viagra liều gấp ba và canh ba ba đã vắt kiệt sức lực của anh ta. Sau khi ly hôn chắc cô ả kia càng chẳng kiêng nể gì nên giờ anh ta chẳng khác nào "bã t.h.u.ố.c".
Thấy tôi về, anh ta lập tức quỳ xuống: "Vợ ơi, em cứu anh với, anh không còn nơi nào để đi nữa rồi."
"Làm ơn đừng có gọi bậy, tôi không phải vợ anh, anh còn quấy rối tôi là tôi báo cảnh sát đấy!"
"Đừng, đừng, anh đi ngay đây."
Nhìn anh ta hốc hác như gã ăn mày, tôi thấy tò mò không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì: "Chẳng phải anh đang mặn nồng với cô lãnh đạo kia sao?"
Vương Hạo nghe nhắc đến nữ lãnh đạo, nước mắt chảy dài: "Đừng nhắc đến nữa, cô ta bảo anh lừa tiền của cô ta để mua nhà cho em, ép anh phải kiện em. Anh sợ em công bố video nên chỉ biết nhẫn nhịn, ai ngờ cô ta bảo chồng cô ta tìm cơ hội tống cổ anh ra khỏi công ty..."
Làm tốt lắm!
"Thế là cô ta lợi dụng xong rồi đá anh ra ngoài sao?"
Vương Hạo gật đầu trong nước mắt.
Tôi đoán một phần là vì tiền, phần khác có lẽ cô ả chê Vương Hạo đã thành "bã t.h.u.ố.c" rồi, chẳng còn tác dụng gì nữa.
"Thế mà anh nhịn được à? Chính cô ta hại anh đấy, nghĩ mà xem, nếu không phải tại cô ta gạ anh vào khách sạn, thì có khi giờ anh đã là quản lý bộ phận rồi. Chuyện này mà anh cũng nhịn được sao?"
Với sự hiểu biết của tôi về Vương Hạo, anh ta không bao giờ nhận mình sai, luôn là lỗi của người khác.
Vì vậy, tôi vừa nói xong, anh ta lập tức đẩy hết tội lỗi lên đầu cô ả thứ ba kia. Giống như lúc bị tôi bắt gian tại trận, việc đầu tiên anh ta nghĩ tới lại là... khiếu nại khách sạn vậy.
Nhìn cái bóng lưng hậm hực của anh ta bước đi, tôi biết vở kịch hay vẫn còn ở phía sau.
15
Khoảng một tuần sau, đồn cảnh sát gọi điện hỏi tôi có phải vợ của Vương Hạo không. Tôi trả lời rằng chúng tôi đã ly hôn, là vợ cũ.
"Thế này, anh ta khẳng định cô là vợ, cô xem có thể đến một chuyến được không?"
"Chúng tôi đã ly hôn rồi, có chuyện gì các anh có thể nói qua điện thoại."
"Xin lỗi cô, qua điện thoại không tiện lắm."
Tôi ngẫm nghĩ, đi xem kịch hay cũng không tệ, thế là tôi đến đồn cảnh sát.
Gặp lại Vương Hạo, anh ta trông càng gầy gò và đen đúa hơn.
Trò chuyện với cảnh sát, tôi mới biết sau khi rời khỏi chỗ tôi, Vương Hạo đã trực tiếp tìm đến cô ả kia để đòi bồi thường tổn thất.
Ả thứ ba vốn đã tức giận chuyện Vương Hạo lừa tiền mình, thế là hai người xảy ra tranh chấp. Vương Hạo dọa sẽ nói cho chồng cô ả biết chuyện ngoại tình.
Cô ả sợ hãi, Vương Hạo thấy vậy lại được đà lấn tới, nhất quyết đòi 20 vạn, nếu không sẽ làm ầm lên.
Cô ả vừa bị anh ta moi mất 30 vạn, làm gì còn tiền? Vương Hạo không tin, cứ bám đuôi về tận nhà ả, kết quả là bị chồng cô ả chặn đ.á.n.h ngay tại nhà.
Ả thứ ba lập tức khóc lóc t.h.ả.m thiết, tố cáo bị Vương Hạo tống tiền. Vương Hạo thấy ả muốn đẩy mình vào tù, liền khai sạch sẽ mọi chuyện.
Chồng cô ả nổi trận lôi đình, lập tức báo cảnh sát. Kết quả là Vương Hạo bị bắt, còn ả thứ ba thì phải tay trắng rời khỏi nhà.
Ở cái thành phố nhỏ này, Vương Hạo chẳng còn ai thân thích, chỉ còn biết hy vọng tôi tìm luật sư giúp anh ta.
Tôi xem qua hồ sơ thì thấy chồng cô ả đã lén lắp camera trong nhà từ trước, mọi chứng cứ rành rành ra đó, không cách nào chối cãi được.
Cuối cùng anh ta bị kết án bao lâu tôi không rõ, chỉ biết rằng đường lui duy nhất của anh ta sau khi ra tù là về quê đào khoai mà thôi.
Sau này, ả thứ ba dùng số lạ gọi cho tôi, đòi lại 30 vạn kia, tôi lười chẳng buồn đếm xỉa, chỉ bảo có bản lĩnh thì cứ đi mà kiện.
Có lẽ vì sợ đoạn video bị phát tán, hơn nữa chuyện này cũng chẳng vẻ vang gì, nên sau đó tôi không còn nhận được tin nhắn nào từ ả nữa.
Ít lâu sau, tôi nhanh ch.óng bán cả hai căn nhà, cầm trong tay 170 vạn tiền mặt, vui vẻ rời khỏi thành phố đó để bắt đầu cuộc sống mới.
(Hoàn)
