Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 1003: Biết Gì Nói Nấy
Cập nhật lúc: 10/04/2026 04:02
Nghe Ngô Tích Nguyên nói vậy, Vương Khải Anh cũng tò mò.
Hắn thật sự muốn biết Ngô Tích Nguyên rốt cuộc đã tiện tay nhặt được thứ gì.
Hắn cúi đầu mở cuộn hồ sơ đang nâng trên tay, đưa mắt nhìn một lúc mười dòng lướt qua.
Càng đọc sắc mặt hắn càng ngưng trọng.
Ngay lúc hắn buông tập hồ sơ xuống, ngẩng đầu nhìn lên thì nghe Ngô Tích Nguyên đúng lúc cất lời: "Xem ra Hoàng thượng để chúng ta tới Thông Chính ti cũng có dụng ý sâu xa."
Vương Khải Anh khẽ gật đầu.
Cuộn hồ sơ kia ghi lại chuyện một phụ nhân đã đệ đơn kiện Quận thú Thục quận - Tang Trang tới lần thứ mười, tố cáo hắn cưỡng đoạt ba mẫu ruộng tốt nhà nàng, thậm chí còn đ.á.n.h c.h.ế.t cha và trượng phu của nàng.
Dân kiện quan là chuyện cực kỳ khó khăn, phải lăn qua bàn chông gai.
Phụ nhân này kiện Tang Trang mười lần, chứng tỏ đã chịu cảnh lăn bàn chông đến mười lần.
Nếu không phải tình cờ để bọn họ chạm mặt hồ sơ này, chỉ sợ phụ nhân kia có lăn thêm mười lần nữa cũng vô ích.
Tên Thông Chính sứ tiền nhiệm nhất định đã ăn đút lót của Tang Trang nên mới ém nhẹm vụ việc này xuống.
Còn Tang Trang rốt cuộc có quan hệ gì với Kinh Triệu doãn Tang Khoa thì hắn chưa rõ.
Hắn không biết không có nghĩa là Ngô Tích Nguyên không biết.
Chỉ nghe Ngô Tích Nguyên đáp: "Tang Trang và Tang Khoa là huynh đệ cùng tộc, miễn cưỡng tính là đường huynh đệ đi.
Hôm nay cứ ém nhẹm chuyện này xuống đã, lát nữa huynh qua chỗ Tang Khoa nói bóng nói gió thăm dò khẩu khí một chút."
Vương Khải Anh đồng ý: "Được, ta hiểu rồi."
Ngô Tích Nguyên nhớ lại dạo trước đi ngang qua Thục quận, khi đó hắn đã biết gã Quận thú Thục quận này chẳng phải hạng tốt đẹp gì.
Nhưng lúc đó hắn chỉ muốn mang Hạng Lập Tân đi, không muốn gây chuyện sinh sự nên chỉ dọa nạt hắn một chút.
Chẳng ngờ, về tới kinh thành lại thấy có người đang kiện hắn ta.
"Lập tức phái người đi Thục quận do thám tin tức, xem thử tên Tang Trang này rốt cuộc còn làm ra những chuyện hồ đồ gì nữa." Ngô Tích Nguyên hạ lệnh.
Nói xong, hắn lại nhớ tới cánh tay đắc lực của mình.
Hạng Lập Tân dạo này đã kiếm cho hắn không ít tiền tài, tất nhiên hắn cũng đã khá lâu không gặp Hạng Lập Tân.
Chuyện này mang đi hỏi Hạng Lập Tân, biết đâu hắn ta cũng nghe ngóng được chút gì đó.
"Vụ án này để cấp dưới đi tra là được, chúng ta phải tập trung vào Bình vương và Tĩnh vương đã!" Vương Khải Anh dặn dò, hắn chỉ sợ Ngô Tích Nguyên đ.â.m đầu vào vụ án mới, bỏ mặc mớ bòng bong này cho hắn.
Ngô Tích Nguyên nghe giọng điệu thấm thía của hắn thì bật cười: "Ta biết rồi.
Bình vương ở trong cung, chúng ta không nắm được thóp của hắn.
Tĩnh vương bên kia ta lại nghĩ cách thêm, mấy ngày tới huynh cứ qua chỗ Tống Khoát hỏi thử, xem có manh mối nào khác không."
"Được."
Ngô Tích Nguyên đứng ở vị trí bề trên, đưa ra mệnh lệnh lưu loát cứ như thiên bẩm.
Mà Vương Khải Anh cũng không cảm thấy có gì bất ổn.
Hắn biết mình có lẽ có chút khôn vặt, nhưng nếu nói tới năng lực nắm giữ toàn cục thì vẫn còn non kém.
Bây giờ có Tích Nguyên chịu hao tổn đầu óc, hắn chỉ việc nghe theo là xong, cớ gì phải tự chuốc vạ vào thân?
Hai người thu dọn sơ qua đống hồ sơ trong phòng, hoàn tất công việc bàn giao, Ngô Tích Nguyên bèn chào Vương Khải Anh một tiếng rồi ra về trước.
Hắn về nhà sớm một bước.
Nhưng lần này khác hẳn mọi hôm, hắn lập tức sai người mời Đào Nhiên tới.
Đào Nhiên hiện nay tính là tỳ nữ trong nhà hắn.
Nhưng vì sức khỏe Đào Nhiên vẫn luôn không tốt, nên A Khuê cũng chẳng sắp xếp công việc gì nặng nhọc, mỗi ngày chỉ phụ trách tưới nước cho mấy chậu hoa trong sân, coi như là công việc cực kỳ nhàn hạ.
Nghe báo Ngô Tích Nguyên muốn gặp nàng ta, khóe môi Đào Nhiên khẽ cong lên.
Nàng ta biết chuyện gì tới cuối cùng cũng sẽ tới, việc Ngô đại nhân đợi tới hôm nay mới triệu kiến nàng ta đã muộn hơn dự kiến rất nhiều rồi.
Nàng ta bỏ gáo tưới cây xuống, rút khăn tay lau sạch nước trên mấy ngón tay, rồi mới bảo A Hưng: "Phiền tiểu huynh đệ dẫn đường phía trước."
A Hưng vẫn luôn đi theo bên cạnh Ngô Tích Nguyên, lờ mờ nhận ra địa vị của nữ nhân này trong phủ có chút đặc thù, nhưng rốt cuộc đặc thù ở điểm nào thì hắn không biết.
Hắn cung kính chắp tay vái Đào Nhiên một cái: "Mời."
Đào Nhiên đi theo A Hưng tới chính viện.
Bận tâm chuyện nam nữ thọ thụ bất thân cần phải tị hiềm, Ngô Tích Nguyên bèn cho toàn bộ hạ nhân trong sân đứng canh ở cửa, còn mình cùng Đào Nhiên thì ngồi ngoài sân nói chuyện.
Hạ nhân đứng xa không nghe rõ họ nói gì, nhưng nhất cử nhất động đều có thể thu vào tầm mắt.
"Đào cô nương, bản quan có một việc, muốn thỉnh giáo cô nương." Ngô Tích Nguyên không hề vòng vo, lập tức đi thẳng vào vấn đề.
Đào Nhiên được vợ chồng Yến vương đưa đến phủ Ngô Tích Nguyên cũng chính vì mục đích này.
Bản thân Đào Nhiên hiểu rất rõ, và nàng tin Ngô đại nhân cũng sáng như gương.
"Đại nhân cứ nói thẳng, Đào Nhiên nhất định biết gì nói nấy, không giấu giếm nửa lời." Đào Nhiên nhún mình thi lễ, cung kính đáp.
Thấy nàng tỏ vẻ cực kỳ phối hợp, Ngô Tích Nguyên trong lòng cũng thở phào, bèn nói tiếp: "Cách đây không lâu, Tĩnh vương trắc phi có giao cho phu nhân ta một tờ giấy, trên đó viết Tĩnh vương là kẻ mạo danh, không biết tin tức này là thật hay giả?"
Hắn không hề nói toạc ra thân phận của Đào Nhiên, đồng nghĩa với việc ngầm cho phép nàng ta tiếp tục dùng cái tên Đào Nhiên này để sống sót.
Nghe Ngô Tích Nguyên nói vậy, Đào Nhiên lập tức hiểu ý hắn.
Trước khi đến đây, Yến vương đã căn dặn, bảo nàng phối hợp tốt với Ngô đại nhân điều tra phá án.
Một khi giải quyết xong xuôi những kẻ mang lòng muội phản, Đại Hạ triều sẽ được thái bình.
Nàng gật đầu, khẽ "vâng" một tiếng: "Là thật.
Tin tức đó Đới thị vô cùng vất vả mới tra được, không thể nào là giả."
Ngô Tích Nguyên nghe xong lại hỏi tiếp: "Đới thị đã từng tận mắt nhìn thấy Tĩnh vương thật chưa? Rốt cuộc là hắn ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên bị người khác thay thế, hay là dựng một con rối lên đài diễn trò che mắt người đời?"
"Đã tận mắt nhìn thấy.
Đới thị biết võ công, lại có người trong Tĩnh vương phủ yểm trợ, khi biết đến mật đạo của Tĩnh vương phủ đã đích thân xuống đó thám thính.
Đó là nơi Tĩnh vương thật và Tĩnh vương giả hội kiến.
Nhìn qua ngữ khí lúc bọn họ nói chuyện, cái tên Tĩnh vương giả này có lẽ là thuộc hạ của Tĩnh vương thật." Đào Nhiên vừa nói chuyện vừa cúi đầu, khiến người ta không nhìn rõ vẻ mặt của nàng ta.
Ngô Tích Nguyên lại lên tiếng hỏi: "Bọn họ đ.á.n.h tráo thân phận đã bao lâu rồi?"
"Chuyện trước kia ta không dám khẳng định, nhưng từ khi Đới thị vào Tĩnh vương phủ, kẻ bên ngoài kia vẫn luôn là tên Tĩnh vương giả."
"Không thể nhận nhầm sao?"
Đào Nhiên bật cười, ngước mắt nhìn Ngô Tích Nguyên: "Đại nhân, nữ nhân sẽ không bao giờ nhận nhầm nam nhân trên giường của mình đâu."
Ngô Tích Nguyên không hề tỏ vẻ khinh rẻ.
Để đổi lấy sự bình yên cho bá tánh với cái giá nhỏ nhất, luôn phải có người hy sinh.
Nữ nhân này vì dò la chút tin tức hữu ích đã xả thân vào hang cọp, sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục.
Trong mắt hắn, những nữ nhân như nàng cũng giống những tướng sĩ ngoài sa trường, đều đáng để kính phục, họ chỉ dùng những cách khác nhau để canh giữ Đại Hạ triều này mà thôi.
"Là ta lỡ lời. Xin hỏi thêm một câu, Đới thị vào Tĩnh vương phủ mấy năm rồi?"
