Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 1008: Làm Chủ Cho Thần Thiếp

Cập nhật lúc: 10/04/2026 05:01

Điền quý nhân luôn tự xưng là sủng phi của Hoàng thượng, bị Mục Tông Nguyên bôi tro trát trấu vào mặt như vậy.

Lúc nàng ta bị thị vệ ném ra khỏi Thừa Càn cung, bên ngoài còn có vài tiểu cung nữ và thái giám đi ngang qua. Mất mặt nhường này còn bị người ta nhìn thấy, nàng ta tức đến nổ phổi!

Đúng lúc đó, hai tên thị vệ lại bồi thêm một cú, quăng luôn hộp điểm tâm mà nàng ta vừa đem vào ra ngoài.

Nhìn đống điểm tâm vương vãi khắp nơi, tựa như đổ thêm dầu vào lửa, Điền quý nhân chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng đang bốc lên ngùn ngụt.

"Đồ cẩu nô tài không biết tốt xấu! Đi! Chúng ta đi gặp Hoàng thượng!"

Hứa ma ma nghĩ tới việc Hoàng thượng luôn thiên vị Mục vương gia, theo bản năng cảm thấy dẫu có đi thì các nàng cũng chẳng được lợi lộc gì.

Bèn uyển chuyển khuyên nhủ: "Quý nhân, hay là... chúng ta bỏ qua chuyện này đi?"

Điền quý nhân đang ôm một bụng tức, sao có thể vì dăm ba câu của bà ta mà bỏ qua cho được? Nàng ta lạnh lùng nhìn tấm biển Thừa Càn cung, hạ quyết tâm phải đi tìm Hoàng thượng để lấy lại công đạo cho mình!

"Bỏ qua?! Sao có thể bỏ qua được! Bị người ta ném ra khỏi cung mà bỏ qua được sao! Sau này ta ở trong cái cung này còn mặt mũi nào mà sống nữa?!" Điền quý nhân sa sầm mặt mày nói.

Hứa ma ma còn muốn khuyên thêm, liền thấy Điền quý nhân phóng tới một ánh mắt sắc lẹm, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Hứa ma ma, rốt cuộc ngươi là người của ai? Sao lại dám chống đối chủ t.ử của mình thế?! Nếu ngươi không muốn đi thì cứ việc ở lại, một mình ta đi!"

Hứa ma ma thở dài, lo sợ nàng ta lại rước thêm họa, vội vàng chạy theo, thầm nghĩ nhỡ nàng ta có làm gì hồ đồ thì còn cản lại được phần nào.

Hai thầy trò rất nhanh đã đến trước Cần Chính điện của Hoàng thượng. Hoàng thượng vừa mới tiễn đi mấy vị trọng thần, bưng chén trà mới lên nhấp một ngụm để nghỉ ngơi giây lát, lại nghe Triệu Xương Bình vào bẩm báo: "Hoàng thượng, Điền quý nhân tới, xin ngài phân xử cho nàng ấy."

Cảnh Hiếu Đế nghe câu nói có phần quen tai này, trong lòng có chút khó hiểu. Hồi còn trẻ, đúng là có không ít người tìm đến nhờ ngài phân xử, nhưng bây giờ ngài đã qua cái tuổi ngũ tuần, sao trong cung vẫn còn có màn cung đấu thế này? Mấy năm nay trong cung cũng chẳng nạp thêm người mới, có mỗi Điền quý nhân được đưa vào từ năm năm trước, một mình nàng ta thì có thể đấu với ai chứ?

Hoàng thượng nghĩ một hồi, trong lòng quả thực dấy lên vài phần tò mò, liền phẩy tay với Triệu Xương Bình: "Ngươi ra ngoài gọi nàng ta vào, trẫm thực sự muốn xem nàng ta diễn trò một mình kiểu gì."

Triệu Xương Bình vâng lời, đi ra ngoài: "Quý nhân, Hoàng thượng cho mời ngài vào."

Hứa ma ma đỡ Điền quý nhân bước vào đại điện. Quý nhân nhà bà ta vừa mới vượt qua bậc cửa đã kéo ống tay áo khóc rống lên: "Hoàng thượng! Ngài nhất định phải làm chủ cho thần thiếp a!"

Hoàng thượng là người đã từng giẫm đạp lên huyết vũ tinh phong để bước lên ngai vàng, trái tim còn lạnh lẽo hơn cả mũi d.a.o, đừng nói nàng ta chỉ khóc hai tiếng, cho dù nàng ta có thực sự vươn cổ tự vẫn e là cũng chẳng khiến ngài nhíu mày.

Nhưng nghe ồn ào đến phát bực lại là thật. Ngài bất đắc dĩ hỏi: "Có chuyện gì xảy ra? Ai lại chọc giận ái phi thế?"

Điền quý nhân vẫn đang quỳ trên mặt đất, nghe vậy tức tưởi ngồi phịch xuống gót chân mình, uất ức nhìn Hoàng thượng: "Còn ai vào đây nữa, đứa con trai ngoan của ngài chứ ai?"

Hoàng thượng nghe xong càng thấy khó hiểu hơn. Mấy vị hoàng t.ử của ngài bây giờ tính tình y như đám hòa thượng ở chùa Từ An, vô d.ụ.c vô cầu đến mức chỉ thiếu nước cạo đầu xuất gia, làm sao lại rảnh rỗi đi chọc ghẹo nàng ta?

"Con trai trẫm? Đứa nào?"

"Còn ai ngoài Mục vương gia nữa!"

Hoàng thượng vừa nghe nhắc đến cục cưng của mình, nụ cười trên mặt dần dần nhạt đi. Ngài đặt tách trà trên tay xuống, lạnh nhạt hỏi: "Tông Nguyên làm sao?"

"Hôm nay cung của thần thiếp có làm vài món điểm tâm mới, muốn mang sang cho Mục vương gia nếm thử, nhưng hắn không những không nhận tâm ý, mà còn sai người ném cả thần thiếp lẫn điểm tâm ra ngoài! Thần thiếp ngã bầm dập cả người! Tức c.h.ế.t đi được!" Nàng ta nhỏ giọng oán hận.

Cảnh Hiếu Đế lạnh lùng hỏi nàng ta: "Ngươi không có việc gì chạy tới chỗ Tông Nguyên làm gì?"

"Thần thiếp nghĩ Hoàng thượng vốn hết mực yêu thương Mục vương gia, nhưng ngài bận trăm công nghìn việc sợ không chu toàn được, thần thiếp bèn muốn thay ngài chăm lo cho vương gia một chút, ai ngờ vương gia không những không biết ơn..."

Nàng ta càng nói càng giận, dừng lại một lát rồi tiếp tục nói: "Dù vương gia có không thích điểm tâm thần thiếp mang tới đi chăng nữa, thì cứ việc vứt bỏ là xong, cớ sao lại sai người ném thần thiếp ra khỏi cung? Kiêu ngạo hống hách đến thế là cùng! Hoàng thượng, ngài nhất định phải làm chủ cho thần thiếp!"

"Trẫm đã dặn rồi mà? Bảo các ngươi bớt đi dây dưa với Tông Nguyên đi, sao ngươi cứ không chịu nghe?" Cảnh Hiếu Đế bâng quơ nói.

Điền quý nhân nghe vậy trong lòng chợt run rẩy. Hoàng thượng bị làm sao thế này?

Nàng ta đ.â.m ra sợ hãi. Bỗng nhiên, nàng ta nhớ tới những món đồ ăn trên bàn của Mục vương gia, vội vàng ngẩng đầu bẩm báo: "Hoàng thượng! Thần thiếp còn có chuyện muốn nói! Lúc thần thiếp tới cung Mục vương gia, nhìn thấy trên đĩa của hắn có chút đồ ăn vặt, vừa nhìn đã biết không phải đồ trong cung. Cũng chẳng rõ là ai gửi tới, thân thể vương gia ngàn vàng, sao có thể ăn ba mớ đồ như thế? Rủi mà có chuyện gì xảy ra thì sao? Thần thiếp vì nghĩ cho Mục vương gia nên không dám giấu diếm, cầu xin Hoàng thượng minh xét!"

Cảnh Hiếu Đế nghe những lời này của nàng ta, ngọn lửa giận lập tức bị chuyển hướng: "Đồ ăn vặt ngoài cung?"

Ngài theo bản năng nghĩ tới chuyện lúc trước có kẻ từng hạ độc mình, lo sợ con trai đi vào vết xe đổ đó, nên lập tức trở nên vô cùng căng thẳng.

"Triệu Xương Bình! Đi mời Mục vương gia tới cung của trẫm!"

Triệu Xương Bình vội vàng vâng dạ, rảo bước đi ra ngoài, không lâu sau liền mời được Mục Tông Nguyên tới.

Tông Nguyên đi theo sau Triệu Xương Bình bước vào điện, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra người đàn bà đang ở đó. Sắc mặt cậu cực kỳ khó coi, ánh mắt đầy vẻ u ám.

Chạm vào ánh mắt của Cảnh Hiếu Đế, Cảnh Hiếu Đế bỗng nhớ lại những lời Tô Cửu Nguyệt nói trước đó, nàng bảo đứa trẻ này mang tâm sự nặng nề, cần phải ân cần khai sáng, nếu không sẽ tự chuốc họa vào thân.

Cảnh Hiếu Đế cũng chẳng biết từ bao giờ, đứa con trai đáng lẽ phải thân cận với mình nhất này lại ngày càng xa cách mình.

"Nhi thần bái kiến phụ hoàng!" Mục Tông Nguyên hành lễ.

Cảnh Hiếu Đế nhìn con trai đang đứng giữa điện, so với trước đây đã cao lớn lên không ít, đã là một thiếu niên choai choai rồi.

Ngài âm thầm thở dài trong lòng, gọi cậu đứng lên.

Mục Tông Nguyên cung kính chắp tay vái ngài, hỏi: "Phụ hoàng truyền nhi thần tới là có việc gì?"

"Tông Nguyên à, nghe nói chỗ con có người mang đồ ăn vặt từ bên ngoài vào cung? Chẳng hay là kẻ nào đã lén lút tuồn đồ vào trong cung?"

Mục Tông Nguyên lườm xéo Điền quý nhân đứng bên cạnh, hừ lạnh một tiếng, hỏi vặn lại: "Sao? Người đàn bà này lại đến kiện cáo gì với người à?"

Cảnh Hiếu Đế dùng giọng điệu thấm thía nói: "Tông Nguyên, trẫm cũng vì muốn tốt cho con thôi. Đồ bên ngoài rất dễ bị người khác giở trò, trẫm cũng lo lắng cho con mà."

Mục Tông Nguyên lắc đầu: "Người không cần lo cho nhi thần, trái lại, người đàn bà này vô cớ chạy xộc vào cung nhi thần, đòi nhi thần ăn điểm tâm của ả mang tới? Không ăn không xong, đến cả đồ ăn vặt của nhi thần cũng bị ả đập vỡ. Ả hành động khác thường như vậy, nhi thần sao dám ăn đây? Chẳng thà cứ dứt khoát ném luôn người ra khỏi cung cho sạch sẽ."

Nói đoạn, cậu lại cười châm chọc một tiếng: "Nếu người thật sự lo lắng cho đồ ăn của nhi thần, chi bằng đi mà lo xem người đàn bà này có bỏ độc vào trong đó hay không thì hơn!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.