Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 1102: Kiêng Kỵ

Cập nhật lúc: 16/04/2026 10:01

Phụ thân Mai T.ử đã bước hẳn vào trong, mà gã tiểu nhị kia vẫn chẳng có chút phản ứng nào.

Ông thở dài một hơi, cất bước đi tới trước quầy. Ngay khi ông định gõ nhẹ xuống mặt quầy, ánh mắt chợt bắt gặp lớp bụi phủ dày cộm trên đó.

Ông có chút ghét bỏ rụt tay lại, tằng hắng một tiếng. Thấy gã tiểu nhị vẫn ngủ say sưa, nhẫn nhịn không nổi, ông ho sặc sụa hai tiếng thật mạnh, gã tiểu nhị lúc này mới giật mình tỉnh giấc.

Gã liếc nhìn phụ thân Mai T.ử một cái, ngáp ngắn ngáp dài rồi mới lười biếng nói: "Muốn lấy d.ư.ợ.c liệu gì thì tự mình đi mà tìm. Ở đây cũng chẳng còn mấy vị t.h.u.ố.c đâu, chả hiểu sao ông còn mò tới đây, muốn khám bệnh bốc t.h.u.ố.c thì đến Thiên Kim Phương kia kìa!"

Phụ thân Mai T.ử đến đây là để tìm người, dĩ nhiên không thèm chấp nhặt thái độ của gã. Ông khẽ cười đáp: "Thiên Kim Phương hay Vạn Kim Phương gì đó ta không quan tâm, ta chỉ muốn tìm một phu t.ử giúp viết ba bức thư nhà."

Gã tiểu nhị vừa nghe ông nói câu này, chút buồn ngủ còn sót lại trên mặt nháy mắt bay sạch.

Gã đ.á.n.h giá phụ thân Mai T.ử từ đầu đến chân một lượt, rồi mới lên tiếng: "Hóa ra là đến viết thư nhà à! Vậy thì đi theo ta!"

Phụ thân Mai T.ử bám sát gót gã, vòng qua quầy hàng tiến về phía nhà trong.

Trong gian nhà trong cũng kê rất nhiều tủ t.h.u.ố.c, phần lớn đều bám đầy bụi bặm. Chỉ thấy gã tiểu nhị bước đến bên một chiếc tủ, gõ nhẹ hai tiếng, chiếc tủ liền từ từ dạt ra hai bên.

Hóa ra mật thất của Thất Sát Các chỉ có thể mở từ bên trong. Người ngoài muốn tiến vào bắt buộc phải do người ở trong khởi động cơ quan.

Thấy từ trong mật thất có một người bước ra, gã tiểu nhị mới nói: "Người này nói muốn tìm phu t.ử viết cho gia đình ba bức thư nhà, ngươi đưa ông ta vào trong hỏi xem."

"Ba bức thư nhà" là ám ngữ của Thất Sát Các, có nghĩa là đang tìm kiếm sự bảo vệ.

Một bức thư nhà là tìm người, hai bức thư nhà là g.i.ế.c người, điều này phần lớn người trong giang hồ đều nắm rõ.

Kẻ tiếp ứng bên trong cũng quét mắt đ.á.n.h giá phụ thân Mai T.ử một phen. Dựa vào gân cốt và tư thế đứng, hắn biết ngay ông là một người luyện võ, bèn làm một động tác chắp tay theo nếp giang hồ: "Đại hiệp, mời!"

Phụ thân Mai T.ử bước theo hắn vào mật thất, ngay khi hai người vừa bước vào, cánh cửa mật thất liền đóng sập lại.

Kẻ tiếp ứng liếc nhìn sắc mặt phụ thân Mai Tử, thấy ông không mảy may hoảng hốt.

Thông thường gặp phải tình huống này, chỉ có hai khả năng: một là lai lịch của người này thật sự từng trải qua sóng to gió lớn, hai là kẻ này bản lĩnh đầy mình, không biết sợ là gì.

Bất kể là khả năng nào, cũng chứng tỏ ông là một nhân vật khó xơi.

Và dĩ nhiên, cũng là một vị khách sộp.

Hắn cung kính đưa tay làm động tác mời với phụ thân Mai Tử: "Đại hiệp, mời đi vào trong. Tại hạ là Kiếm Phong của Thất Sát Các, không biết nên xưng hô với đại hiệp thế nào?"

Phụ thân Mai T.ử cười cười, đáp lời: "Đã lâu không hành tẩu giang hồ, cũng không biết danh hiệu năm xưa liệu còn ai nhớ đến hay không. Tại hạ là Trúc Lý Thanh Tiêu Bạch."

Kiếm Phong cũng chẳng biết mình có thật sự biết đến danh hào này không, nhưng ngoài mặt vẫn diễn rất tròn vai.

Chỉ thấy hắn vội vàng ôm quyền với ông: "Hóa ra là Tiêu tiền bối! Cửu ngưỡng cửu ngưỡng."

Phụ thân Mai T.ử khẽ cười, cũng không vạch trần hắn. Ông đi theo hắn quanh co một hồi trong mật thất, rất nhanh đã đến một phòng trà.

Kiếm Phong đích thân châm trà nóng cho phụ thân Mai Tử, rồi mới dò hỏi: "Không biết Tiêu tiền bối muốn bảo vệ người nào?"

Phụ thân Mai T.ử ngẫm nghĩ một chút, đáp: "Bảo vệ một người trong triều đình, được chứ?"

Kiếm Phong nhíu mày, lộ vẻ khó xử: "Tiêu tiền bối, ngài đã là người trong giang hồ, chắc hẳn cũng biết quy củ. Giới giang hồ chúng ta và triều đình xưa nay vốn nước giếng không phạm nước sông. Nếu giang hồ nhúng tay quá sâu vào chuyện triều chính, sẽ rước lấy sự vây quét của triều đình, ngài xem chuyện này..."

Phụ thân Mai T.ử thừa hiểu ngụ ý trong lời nói của hắn, nói cho cùng cũng chỉ là muốn vòi thêm tiền mà thôi.

Nhưng lời nói không thể huỵch toẹt ra được, ông mỉm cười nhẹ: "Lời Kiếm Phong thiếu hiệp nói ta đương nhiên hiểu rõ. Có điều vài ngày trước có kẻ tập kích người của triều đình, lúc bị bắt lại tự xưng là người của Thất Sát Các các ngươi. Cũng may ta đã hết lời đảm bảo với vị đại nhân kia rằng Thất Sát Các tuyệt đối không phải loại tổ chức làm xằng làm bậy, chắc chắn là có kẻ mạo danh. Vị đại nhân đó mới đồng ý để các ngươi phái người đến bảo vệ."

Kiếm Phong nghe vậy liền do dự. Hắn không chắc rốt cuộc Thất Sát Các của mình có nhận vụ ám sát này hay không. Mặc dù mạng lưới thông tin của Thất Sát Các cập nhật tương đối nhanh, nhưng cho dù có dùng bồ câu đưa thư thì việc tổng hợp tin tức từ khắp các nơi trên cả nước vẫn có độ trễ nhất định.

Quan sát sắc mặt của hắn, phụ thân Mai T.ử lại bồi thêm: "Kiếm Phong thiếu hiệp, kẻ đó đã khai nhận rồi, là tên phản đồ của Thất Sát Các các ngươi, hiện đã bị chúng ta giam giữ. Các ngươi xem khi nào tiện, ta sẽ giao người cho các ngươi?"

Kiếm Phong nghe đến đây, trầm ngâm suy nghĩ một chốc, rồi nói với phụ thân Mai Tử: "Tiêu tiền bối, phiền ngài ngồi lại đây uống chén trà. Chuyện này vãn bối không thể tự quyết định được, xin phép ngài để vãn bối đi xin chỉ thị cấp trên."

Phụ thân Mai T.ử chắp tay: "Không sao, ngươi cứ đi đi. Nhưng Kiếm Phong thiếu hiệp, mong ngươi nhất định phải bẩm báo rõ ràng. Vị đại nhân này chức quan không hề nhỏ, nếu để xảy ra sơ suất gì, e là sẽ mang đến tai họa cho Thất Sát Các đấy!"

Kiếm Phong chau mày, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng: "Vãn bối đã rõ, đa tạ Tiêu tiền bối đã nhắc nhở."

Phụ thân Mai T.ử nhìn theo bóng Kiếm Phong rời khỏi phòng trà. Ông ngồi uống một mình hết hai chén trà thì thấy Kiếm Phong đi cùng một gã trung niên trạc ngoại tứ tuần quay lại.

Phụ thân Mai T.ử biết đây chắc hẳn là nhân vật có tiếng nói ở nơi này. Ông đứng dậy ôm quyền chào khách, liền nghe đối phương lên tiếng: "Hóa ra là Trúc Lý Thanh Tiêu đại hiệp, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Tại hạ là Triều Trung Nhận Lưu Thị, cũng là Đường chủ của Thất Sát Các tại thành Tào Thanh."

Phụ thân Mai T.ử cũng khách sáo đáp lễ: "Hóa ra là Lưu Đường chủ, cửu ngưỡng cửu ngưỡng."

Lưu Thị dò hỏi lại những lời mà Kiếm Phong vừa thuật lại, rồi hỏi: "Không biết Tiêu đại hiệp nhắc tới vị đại nhân nào vậy?"

Phụ thân Mai T.ử không giấu giếm, nói thẳng: "Chính là Thông chính sứ Ngô Tích Nguyên Ngô đại nhân."

Chính tam phẩm đại viên...

Lưu Thị nghe xong da đầu tê rần. Cũng không biết là thằng nhãi ranh nào to gan dám úp cái nồi đen thui này lên đầu Thất Sát Các bọn họ!

Nếu thực sự khiến triều đình cảm thấy bị đe dọa, e là chẳng bao lâu nữa bọn họ sẽ vung đao trừng phạt chốn giang hồ, đến lúc đó Thất Sát Các chắc chắn sẽ phải chịu trận đầu tiên.

"Chuyện này nhất định là hiểu lầm, Thất Sát Các chúng ta chưa bao giờ nhận đơn ám sát đại thần trong triều cả!"

Phụ thân Mai T.ử mỉm cười: "Ngô đại nhân cũng biết điều đó, nên mới nhờ ta hỗ trợ tiến cử. Ta không dám nhận lời ngay nên đích thân đến xem trước."

Lưu Thị nghe vậy, trên mặt xẹt qua nét hoảng hốt: "Ngô đại nhân cũng đã đến thành Tào Thanh của chúng ta rồi sao?"

Phụ thân Mai T.ử khẽ gật đầu: "Đúng vậy, hôm nay ngài ấy vừa mới tới, chỉ là đi ngang qua vùng này mà thôi."

Lưu Thị lúc này mới lên tiếng: "Xin phiền ngài dẫn ta đi diện kiến Ngô đại nhân."

Phụ thân Mai T.ử không biết những năm qua chốn giang hồ đã xảy ra biến cố gì, nhưng dường như bọn họ không còn vẻ kiêu ngạo, nghênh ngang như trước, mà thay vào đó là sự e dè, kiêng kỵ triều đình hơn rất nhiều.

Ông gật đầu đồng ý: "Cũng được, vậy bây giờ ngài đi cùng ta?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.