Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 1133: Nhất Lực Phá Thập Khoái

Cập nhật lúc: 18/04/2026 07:09

Diêu Xuân Hoa ỷ vào tài cao gan lớn, chỉ lẳng lặng đề cao cảnh giác trong lòng, ngoài miệng vẫn đồng ý.

Lẽ nào An Húc Văn tưởng rằng tên gọi là cao thủ bên ngoài kia có thể đối phó được hắn sao? Thế thì cũng khinh người quá đáng rồi đấy!

"Vậy thì làm phiền đại nhân rồi."

"Mời ngài."

Diêu Xuân Hoa theo An Húc Văn sang phòng bên cạnh, liền thấy trên bàn đã bày kín thức ăn.

Một gã tiểu tư đứng đợi ở cửa, trông như một hạ nhân túc trực để sai bảo bất cứ lúc nào.

Nhưng Diêu Xuân Hoa lại liếc nhìn hắn thật sâu, rồi nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt, theo sau An Húc Văn đi vào trong.

Nhìn đủ loại đồ ăn ngon miệng bày ra trước mắt, hắn vờ kinh ngạc kêu lên: "Đại nhân, ngài... đồ ăn này quá thịnh soạn rồi? Thảo dân nhận lấy mà thấy thẹn quá!"

An Húc Văn vuốt râu cười ha hả: "Dạo này không còn nghe phu nhân ta kêu than không khỏe nữa, đều là công lao của ngài, mời ngài một bữa ngon là chuyện đương nhiên!"

Vừa nói, ông ta vừa hướng ra cửa gọi: "Lưu Nghị, vào rót rượu cho y tiên!"

"Vâng!"

Diêu Xuân Hoa thuận thế ngồi xuống bên trái ông ta, nhìn chén rượu trước mặt được rót đầy, cùng với gã tiểu tư mặt không biến sắc kia, trong lòng thấy buồn cười.

Những người này tưởng hắn là đồ ngốc chắc?

An Húc Văn bưng chén trà lên, nói với Diêu Xuân Hoa: "Khoảng thời gian này đã làm phiền y tiên, bổn quan lấy trà thay rượu, kính ngài một ly."

Diêu Xuân Hoa vội bưng chén rượu đầy ắp trước mặt: "Không dám nhận, không dám nhận."

An Húc Văn nhấp một ngụm trà, Diêu Xuân Hoa uống cạn một ly rượu.

Tất nhiên, chỉ có An Húc Văn tưởng hắn đã uống cạn ly rượu, còn thực chất hắn lấy tay áo che khuất, lén lút đổ rượu đi.

Động tác nhanh như chớp giật, không một ai hay biết.

An Húc Văn nhìn ly rượu trống trơn của hắn, ra hiệu cho tiểu tư bên cạnh tiếp tục rót đầy cho Diêu Xuân Hoa.

Diêu Xuân Hoa thấy ông ta lại bưng chén trà lên, vội cướp lời: "Nếu An đại nhân đã chuẩn bị mâm cơm thịnh soạn thế này, vậy thảo dân không khách sáo nữa. Cả sáng nay chưa bỏ bụng chút gì, lúc này quả thực có chút đói bụng rồi."

Vừa nói, hắn vừa cầm đũa lên. An Húc Văn thấy vậy cũng đành hùa theo: "Ây da! Thế thì đói thật rồi. Nào! Y tiên, ngài nếm thử món này xem."

Nói rồi, ông ta gắp cho Diêu Xuân Hoa một đũa thức ăn.

Diêu Xuân Hoa nói lời cảm tạ, cắm cúi ăn được một lúc, khi ngẩng đầu lên thì thấy An Húc Văn đang ngồi mỉm cười nhìn mình.

Hắn sững lại, hỏi: "Đại nhân, sao ngài không ăn?"

An Húc Văn cười ha hả: "Thức ăn này là chuẩn bị riêng cho y tiên, bổn quan sao có thể ăn chứ?"

Nghe lời lẽ mỉa mai của ông ta, Diêu Xuân Hoa sao có thể không hiểu dụng ý.

Xem ra... trong thức ăn cũng bỏ thêm gia vị rồi! Chỉ tiếc cho một bàn thức ăn ngon lành thế này.

"Ngươi bỏ thứ gì vào thức ăn!" Diêu Xuân Hoa vứt đũa, nghiêm giọng quát hỏi.

An Húc Văn lắc đầu, tỏ vẻ vô tội: "Không có gì đâu? Y tiên, bổn quan có lòng tốt thiết đãi ngài, ngài đừng vu oan giáng họa chứ."

Diêu Xuân Hoa hừ lạnh, đột nhiên tung đòn, nhưng lại bị gã tiểu tư bên cạnh chặn lại.

Diêu Xuân Hoa đột nhiên ôm n.g.ự.c, nét mặt dữ tợn thở hổn hển: "Ngươi! Ngươi rốt cuộc cho ta ăn thứ gì?!"

An Húc Văn đứng dậy, cười lớn ngửa cổ: "Cậy mình có chút võ nghệ là có thể làm càn sao? Hôm nay trước hết cứ phế võ công của ngươi đi đã! Ngoan ngoãn ở lại phủ chữa bệnh cho phu nhân ta! Nếu dám có ý đồ gì khác! Nhất định sẽ bắt ngươi ăn không hết ôm bụng đi!"

Diêu Xuân Hoa dường như cực kỳ thống khổ, loạng choạng tiến lên trước một bước, một tay chống lên mép bàn, tay kia túm c.h.ặ.t cổ áo mình, ngẩng đầu trừng mắt hằn học nhìn An Húc Văn: "Đồ bỉ ổi!"

An Húc Văn nhún vai: "Y tiên bớt giận, bổn quan đây cũng đâu có làm khó dễ ngài! Chờ ngài chữa khỏi bệnh cho phu nhân ta, bổn quan sẽ thả ngài đi!"

Diêu Xuân Hoa hừ lạnh, thình lình ra tay không chút dấu hiệu.

Cú loạng choạng vừa rồi của hắn thực chất là để kéo gần khoảng cách với An Húc Văn, lúc này trực tiếp đưa tay bóp c.h.ặ.t cổ họng ông ta.

Lưu Nghị đứng bên cạnh hoảng hốt định xông lên, nhưng lại bị Diêu Xuân Hoa quát dừng: "Ngươi cứ việc ra tay, thử xem trước khi ngươi chạm vào ta, An đại nhân nhà ngươi có bị ta tiễn đi gặp Diêm Vương trước không."

Bị khống chế, mặt An Húc Văn lúc này đã trắng bệch: "Ngươi... không phải ngươi trúng độc rồi sao?"

Diêu Xuân Hoa cười khẩy: "Ông quên ta là ai rồi sao? Đào Lâm y tiên ta từ nhỏ đã ngâm mình trong hũ t.h.u.ố.c, đừng nói là chỗ thức ăn này của ông, đến cả rượu cộng lại cũng chẳng hề hấn gì với ta!"

Nói đến đây, hắn đổi giọng: "Huống hồ... chén rượu kia, ta vốn dĩ chưa hề uống cạn!"

Lưu Nghị cuống cuồng nhưng hết cách. An Húc Văn ra hiệu bảo gã đi gọi người, nhưng Diêu Xuân Hoa lại bảo: "Ngươi đi đi, chân trước ngươi đi khỏi, chân sau đại nhân nhà ngươi mất mạng ngay! Ta muốn đi, cả cái phủ này không một kẻ nào cản nổi, ngươi tin không?"

Bước chân Lưu Nghị vừa nhấc lên đành phải thụt lại, vô cùng khó xử nhìn An Húc Văn: "Đại nhân..."

An Húc Văn lúc này cũng quýnh quáng: "Ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Tha cho ta đi, ngươi muốn gì ta cũng cho."

Ánh mắt Diêu Xuân Hoa lướt một vòng trên bàn, cuối cùng dừng lại ở bình rượu trước mặt. Khóe môi hắn chợt nhếch lên, nói với An Húc Văn: "Rất đơn giản, ta chẳng cần gì cả, chỉ cần ông uống rượu cùng ta."

Sắc mặt An Húc Văn thay đổi kịch liệt, đồng t.ử co rụt lại bằng lỗ kim.

Bản thân ông ta biết rõ trong rượu đó bỏ thứ gì, huống hồ phu nhân đã căn dặn không cho ông ta uống rượu.

"Rượu này... không uống được đâu!" An Húc Văn lắp bắp.

Trong mắt ông ta lúc này, nụ cười trên mặt Diêu Xuân Hoa chẳng khác nào ác quỷ. Lại nghe Diêu Xuân Hoa đáp: "Có gì mà không uống được? Cùng lắm thì trúng độc ta lại giải độc cho ông, hay là ông nghi ngờ y thuật của ta?"

An Húc Văn lắc đầu, định lên tiếng thì bị Diêu Xuân Hoa quát: "Bớt nhiều lời! Không uống rượu thì phải c.h.ế.t! Ông chọn cái nào?!"

Mặt An Húc Văn tái nhợt như đưa đám, tay run rẩy đưa ra, nhấc bình rượu lên, bộ dạng như thể liều mạng xách bình dốc thẳng vào họng.

Diêu Xuân Hoa chứng kiến cảnh này thì mỉm cười: "Giỏi lắm, lát nữa ông sẽ biết thôi, ta ép ông uống rượu thực ra là muốn tốt cho ông."

An Húc Văn không hiểu. Nhìn ông ta tu chưa hết một bình, Diêu Xuân Hoa đã giục Lưu Nghị: "Đi lấy một cái thùng tắm tới đây, đem thêm vài vò rượu nữa vào!"

Lưu Nghị khó hiểu, nhưng vì sự an nguy của đại nhân nhà mình, gã đành phải làm theo.

Nhìn Lưu Nghị mở nắp mấy vò rượu, đổ tuốt tuột vào thùng tắm. Thấy lượng rượu đã hòm hòm, Diêu Xuân Hoa không nương tay quẳng luôn An Húc Văn vào trong.

Lưu Nghị thấy đại nhân nhà mình thoát khỏi gông cùm của Diêu Xuân Hoa, lập tức lao thẳng về phía hắn.

Diêu Xuân Hoa một chân dẫm lên An Húc Văn đang nằm gọn lỏn trong thùng gỗ, đồng thời chặn lại đòn tấn công của Lưu Nghị: "Ta khuyên ngươi không nên khinh suất làm bừa, mạng của đại nhân nhà ngươi bây giờ chỉ có mình ta cứu được. Hay là... ngươi định đổi chủ khác?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.