Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 1149: Nàng Muốn Về Nhà Không

Cập nhật lúc: 18/04/2026 09:51

Tô Cửu Nguyệt nghe xong cũng vô cùng thổn thức: "Thái hậu vì d.ụ.c vọng ích kỷ của bản thân, mà làm hại mẹ con người ta cốt nhục chia lìa. Ôi..."

Ngô Tích Nguyên vỗ vỗ lưng nàng, an ủi: "Người nhà họ Vạn ích kỷ tư lợi, cũng đã phải trả giá cho sự ích kỷ tư lợi của chính mình rồi."

Vạn lão phu nhân đến giây phút cuối cùng vẫn cố tình đuổi đám hạ nhân đi, rất rõ ràng là không muốn liên lụy người vô tội. Cho nên những kẻ khóc thương nói rằng những người khác trong nhà họ Vạn là vô tội, chi bằng thử nghĩ xem lúc bình thường bọn họ đã làm ra những chuyện gì?

Tô Cửu Nguyệt ngẫm nghĩ một chút: "Đúng lúc hôm nay hưu mộc, chúng ta cũng đi Từ An tự một chuyến, đốt cho hai mẹ con họ vài bản vãng sinh kinh đi."

Trên người mẹ con họ đều mang nghiệp chướng, nhờ các vị cao tăng trong chùa siêu độ cho họ một phen, cũng xem như là một chút lòng thành của hai vợ chồng.

Quách Nhược Vô - một đạo sĩ xuất hiện trong chùa vốn đã là chuyện vô cùng kỳ lạ, nhưng hắn căn bản mặc kệ ánh nhìn của người khác, chỉ chăm chăm nhìn vợ chồng Ngô Tích Nguyên.

Vài tờ vãng sinh kinh được đốt lên, những điểm công đức lác đác phân tán ra, có cái rơi trên người tăng nhân đang tụng kinh, có cái rơi vào người vợ chồng Ngô Tích Nguyên, lại có cái rơi vào tay người đưa hương hỏa cho Tô Cửu Nguyệt.

"Thì ra là thế." Quách Nhược Vô lẩm bẩm.

Hèn chi những người làm việc với bọn họ vận thế ngày càng tốt lên, hóa ra số công đức họ nhận được còn có thể san sẻ lại một phần cho người khác, đúng là kỳ diệu thật.

Ngô Tích Nguyên và Tô Cửu Nguyệt ngồi trong đình nghỉ mát ở Từ An tự, ngắm nhìn cảnh tuyết rơi bên ngoài, cũng mang đến một phong vị rất riêng.

Tô Cửu Nguyệt đột nhiên hỏi Ngô Tích Nguyên: "Lúc trước ta nghe người ta nói ở Phù Lăng quận hình như có tà giáo? Lẽ nào chàng lại phải đích thân đi một chuyến sao?"

Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Ta cũng không dám chắc, mọi chuyện đều phải trông chờ vào khẩu dụ của Hoàng thượng."

Tô Cửu Nguyệt thở dài: "Thôi vậy, dù sao thì chúng ta cũng chẳng ngăn cản được, hy vọng Hoàng thượng cho chàng ở lại kinh thành ăn Tết xong đã."

Hai vợ chồng họ lúc này hoàn toàn không biết rằng, nỗi lo lắng của họ hoàn toàn là thừa thãi.

Quách Nhược Vô từ Từ An tự trở về, liền đi tìm Hoàng thượng ngay lập tức.

Cảnh Hiếu Đế tỏ vẻ ngạc nhiên: "Cái gì? Ngươi muốn đến Phù Lăng quận điều tra Thiên Sơn giáo kia sao?"

Quách Nhược Vô lại giữ vẻ mặt bình thản gật đầu: "Đúng vậy, thần rất hứng thú với thuật vu cổ đó."

Cảnh Hiếu Đế nhíu mày: "Ngươi là Quốc sư đó! Đại Hạ triều chúng ta chưa từng có tiền lệ Quốc sư rời kinh đi điều tra án mạng bao giờ!"

Quách Nhược Vô ung dung ôm quyền: "Từ hôm nay trở đi là có rồi ạ."

Cảnh Hiếu Đế: "..."

Cứng không được thì đành dùng mềm vậy.

Cảnh Hiếu Đế đứng dậy, lượn lờ hai vòng quanh long kỷ, rồi mới nói: "Quốc sư à! Đại Hạ triều chúng ta còn cần ngươi tọa trấn cơ mà! Ngươi mà đi rồi, thì trẫm phải làm sao đây!"

Quách Nhược Vô đáp thẳng: "Hoàng thượng, thần đã xem bói trước rồi, triều đại ta dạo gần đây đều bình an vô sự."

Được rồi, Cảnh Hiếu Đế biết mình không cản được hắn, liền hỏi: "Vậy ngươi đi rồi, phu nhân ngươi phải làm sao?"

Quách Nhược Vô cũng đã suy tính kỹ càng: "Thần đưa nàng ấy đi cùng."

Cảnh Hiếu Đế hoàn toàn thỏa hiệp, đành quay sang nhìn Triệu Xương Bình đứng bên cạnh, phân phó: "Đi chuẩn bị lộ phí cho Quốc sư đi."

Triệu Xương Bình vâng lệnh lui xuống, Quách Nhược Vô nhận lấy số bạc Hoàng thượng ban cho xong, mới nghe Hoàng thượng hỏi: "Có cần phái vài phụ tá đi cùng ngươi không?"

Quách Nhược Vô lắc đầu: "Không cần phiền phức vậy đâu."

Cảnh Hiếu Đế nói sáng sớm hôm sau sẽ đích thân tiễn hắn ra khỏi thành, nhưng Quách Nhược Vô lại không muốn phô trương như vậy, hắn để lại một bức thư trên án thư của Hoàng thượng, rồi nhân lúc đêm tối rời đi.

Khi xe ngựa rời khỏi kinh thành, Tưởng Xuân Hỷ vô cùng phấn khích, bám c.h.ặ.t vào người Quách Nhược Vô, kéo cổ áo hắn, nháy mắt trêu chọc: "Quách đại nhân, chàng nói xem, có phải chàng ở kinh thành chán quá rồi không? Muốn lười biếng trốn việc hả?"

Quách Nhược Vô một tay ôm eo nàng, giữ cho nàng khỏi ngã: "Đúng thế, là ta muốn lười biếng rồi, Hỷ Nhi đã hài lòng chưa?"

Tưởng Xuân Hỷ cười khúc khích: "Đương nhiên là hài lòng rồi, chàng ở Khâm Thiên Giám tuy rất nhàn rỗi, nhưng thời gian ở bên ta vẫn ít quá. Cửu Nguyệt lại suốt ngày phải đi làm, chỉ còn lại mình ta ở nhà buồn chán c.h.ế.t đi được."

Quách Nhược Vô nghe nàng cười, trong lòng cũng vô cớ vui vẻ lây, liền hỏi nàng: "Nàng muốn về nhà thăm nhạc phụ nhạc mẫu không?"

Tưởng Xuân Hỷ sững người: "Được sao? Nhà xa lắm, có lỡ dở việc chính sự của chàng không?"

Quách Nhược Vô lắc đầu: "Không đâu, vừa tiện đường đi ngang qua nhà."

Hắn ỷ vào việc Tưởng Xuân Hỷ không rành địa hình Đại Hạ, bèn ăn nói hàm hồ.

Tưởng Xuân Hỷ quả nhiên rất vui sướng, liền nói: "Vậy thì tốt quá rồi, ta đã lâu lắm không gặp phụ mẫu! Biết sớm chúng ta sẽ về nhà mẹ đẻ, ta đã chuẩn bị thêm nhiều đồ tốt ở kinh thành mang theo rồi."

Quách Nhược Vô an ủi: "Yên tâm, ta đều chuẩn bị xong xuôi cả rồi."

Tưởng Xuân Hỷ vui vẻ ôm choàng lấy cổ hắn, cả người ngửa ra sau lơ lửng, vô cùng sảng khoái: "Chàng thật là tuyệt quá đi!"

Khóe môi Quách Nhược Vô khẽ cong lên, lặng lẽ mỉm cười.

Bên dưới bánh xe của họ có vài tiểu chỉ nhân đang gánh lấy bánh xe chạy như bay, chỉ mới một nén nhang, đã đi được cách xa năm mươi dặm rồi.

Tuy nhiên, tất cả những điều này, Tưởng Xuân Hỷ đều không hề hay biết.

Nàng nô đùa với Quách Nhược Vô một hồi thì buồn ngủ, Quách Nhược Vô liền bảo nàng: "Ngủ đi, sáng mai tỉnh dậy là chúng ta đến Ung Châu rồi."

Vẫn là đi đường vào ban đêm thì hơn, đợi đến khi trời sáng, chỉ có thể đi chầm chậm thôi.

Tưởng Xuân Hỷ ra ngoài đều đi cùng Quách Nhược Vô, chưa từng ngồi xe ngựa bình thường bao giờ, nàng còn tưởng kinh thành cách Ung Châu gần xịt cơ đấy.

Sau một giấc ngủ ngon, bên ngoài quả nhiên đã nhộn nhịp hẳn lên, Tưởng Xuân Hỷ vén rèm xe nhìn ra ngoài, ánh sáng có chút ch.ói mắt, nàng khó chịu nheo mắt lại.

"Đến Ung Châu rồi sao?" Tưởng Xuân Hỷ khẽ hỏi.

Quách Nhược Vô ừ một tiếng: "Đến rồi, lát nữa chúng ta tìm một khách điếm tắm rửa trước, sau đó mua ít đồ ở đây mang về cho nhạc phụ nhạc mẫu."

Cứ nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa là được gặp nương mình, Tưởng Xuân Hỷ lại thấy bồn chồn phấn khích, không đợi được mà đồng ý ngay: "Vâng! Nương thích mứt táo của Tiền Ký, lát nữa về chúng ta mua một ít cho nương nhé!"

Quách Nhược Vô đều chiều ý nàng, hai người họ cho ngựa ăn ở đây, mua thêm ít đồ, rồi tranh thủ trời còn sớm liền quay về ngay.

Tưởng đại nương cũng không ngờ họ lại đột ngột trở về, con rể bà tìm được công việc ở kinh thành, tháng nào cũng gửi về cho họ không ít bạc.

Tưởng đại nương tuy biết Quách Nhược Vô có bản lĩnh mà người thường không có, nhưng thấy hắn gửi nhiều bạc về như vậy, trong lòng vẫn không khỏi lo lắng cho họ, chỉ sợ họ ở kinh thành đắc tội với quyền quý nào đó. Bà liền cẩn thận cất giữ số bạc họ gửi về, chỉ nghĩ sau này mấy đứa nhỏ muốn tậu nhà tậu cửa gì đó, cũng có cái mà lấy ra dùng.

Lúc Tưởng Xuân Hỷ về tới nhà, Tưởng đại nương đang cho gà ăn, thấy một chiếc xe ngựa khá sang trọng dừng trước cửa nhà, bà còn ló đầu ra xem thử.

Vừa nhìn, liền thấy Hỷ muội nhà bà nhảy từ trên xe ngựa xuống, trong tay còn xách một gói giấy, lao thẳng về phía trong sân.

"Nương! Con về rồi đây! Cục cưng ngọt ngào của nương về rồi đây!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.