Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 1214: Thậm Chí Tài Sản Nhà Họ Vu Cũng Khó Mà Giữ Nổi
Cập nhật lúc: 23/04/2026 05:19
Mối quan hệ giữa nhà họ Vu và quan phủ trước nay vô cùng thân thiết, chậm trễ một chút chắc cũng chẳng sao.
Ngay cả tên tiểu đồng cũng không thấy có gì bất thường, trước đây chưởng quỹ vẫn hay truyền lời cho quan phủ như thế, chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhưng lần này thì khác. Văn Thiện Tường đã nắm rõ mười mươi nhà họ Vu cuỗm được những gì, ngó lại mớ bạc vụn mà Vu Hồng cúng cho mình, trong lòng sôi sục lửa giận.
Đã sai người đến mời mà hắn lại dám chần chừ không đến, rõ ràng là không coi lão ra gì!
Văn Thiện Tường tức giận vung tay: "Người đâu!"
Đám nha dịch bước vào, lão quát lớn: "Đi tóm cổ Vu Hồng về đây cho ta!"
Tiệm vải nhà họ Vu bị binh lính bao vây kín mít, khách khứa đang lựa hàng cũng sợ hãi chạy tán loạn.
Vu chưởng quỹ bước ra thấy cảnh này, há hốc miệng kinh ngạc: "Thế... thế này là sao?"
Một tên nha dịch bước tới, chắp tay lạnh lùng: "Vu chưởng quỹ! Văn đại nhân chúng ta có lời mời!"
Thái độ ngang ngược của tên nha dịch khiến Vu chưởng quỹ nhíu mày suy nghĩ, không biết dạo gần đây mình có làm gì đắc tội với quan trên không, nhưng nghĩ nát óc cũng không ra.
Tuy nhiên, Văn đại nhân đã điều binh đến tận nơi, nếu hắn còn ngoan cố chống cự chỉ chuốc lấy nhục nhã.
Dặn dò hạ nhân về báo tin cho người nhà, Vu chưởng quỹ ngoan ngoãn theo chân đám nha dịch đến phủ tri châu.
Vừa bước vào cửa, hắn đã thi lễ cẩn thận, nhưng Văn Thiện Tường vẫn chưa nguôi ngoai.
Lão trừng mắt nhìn Vu chưởng quỹ, cười khẩy: "Vu Hồng, ngươi giỏi lắm!"
Vu chưởng quỹ ngơ ngác, suy nghĩ suốt dọc đường vẫn không hiểu nguyên do khiến Văn đại nhân thay đổi thái độ.
Hắn cung kính hỏi: "Văn đại nhân, bao năm qua thảo dân luôn dốc lòng phụng sự ngài, không biết đã làm sai chuyện gì khiến ngài nổi giận như vậy?"
Văn Thiện Tường liếc mắt sang quản gia: "Đưa cho hắn xem."
Vu chưởng quỹ đón lấy xấp giấy, càng xem lông mày càng nhíu c.h.ặ.t.
Văn Thiện Tường quan sát hắn không sót một cử chỉ nào, thấy vẻ mặt đó liền hỏi: "Thế nào? Vu Hồng, những thứ này ngươi thấy quen không?"
Vu chưởng quỹ chắp tay đáp: "Bẩm đại nhân, có vài món quen thuộc, nhưng cũng có nhiều món thảo dân chưa từng thấy qua."
Nhìn bảng kê khai này, hắn lập tức hiểu được lý do Văn Thiện Tường bỗng dưng nổi đóa.
Tuy nhiên, hắn cũng phải cẩn trọng cân nhắc mới dám trả lời.
"Ồ? Nói thử xem?" Văn Thiện Tường ngả người ra ghế, nhìn Vu Hồng dò xét.
Vu chưởng quỹ chắp tay: "Những mảnh đất, căn nhà và cửa tiệm kia quả thực là của Thôi gia ngày trước, nhưng những món vàng bạc châu báu, của nải... thì có vài thứ thảo dân chưa từng tận mắt chứng kiến."
Bất động sản đều có khế ước, muốn chối cũng không được. Nhưng vàng bạc châu báu, đồ vật quý giá, chỉ cần hắn c.ắ.n răng không nhận, trên những món đồ đó đâu có khắc tên Thôi gia, vàng bạc cũng chẳng đóng mộc Thôi gia, làm sao họ chứng minh được là của Thôi gia?
Văn Thiện Tường hừ lạnh: "Ý ngươi là danh sách này viết bậy bạ?"
Vu Hồng lắc đầu: "Cũng không hẳn, thảo dân không rõ lai lịch những món đồ này, chỉ nhận ra được vài thứ trông quen mắt."
Văn Thiện Tường cũng không vừa. Vắt óc suy nghĩ suốt nửa tháng qua, lão nhận ra không thể tin hoàn toàn những lời bọn chúng nói.
Nói miệng không bằng chứng!
Lão thẳng thừng tuyên bố: "Ngươi cứ giao hết những món ngươi nhận ra cho bổn quan! Bổn quan sẽ đối chiếu kỹ lưỡng rồi trả lại cho Thôi gia!"
Vu Hồng giật mình: "Thôi gia? Người của Thôi gia về rồi sao?"
Văn Thiện Tường gật đầu: "Thôi thiếu gia đưa nương t.ử về rồi. Vụ án năm xưa có nhiều uẩn khúc, chứng cứ không rõ ràng, cớ sao lại tịch biên gia sản của họ? Hơn nữa, mạng của một lão già sáu mươi sao có thể đổi lấy chừng ấy tài sản? Lão ta là vàng ngọc chắc?!"
Nghe mà xem, đó có phải là lời người nên nói không!
Vu Hồng sững sờ, nhưng cũng nhanh trí phản bác: "Đại nhân, ngài nhầm rồi chăng? Gia sản Thôi gia năm xưa đã bồi thường hết cho người nhà nạn nhân, thảo dân nào xơ múi được đồng nào! Ngược lại, lúc Thôi thiếu gia rời Dương Châu, thảo dân còn tặng hắn một trăm lượng bạc làm lộ phí nữa mà."
Văn Thiện Tường chằm chằm nhìn Vu Hồng, chờ hắn nói xong mới bật cười khinh bỉ: "Vu Hồng, ngươi lừa được người khác chứ đừng hòng qua mặt bổn quan! Nếu ngươi không nôn hết chỗ tài sản đó ra! Đừng nói là gia sản Thôi gia, e rằng ngay cả gia sản Vu gia ngươi cũng không giữ nổi đâu!"
Vu Hồng uất ức đến cực điểm.
Đây mà là quan phụ mẫu gì? Rõ ràng là bọn lưu manh côn đồ! Lũ thảo khấu cướp giật!
"Đại nhân! Ngài..."
Văn Thiện Tường gạt phắt: "Hỏi một câu thôi, có giao ra không!"
Lý lẽ với kẻ chẳng coi lý lẽ ra gì, khác nào đàn gảy tai trâu.
Vu Hồng thở dài, đành nhượng bộ một bước: "Đại nhân, đồ đạc năm xưa không phải một mình thảo dân thâu tóm, nên có nhiều thứ thực sự thảo dân không thể lấy ra được."
Văn Thiện Tường cũng sợ dồn ch.ó vào đường cùng, thương hội Giang Nam thế lực không nhỏ, nếu ép quá chúng c.ắ.n càn thì rách việc.
Lão cũng lùi một bước: "Vậy giao những thứ ngươi đang giữ ra đây trước đi!"
Thứ đầu tiên Vu Hồng buộc phải giao nộp là tiệm vải Vu Ký, tức tiệm vải Thôi Ký trước đây, bởi cả thành Dương Châu này ai sống lâu năm mà chẳng biết đó là cơ ngơi của Thôi gia.
Vu Hồng hậm hực trở về lấy sổ đỏ một vài cửa tiệm, nhà cửa và ruộng đất, kèm theo một ngàn lượng bạc làm lệ phí "giao nộp", đích thân đem đến dâng cho Văn Thiện Tường.
Nhìn đống giấy lộn và mấy đĩnh bạc lẻng xẻng trên bàn, Văn Thiện Tường tức giận đập bàn: "Ngươi định đuổi ăn mày đấy à?!"
Vu Hồng mếu máo chắp tay: "Đại nhân, thực sự chỉ còn chừng này thôi ạ."
Văn Thiện Tường trừng mắt nhìn hắn: "Nếu Vu chưởng quỹ không tự tìm thấy, bổn quan không ngại sai người đến giúp ngươi tìm đâu!"
Vu Hồng kinh ngạc nhìn lão. Biết lão quyết tâm lột sạch mình, hắn thầm đưa ra quyết định.
Hắn tạm thời hứa hẹn, xin Văn Thiện Tường gia hạn thêm ba ngày để về tìm kiếm.
Cân nhắc kỹ lưỡng, Văn Thiện Tường đành đồng ý.
Về đến nhà, Vu Hồng lập tức sai người bí mật gửi một bức thư cho Phó Minh Tùng.
Canh ba đêm đó, hắn mượn màn đêm che giấu thân phận, lén lút đến phủ Phó Minh Tùng.
"Minh Tùng huynh!" Hắn rơm rớm nước mắt, chắp tay vái Phó Minh Tùng.
"Vu Hồng đệ, trong thư đệ nói Văn Thiện Tường đột nhiên trở mặt, là thật sao?" Phó Minh Tùng nhíu mày.
Vu Hồng gật đầu khẳng định: "Là thật! Lão ta ép đệ phải giao lại toàn bộ gia sản của Thôi gia ngày trước, lấy cớ Thôi Khánh đã quay về đòi nợ!"
Gia sản Thôi gia năm xưa, Vu Hồng đã chia chác một nửa cho Phó Minh Tùng làm phí gia nhập bến đỗ. Cũng nhờ vậy, Phó Minh Tùng mới bảo kê cho hắn làm ăn thuận lợi khắp vùng Giang Nam bao năm nay.
