Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 1369: Vương Công Tử Đã Tỉnh Chưa

Cập nhật lúc: 06/05/2026 05:06

Lý Trình Quý che miệng cười trộm hồi lâu, mới mở cửa phòng gọi người đến khiêng Lưu Xuân Hiểu về phòng của hắn.

Đợi người đi rồi, hắn mới vờ vịt say lảo đảo hỏi: "Ta phải ở đâu? Lưu đại nhân nói cho ta ở lại phủ vài ngày."

Đại nhân say quá nhanh, chưa kịp căn dặn gì. Hạ nhân nhất thời không biết quyết định ra sao, cuối cùng đành chạy đi hỏi quản gia. Quản gia giải quyết chuyện này thì quá nhiều kinh nghiệm rồi, không thèm nghĩ ngợi, liền cho người sắp xếp Lý Trình Quý vào ở Đông viên.

Và người ở ngay phòng bên cạnh, bất ngờ thay, chính là tên thư sinh bị Lưu Xuân Hiểu ép buộc bắt về trước đó. Đối phương nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, bèn ghé mắt nhìn qua khe cửa sổ. Nhìn động tĩnh này, có lẽ phòng kế bên lại có người mới chuyển vào... Không biết tên Lưu đại nhân này còn muốn chà đạp bao nhiêu nam nhi đàng hoàng nữa?!

Hắn vừa tức vừa hận, tức vì Lưu Xuân Hiểu không phải thứ tốt lành gì, cũng hận bản thân vô dụng không thể phản kháng. Hắn chờ người bên ngoài tản đi hết, ngồi trong phòng suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định qua phòng bên cạnh xem sao. Một mình hắn trốn không thoát, nhưng nếu người mới đến kia có thể cùng hắn bỏ trốn thì sao?

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Lý Trình Quý vừa ngồi xuống định cởi y phục đi ngủ, nghe tiếng gõ cũng sững người. Không biết giờ này còn ai đến?

Hắn đi tới mở cửa ra xem, liền thấy một người lạ hoắc chưa từng gặp mặt.

"Ngươi là?" Hắn cau mày.

Người tới ngũ quan đoan chính, mang theo vài phần thư sinh khí khái, chắp tay chào hắn rồi nói: "Tại hạ Bành Minh, là một thư sinh. Đường đột tới gõ cửa quấy rầy, chỉ muốn hỏi một câu, công t.ử cũng bị Lưu Xuân Hiểu bắt tới sao?"

Lý Trình Quý nghe vậy cũng hiểu ra lai lịch của người này, liền lắc đầu: "Không phải."

Bành Minh nhìn dáng vẻ không hiểu thế sự của hắn, thở dài một tiếng, lại chắp tay nói: "Công t.ử có điều chưa biết, Lưu Xuân Hiểu này có đam mê nam sắc. Công t.ử có dung mạo nhường này, hắn nhất định sẽ không buông tha cho ngài đâu."

Lý Trình Quý cau mày: "Ngươi muốn trốn đi?"

Bành Minh gật đầu, xong lại cảm thấy lời này có gì đó kỳ lạ, bèn hỏi vặn lại: "Sao vậy? Chẳng lẽ ngài không muốn?"

Lý Trình Quý toét miệng cười: "Thật sự không muốn."

Bành Minh suýt rớt cằm: "Ngài... lẽ nào ngài cũng có sở thích nam sắc?"

Lý Trình Quý khoanh tay trước n.g.ự.c, nhìn Bành Minh lùn hơn mình hơn nửa cái đầu với ánh mắt kẻ cả, nói: "Thì sao nào? Ngươi còn không mau trốn đi?"

Bành Minh: "..."

Giới trẻ bây giờ sao thế này?

Lý Trình Quý lại nói: "Ngươi muốn tranh sủng với ta, hay là muốn trốn ra ngoài? Cho một lời chuẩn xác đi!"

Bành Minh nghe đến hai chữ "tranh sủng", suýt bị sét đ.á.n.h cho cháy khét lẹt. Hắn vội vàng lắc đầu: "Không tranh sủng! Mật ngọt của ngài là thạch tín của ta! Ta chỉ muốn rời khỏi đây!"

Lý Trình Quý gật đầu: "Coi như ngươi biết điều, với cái nhan sắc của ngươi cũng không tranh lại ta đâu. Về đi, ta sẽ giúp ngươi rời khỏi nơi này."

Bành Minh rời khỏi cửa phòng Lý Trình Quý mà vẫn thấy tên thư sinh mới đến này thật kỳ quặc. Rõ ràng là ăn mặc kiểu thư sinh, sao trông còn giống một gã công t.ử bột hơn cả Lưu đại nhân? Lại nhìn động tác khoanh tay trước n.g.ự.c vừa nãy, cánh tay săn chắc kia... thật sự là một người đọc sách sao?

Hắn nghĩ mãi không thông. Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, thế giới của hắn bỗng nhiên trở nên thật phức tạp. Hắn lắc đầu, cuối cùng vẫn về phòng mình, khóa trái cửa lại.

Đêm nay coi như có thể ngủ một giấc ngon lành rồi. Tên phòng bên nói không sai, dung mạo hắn quả thực không sánh bằng người ta, có hắn ở đó, Lưu Xuân Hiểu chắc chắn sẽ không đến quấy rầy hắn nữa. Hắn nằm trên giường, ôm chăn, hiếm hoi có được một giấc ngủ ngon.

...

Lưu Xuân Hiểu tỉnh giấc, phát hiện mình nằm một mình trên giường. Hắn lật đật bò dậy, gọi với ra ngoài: "Người đâu! Người đâu!"

Một tiểu đồng vội vàng chạy vào, hành lễ: "Đại nhân, ngài tỉnh rồi."

Lưu Xuân Hiểu gấp gáp hỏi: "Thư sinh đêm qua ta mang về đâu rồi?"

"Bẩm đại nhân, quản gia đã sắp xếp ở Đông viên rồi."

Lưu Xuân Hiểu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "May quá may quá, vẫn chưa chạy mất. Đi, theo bổn quan qua đó xem thử."

Hắn đứng dậy mặc y phục định bước ra ngoài, mới bước một chân đã rụt lại. "Không ổn không ổn, chưa rửa mặt súc miệng mà đi gặp người ta thì thật đường đột với giai nhân. Mang nước lên đây!"

Hắn súc miệng rửa mặt xong xuôi, chải chuốt bóng bẩy ra dáng rồi mới ra cửa.

Lý Trình Quý mỗi sáng đều dậy luyện công. Ở trong huyện nha này quả thực không tiện, hắn đành ngồi xếp bằng trên giường điều tức. Nghe bên ngoài có tiếng bước chân, hắn mới mở mắt ra. Con cá của hắn lại vui vẻ tự bơi tới rồi. Khóe môi hắn hiện lên một nụ cười đầy ác thú vị.

Quả nhiên, không bao lâu bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

"Vương công t.ử, ngươi đã tỉnh chưa?"

Chính là giọng của Lưu Xuân Hiểu. Lý Trình Quý nhếch mép, nhảy khỏi giường ra mở cửa. Ngay khoảnh khắc mở cửa, nét mặt hắn liền thay đổi.

Lưu Xuân Hiểu nhìn thấy tuyệt sắc giai nhân xuất hiện trước mặt, trong lòng lại rạo rực. Hắn cười với Lý Trình Quý: "Ta còn lo làm ồn giấc ngủ của ngươi, không ngờ công t.ử đã dậy sớm."

Lý Trình Quý nhạt nhẽo "ừ" một tiếng: "Ngày thường quen dậy sớm đọc sách, thành thói quen rồi."

Nếu cha hắn có ở đây nghe câu này, e là phải lột da mặt hắn ra xem rốt cuộc dày mấy thước mới nói được lời như vậy.

Lưu Xuân Hiểu cũng là người đọc sách, nghe vậy liền tiếp lời: "Hôm qua quên dặn hạ nhân, hôm nay sẽ sai người chuẩn bị sách cho công t.ử. Không biết bình thường công t.ử hay đọc loại sách gì?"

Lý Trình Quý tùy tiện đọc tên hai quyển, rồi lại liếc sang phòng kế bên, hỏi: "Lưu đại nhân, người ở phòng kế bên là ai vậy?"

Lưu Xuân Hiểu nhất thời cứng họng. Vừa ngẩng đầu chạm phải ánh mắt lạnh nhạt như đã nhìn thấu tất cả của Lý Trình Quý, lời nói đến khóe miệng càng không sao thốt ra nổi.

Lý Trình Quý bỗng hừ lạnh một tiếng: "Tại hạ thành tâm kết giao với đại nhân, đại nhân lại để ta ở chung một viện với hắn? Chẳng lẽ là đang sỉ nhục tại hạ?!"

Lưu Xuân Hiểu nhìn dáng vẻ tức giận của hắn, trong đầu ma xui quỷ khiến lại hiện lên một câu: Mỹ nhân ngay cả lúc nổi giận cũng thật đẹp.

Nhưng thấy sắc mặt Lý Trình Quý càng lúc càng lạnh lùng, hắn mới hoàn hồn, vội vàng giải thích: "Mỹ... Khải Anh đừng trách. Đêm qua ta không phải đã uống say sao? Đám người dưới không hiểu chuyện nên mới sắp xếp ngươi ở đây, ta cũng là thật lòng muốn kết giao với Khải Anh. Nếu lúc đó ta tỉnh táo, sao có thể để ngươi ở chỗ này?"

Hắn vừa dứt lời, Lý Trình Quý liền tỏ ra càng bất mãn hơn.

"Cái gì gọi là không để ta ở chỗ này? Ta ở chỗ này chẳng có vấn đề gì cả! Có vấn đề là cái kẻ ở phòng bên cạnh kìa!"

Lưu Xuân Hiểu sững người. Đầu óc nhất thời chưa theo kịp, nhưng cái miệng đã nhanh nhảu hùa theo: "Đúng đúng đúng, có vấn đề là tên Bành Minh kia! Ta lập tức sai người đuổi hắn đi! Cái viện này chỉ để một mình Khải Anh ở!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.