Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 529: Mẹ Con Tâm Sự
Cập nhật lúc: 05/02/2026 10:01
Trần Bách Linh thuở xưa lúc gả đi nương cô không có nói với cô kỹ càng nhường này, Tô Đại Ngưu cũng không phải hạng người biết quan tâm, khiến cô từng phải chịu khổ sở không ít. Hiềm nỗi Trần Bách Linh nha đầu này cũng là hạng thật thà, dặn dò nàng thảy đều rõ ràng rành mạch.
"Con vạn lần đừng chỉ chiều theo ý nó, nếu không có lúc con phải khổ đấy."
Sau cùng, Trần Bách Linh mới tổng kết một câu.
Tô Cửu Nguyệt đã đỏ mặt đến mức hận không thể tìm một cái lỗ nẻ mà chui xuống, nhìn sắc mặt Trần Bách Linh cũng chẳng khá khẩm hơn nàng bao nhiêu, thật khó cho cô cư nhiên còn có thể nói một cách nghiêm túc đoàng hoàng đến thế.
"Con đã nhớ kỹ chưa?" Trần Bách Linh lại hỏi một câu.
Tô Cửu Nguyệt gật đầu hệt như gà mổ thóc, chỉ sợ mình không nghe minh bạch, vị nương kế thật thà này sẽ lại ấn đầu nàng mà giảng lại thêm lần nữa.
"Nhớ kỹ rồi, nhớ kỹ rồi ạ."
Trần Bách Linh thấy nàng nói một cách thành khẩn, bấy giờ mới buông tha cho nàng, đứng dậy khỏi ghế: "Thành, nếu con đã nhớ kỹ cả rồi, vậy nương về trước đây."
Tô Cửu Nguyệt vội vàng đứng dậy tiễn đưa, Trần Bách Linh đi tới cửa mới hốt nhiên sực nhớ ra: "Đúng rồi."
Trái tim Tô Cửu Nguyệt tức khắc lại treo ngược lên cành cây, cực kỳ khiếp sợ cô lại nói ra lời hổ lang gì đó nữa.
"Người còn điều gì cần dặn dò nữa sao ạ?"
Nàng hỏi một cách dè dặt, liền nghe Trần Bách Linh nói tiếp: "Đúng rồi, suýt chút nữa thì quên, thông gia mẫu bảo nương nói với con một tiếng. Con hiện giờ tuổi tác còn nhỏ, trước tiên không cần thiết phải làm những việc đó, tuổi nhỏ sinh oa oa không tốt cho thân thể đâu."
Tô Cửu Nguyệt: "..."
Đã không gấp gáp, sao cư nhiên người còn giảng giải tỉ mỉ nhường ấy... Nàng nặn ra một nụ cười ngoan ngoãn hiểu chuyện, nói với cô: "Con nhớ kỹ rồi ạ."
Trần Bách Linh hoàn thành nhiệm vụ, trái tim lúc này mới buông xuống được: "Vậy nương về đây, con ngủ sớm chút đi, đừng thức quá muộn."
Tô Cửu Nguyệt ứng lời, đích thân tiễn cô ra cửa mới bảo: "Người cũng ngủ sớm chút đi ạ, hôm nay vất vả cho người rồi."
Trần Bách Linh mỉm cười với nàng rồi ra khỏi cửa. Vừa ra cửa liền thấy Hỷ Muội đang ngồi xổm trên bậc thềm trong sân, nghe tiếng mở cửa cô ngẩng đầu nhìn lên, thấy hai người đang đứng ở cửa nhìn mình. Cô nhe răng cười với hai người, đột ngột đứng bật dậy. Hòng chừng do ngồi xổm quá lâu, lúc đứng lên có chút đầu váng mắt hoa.
Một cái loạng choạng, Tô Cửu Nguyệt vội vàng tiến lên một bước đỡ lấy cô. Hỷ Muội định thần lại một lát, bấy giờ mới mỉm cười nói: "Tớ vừa đi đi vệ sinh về, thấy hai mẹ con đang nói chuyện nên định bụng đứng đợi chút."
Trần Bách Linh vâng một tiếng, nói với cô: "Hôm nay làm phiền cháu bồi Cửu Nha rồi."
Hỷ Muội cười với cô một cái: "Có gì mà phiền đâu ạ, thẩm thẩm người khách sáo quá."
Nhìn Trần Bách Linh vào phòng xong, Hỷ Muội mới kéo kéo tay áo Tô Cửu Nguyệt rồi nháy mắt ra hiệu. Tô Cửu Nguyệt lườm cô một cái, dắt cô vào trong phòng.
Vừa mới đóng cửa lại, Hỷ Muội đã kích động dắt tay nàng hỏi: "Thế nào? Nương cậu đưa tiểu sách t.ử cho cậu rồi à?"
Tô Cửu Nguyệt lườm cô một cái trắng mắt: "Tuổi còn nhỏ mà thảy đều không học điều tốt, cả ngày chỉ biết hóng hớt lung tung."
Nàng chẳng nói điều gì, hiềm nỗi Hỷ Muội chính mình mắt tinh, liếc cái đã thấy cuốn tiểu sách t.ử đặt trên bàn. Cô buông bàn tay đang dắt Tô Cửu Nguyệt ra, ba bước gộp làm hai nhảy tới bên cạnh bàn, cầm lấy cuốn tiểu sách t.ử trên bàn, nghiêng đầu vẫy vẫy với Tô Cửu Nguyệt, mỉm cười hỏi: "Cậu còn không thừa nhận, thế đây là cái gì?"
Tô Cửu Nguyệt vội vàng chạy tới bên cạnh cô định giành lại cuốn tiểu sách t.ử, Hỷ Muội xoay người né cái, vừa vặn tránh được nàng.
"Sao nào, cậu thảy đều xem rồi, còn không cho người ta nói à? Cư nhiên còn chơi trò đ.á.n.h lén sao?" Hỷ Muội cáo buộc.
Tô Cửu Nguyệt hừ một tiếng: "Cậu mau đưa cuốn sách này cho tớ."
Hỷ Muội né tránh: "Tớ chẳng đưa đâu, lúc trước cậu thảy đều có thể xem sách của tớ, lần này tớ xem của cậu thì đã sao nào? Cô nương nhỏ à, vạn lần đừng nhỏ mọn như vậy."
Tô Cửu Nguyệt suýt chút nữa bị cô làm cho cười ngất: "Thành! Cậu muốn xem thì xem, rõ ràng cái gì cũng chẳng hiểu mà cứ đòi xem cho bằng được."
Hỷ Muội khịt khịt mũi: "Dẫu sao tớ cũng là người phụ nữ đã gả chồng rồi, sao cư nhiên chẳng hiểu biết nhiều hơn cậu cơ chứ."
Tô Cửu Nguyệt không thèm tranh luận với cô nữa, nhìn cô mở cuốn sách ra, vừa xem vừa bảo: "Cái này chẳng phải giống hệt cái trước kia của tớ sao? Tớ còn tưởng có gì hiếm lạ cơ đấy! Thế mà cậu còn giấu giấu giếm giếm."
Tô Cửu Nguyệt định sẵn là chẳng nói cho cô biết vừa rồi nương kế đã nói với nàng những gì, nếu không cái con bé vô pháp vô thiên này định sẵn là sẽ cười nhạo nàng cho đến c.h.ế.t mất.
"Tớ chẳng có giấu giếm, chỉ là không da mặt dày như cậu thôi."
...
Hai người ríu rít đấu khẩu nửa ngày trời, phía bên kia Ngô Tích Nguyên trái lại cũng bị nương anh kéo lại tâm sự suốt nửa buổi tối.
Từ lúc anh còn nhỏ đã thông tuệ, cho tới lúc trưởng thành khổ cực đọc sách. Lại tới lúc anh gặp ngoài ý muốn bị thương ở đầu, sau này có thể khỏi thảy đều là nhờ phúc khí của Cửu Nha, giờ muốn cưới Cửu Nha cũng là do chính anh đề ra, vậy thì anh bắt buộc phải bảo đảm đối xử tốt với Cửu Nha.
Ngô Tích Nguyên tự nhiên là dứt khoát nhận lời, thê t.ử nhỏ của anh, chính anh không đối xử tốt với nàng thì ai tốt với nàng đây?
Nào ngờ nương anh khen anh nửa ngày trời, cuối cùng chuyển tông giọng, bảo: "Con cái đứa nhỏ này vốn luôn là hạng biết quan tâm, lần này con cũng phải biết thể thiếp cho Cửu Nha hẳn hoi. Con bé tuổi còn nhỏ, con vạn lần đừng có làm loạn đấy. Nhà mình là muốn có cháu nhỏ thật, nhưng cũng không thể vì đứa trẻ mà làm tổn hại người lớn được."
Hệt như sợ Ngô Tích Nguyên không tin, bà còn lấy ví dụ cho anh.
"Chuyện xa xôi tạm thời không bàn tới, chúng ta cứ nói chuyện gần đây nhất đi. Mẹ của Hạ Vũ làng mình chẳng phải đó sao, năm đó mười lăm tuổi đã sinh oa oa, cuối cùng Hạ Vũ thì sinh ra được thật, nhưng chính cô ấy cũng chẳng còn nữa."
Hai chữ "chẳng còn" một lần nữa chạm vào dây thần kinh nhạy cảm của Ngô Tích Nguyên, anh vội vàng lắc đầu: "Sẽ không đâu, sẽ không đâu, nương, người yên tâm, trong lòng con đã tự có chừng mực."
Con cái gì đó thảy đều không quan trọng bằng thê t.ử, anh cũng không phải hạng người chỉ mưu cầu cái khoái lạc nhất thời.
Thấy con trai mình sắc mặt trắng bệch, Lưu Thúy Hoa cũng lo dọa anh quá mức. Đàn ông cũng không thể dọa quá đà, cũng chẳng mấy tốt đẹp gì. Bà bèn lại an ủi anh: "Đợi Cửu Nha lớn thêm hai tuổi, chúng ta tẩm bổ thân thể cho con bé thật tốt, lúc đó lại sinh cho hai đứa một đứa oa oa mập mạp."
Ngô Tích Nguyên ứng tiếng: "Con biết rồi ạ, chỉ là chuyện tẩm bổ thân thể cho Cửu Nha, vẫn phải nhờ nương giúp nhọc lòng chiếu cố."
Hai mẹ con đạt được sự đồng thuận, Lưu Thúy Hoa trao cho Ngô Tích Nguyên một ánh mắt đứa nhỏ này dạy được, bấy giờ mới về phòng mình, chỉ để lại một mình Ngô Tích Nguyên nằm trên giường, nhớ thê t.ử...
...
Sáng sớm hôm sau, trời còn mờ sáng, Trần Bách Linh đã tới gõ cửa. Tô Cửu Nguyệt cùng Hỷ Muội từ trên giường bò dậy, mở cửa cho họ, liền thấy bên ngoài mấy bà thím con dâu trong làng thảy đều ùa vào.
Năm đó là Lý bà mối làm mối cho Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên, hôm nay Lưu Thúy Hoa cũng mời bà qua đây. Bà giúp Tô Cửu Nguyệt thay bộ áo cưới mới, lại mời người phụ nữ có phúc nhất trong làng tới giúp Tô Cửu Nguyệt chải đầu. Tóc của tân nương thảy đều được b.úi rất c.h.ặ.t, Tô Cửu Nguyệt vốn còn hơi buồn ngủ, da đầu bị kéo một cái, cả người tức khắc tỉnh táo hẳn.
Nàng nhìn mình trong gương được Lý bà mối đ.á.n.h phấn, lại vẽ lông mày, còn thoa hai quầng má hồng, cuối cùng bôi cho nàng một lớp son môi. Lớp trang điểm này quả thực chẳng tính là đẹp, nhưng trái lại rất vui tươi.
