Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 578: Ta Không Giúp Được Con
Cập nhật lúc: 11/02/2026 08:02
Tô Cửu Nguyệt mượn sức từ tay ông để đứng lên, cười đáp: "Đúng vậy ạ! Tích Nguyên sau khi người đi không lâu thì đã khỏi rồi. Vì năm nay Hoàng thượng mở ân khoa nên anh ấy thi một mạch đỗ tới Cử nhân. Lần này chúng con vào kinh dự thi, nghĩ đến đã lâu không gặp người nên muốn qua đây thăm ông một chút."
Hoàng Hộ Sinh nghe xong lời này, suýt chút nữa kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt: "Cái gì? Trúng Cử nhân?!"
Tô Cửu Nguyệt trông thấy vẻ mặt không thể tin nổi của ông cũng bật cười theo: "Chuyện này làm sao có thể là giả được ạ?"
Hoàng Hộ Sinh càng thêm kích động: "Tốt quá, thật sự là quá tốt rồi! Sau này con cũng có thể theo Tích Nguyên sống những ngày tháng tốt đẹp."
Mấy người lại nói thêm vài câu chuyện phiếm, Tô Cửu Nguyệt chợt nhớ tới phiền phức lúc trước mình gây ra cho sư phụ, bèn ngượng ngùng hỏi han: "Sư phụ, lúc trước có phải có một đôi vợ chồng già tới tìm người không ạ?"
Được nàng nhắc tới, Hoàng Hộ Sinh tự nhiên nhớ ra ngay: "Có! Cái con nhóc này, đã bảo con đừng có lấy danh nghĩa của ta mà đi hành y, con hay lắm, trực tiếp đẩy người tới chỗ ta luôn."
Tô Cửu Nguyệt cười gượng gạo: "Cứu một mạng người hơn xây tòa tháp bảy tầng, chẳng phải đây là điều người dạy con sao? Chúng con nếu không quản họ, e là họ chỉ có thể chờ c.h.ế.t, xin sư phụ thứ lỗi vì đồ nhi không đành lòng đứng nhìn."
Thầy t.h.u.ố.c phải có lòng nhân từ, đó cũng là bài học đầu tiên Hoàng Hộ Sinh dạy cho Tô Cửu Nguyệt, và con bé này làm rất tốt.
"Đôi vợ chồng già đó đã bồi bổ thân thể xong xuôi và quay về rồi, con cũng đừng lo lắng, hiện giờ họ khỏe mạnh lắm!"
Cũng thật hiếm khi con bé này còn nhớ nhung lâu đến vậy: "Mọi chuyện ổn là tốt rồi, con cứ sợ sẽ nghe thấy tin gì không hay."
Hoàng Hộ Sinh lườm nàng một cái: "Có thể có chuyện gì không hay chứ? Con còn không tin nổi y thuật của sư phụ mình sao?"
Tô Cửu Nguyệt mím môi: "Con không phải không tin y thuật của người, chỉ sợ Diêm Vương không chịu thả người thôi ạ."
Hoàng Hộ Sinh hừ một tiếng: "Cái nghề này của chúng ta chẳng phải là làm chuyện giành người với Diêm Vương sao?"
"Cũng đúng ạ." Tô Cửu Nguyệt vừa nói xong lại chợt nhớ ra điều gì: "Đúng rồi sư phụ, con mấy hôm trước ở chợ rau nghe người ta bảo Thái y thự đang chiêu mộ y nữ? Có chuyện này không ạ?"
Hoàng Hộ Sinh khẽ gật đầu: "Quả thực có việc này."
Tô Cửu Nguyệt hơi kích động, người hơi chồm về phía trước: "Người xem... con thấy thế nào ạ?"
Hoàng Hộ Sinh đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân một lượt bấy giờ mới bảo: "Con rốt cuộc có được hay không cũng chẳng phải do ta quyết định, còn phải xem một năm nay con ở nhà có chăm chỉ học tập hay không. Tiêu chuẩn tuyển y nữ nói khó cũng không khó, mà nói không khó cũng khó. Đợi thực sự tới ngày tuyển chọn, con qua đây thử xem sao là biết ngay."
Mắt Tô Cửu Nguyệt sáng lên: "Ý người là con có thể thử sao?"
"Chỉ cần là dân chúng của triều Đại Hạ thì đều có thể tới ứng tuyển, chỉ cần con muốn thì chẳng có gì không thể. Có điều ta phải nói cho rõ, nếu muốn vào thì con hãy bằng bản lĩnh của chính mình mà vào, sư phụ chắc chắn sẽ không can thiệp vào việc này đâu." Hoàng Hộ Sinh nói.
Tô Cửu Nguyệt đứng dậy hành lễ với ông: "Dạ, đồ nhi hiểu rồi ạ."
Họ ở Thái y thự không lâu thì một tên tiểu sai cầm bức thư chạy vào: "Hoàng Thái y, lão phu nhân nhà An Quốc Công không ổn rồi, xin ngài đi cho một chuyến."
Hoàng Hộ Sinh vội vàng đứng dậy bước ra ngoài, chỉ kịp dặn Tô Cửu Nguyệt một câu: "Các con về trước đi, khi nào rảnh lại tới nhà chơi."
Tiểu sai của ông vội vàng xách hộp t.h.u.ố.c đuổi theo sau. Tô Cửu Nguyệt nhìn bóng lưng ông, thở dài một tiếng: "Làm một người thầy t.h.u.ố.c quả thực chẳng dễ dàng gì."
Ngô Tích Nguyên nắm lấy tay nàng, khẽ nhéo một cái: "Chẳng dễ dàng gì, nhưng thê t.ử của anh chẳng phải đã động lòng rồi sao?"
Tô Cửu Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt như chứa đầy ánh sao: "Sư phụ nói đúng, cái nghề này vốn dĩ là giành người từ tay Diêm Vương, em cũng muốn giống như sư phụ, có thể giành thêm nhiều mạng người trở về."
Ngô Tích Nguyên không nói gì, chỉ khẽ xoa đỉnh đầu nàng. Chỉ cần nàng ở bên cạnh anh, nàng muốn làm gì anh đều để nàng đi làm.
Hai người hỏi han thời gian chính xác để ứng tuyển ở Thái y thự rồi mới rời khỏi, đi tới Nhạc phủ.
Họ không gửi thiếp bái phỏng trước nên tới cũng khá đường đột, còn lo sẽ không gặp được ai. Lính canh ở Nhạc phủ hiển nhiên đã được Nhạc phu nhân dặn dò, biết bà có nhận một người con gái nuôi lúc ở Ung Châu. Biết được người trước mặt chính là con gái nuôi của phu nhân, tên lính tuy bán tín bán nghi nhưng vẫn vào báo cáo một tiếng.
Nhạc phu nhân biết họ tới thì vui mừng khôn xiết: "Mau, mau mời họ vào! Sau này nếu họ tới thì cứ dẫn trực tiếp vào đây, không cần thông báo nữa."
Nhìn thấy thái độ này của phu nhân, tên lính canh cảm thấy thật may mắn vì lúc nãy không làm gì sai sót, xem ra vị con gái nuôi này có địa vị rất cao trong lòng phu nhân. Hắn quay lại cổng lớn, đối đãi với hai người càng thêm kính cẩn.
"Tiểu thư, cô gia, phu nhân đang đợi ở bên trong ạ! Hai người hãy theo nô tài."
Họ mới vừa đi xuyên qua vườn hoa Nhạc phủ, còn chưa tới Hòa Uyển nơi Nhạc phu nhân ở thì một cô bé đã lao ra: "Chị Cửu Nguyệt! Chị Cửu Nguyệt!"
Tô Cửu Nguyệt nhìn qua, người tới chính là con gái của Nhạc phu nhân - Nhạc Bảo Nhã: "Bảo Nhã!"
Nàng gọi một tiếng, Bảo Nhã hớn hở chạy tới trước mặt nàng. Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào nhưng vẫn hành lễ rất chu toàn: "Chị Cửu Nguyệt! Chị quả nhiên tới rồi! Mẹ không lừa em!"
Tô Cửu Nguyệt cũng đáp lễ cô bé: "Đã nói là tới thăm mọi người, sao chị có thể thất hứa được?"
Nhạc Bảo Nhã cười vui vẻ rồi lại hành lễ với Ngô Tích Nguyên. Chắc là hiếm khi gặp người lạ, vả lại hành động lúc nãy có chút hấp tấp nên cô bé hơi ngượng ngùng, nhỏ giọng gọi một tiếng anh rể. Ngô Tích Nguyên cũng đáp lễ. Nhạc Bảo Nhã vừa định mời hai người vào phòng ngồi thì phía sau truyền tới một giọng nói.
"Bảo Nhã, cậu chạy nhanh quá, mình đuổi theo không kịp."
Tô Cửu Nguyệt nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy một cô nương nhỏ nhắn, trông khoảng mười tuổi, trên đầu b.úi tóc thỏi vàng rất đáng yêu. Trên tóc đeo hai cái bông tuyết màu trắng xù xì, trông giống hệt với trang sức của Bảo Nhã, chắc là cùng một bộ. Cô bé chạy tới trước mặt Nhạc Bảo Nhã, ngẩng đầu quan sát Tô Cửu Nguyệt một cách tự nhiên rồi mới hành lễ, hiếu kỳ hỏi: "Bảo Nhã, vị tỷ tỷ này xinh đẹp thật đấy, có phải là chị Cửu Nguyệt cậu kể lúc trước không?"
Bảo Nhã gật đầu mạnh mẽ: "Chị Bảo Trân, em không lừa chị chứ? Chị Cửu Nguyệt thực sự rất xinh đẹp mà."
Bảo Trân cũng gật đầu tán đồng: "Đúng là xinh đẹp, còn đẹp hơn cả em."
Bảo Nhã hếch cằm khoe khoang: "Chị Cửu Nguyệt không chỉ xinh đẹp mà tay còn rất khéo, cái túi tiền đưa chị lần trước chính là do chị ấy thêu đấy!"
Tô Cửu Nguyệt suýt nữa không nhịn được cười, đúng lúc này Phỉ Thúy cũng đuổi tới nơi: "Hai vị cô nương ơi, làm gì có đạo lý để khách khứa đứng nói chuyện giữa đường như vậy chứ?"
