Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 581: Tiến Cử
Cập nhật lúc: 12/02/2026 03:00
Tú Tú nhìn cái túi tiền tinh xảo trên tay, thầm nghĩ dù là thợ thêu trong cung e rằng cũng không làm ra được cái túi đẹp nhường này...
Nhưng nghe lời tiểu thư nhà mình, nàng lại thấy cũng có phần đạo lý. Đám tiểu thư quyền quý này đa số đều thích so bì, đồ người khác dùng đều phải có nguồn gốc rõ ràng, tiểu thư mà dùng cái này chắc chắn sẽ bị cười nhạo thật.
"Vậy nô tỳ mang cất đi cho tiểu thư trước, nếu sau này người muốn dùng, nô tỳ lại tìm ra cho người."
Bảo Trân nhíu mày, cuối cùng vẫn gật đầu: "Ừ, cứ cất đi thôi."
Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên nào có biết chuyện đó. Lúc họ rời khỏi phủ Định Tây Hầu, Nhạc phu nhân còn đưa cho họ một ít đồ ăn. Hai người vừa về tới nhà đã thấy Vương Khải Anh đứng đợi sẵn.
"Hai đứa đi đâu vậy? Sao giờ mới về?"
Thấy vẻ kinh ngạc của hai người, Mạnh Ngọc Xuân mỉm cười giải thích: "Vương công t.ử đến từ sáng sớm rồi, cứ thế đợi tới tận bây giờ, còn mang tới cho hai người rất nhiều đồ đấy!"
"Cũng chẳng có gì nhiều, chỉ là nghĩ hai đứa mới chân ướt chân ráo tới kinh thành, đồ đạc trong phòng chắc chưa sắm sửa đầy đủ. Anh mang qua một ít, không phải đồ tốt gì đâu, hai đứa cứ dùng tạm là được."
Ngô Tích Nguyên và Tô Cửu Nguyệt theo anh vào phòng, phát hiện bên trong đã thay đổi hoàn toàn. Đồ đạc trong phòng đều đã thay mới, trên ghế còn đặt một bộ chăn nệm mới tinh.
Tô Cửu Nguyệt nhìn mà sững sờ, hỏi: "Anh Khải Anh, chúng em chỉ ở đây chừng một tháng thôi, sao anh lại mang nhiều đồ qua đây thế này?"
Vương Khải Anh mỉm cười bảo: "Vốn dĩ cũng chẳng phải thứ gì đáng tiền, có cái lấy từ kho nhà anh, có cái lấy từ Đại lý tự, ngay cả cái bàn này cũng là anh xin từ chỗ anh Chương cho em đấy. Em cứ dùng trước đi, nếu sau này không dùng tới nữa thì bảo anh một tiếng, anh sai người khiêng đi là được."
Tô Cửu Nguyệt nghe anh nói vậy, coi như là mượn dùng nên lòng cũng nhẹ nhõm hơn, nàng cảm ơn anh một tiếng rồi ôm chăn nệm vào phòng trong.
Đợi nàng quay ra, Vương Khải Anh lấy từ trong người ra một vật bọc trong vải đặt lên bàn, thản nhiên nói: "Đây là tiền thưởng anh đòi từ chỗ anh Chương cho hai đứa. Lần này vụ án được xử lý rất thuận lợi, anh Chương bảo đưa cho hai đứa năm mươi lượng bạc làm phần thưởng."
Dĩ nhiên trong phần thưởng này có công lao không nhỏ của anh trong việc nài nỉ, nhưng anh chẳng nỡ nhắc tới.
Tô Cửu Nguyệt cứ ngỡ lại là đồ dùng gia đình gì đó, không ngờ lại là năm mươi lượng bạc, nàng suýt chút nữa thì trợn tròn mắt.
"Nhiều thế này sao?" Tô Cửu Nguyệt không thể tin nổi hỏi: "Anh Khải Anh, chắc không phải anh lén bỏ tiền túi ra bù thêm cho chúng em đấy chứ?"
Vương Khải Anh buông thõng hai tay: "Làm sao có thể được, em không biết anh của em giờ nghèo thế nào đâu, mỗi tháng lương bổng chỉ có mười lượng bạc, lấy đâu ra năm mươi lượng mà bù cho em?"
Tô Cửu Nguyệt nghe vậy mới tin được phần lớn. Nàng hành lễ với Vương Khải Anh: "Dù anh không nói rõ nhưng chúng em đều hiểu, chuyện này chắc chắn phải cảm ơn anh nhiều lắm."
Vương Khải Anh nhe răng cười, không nói nhiều về chuyện này nữa, anh lại lấy từ trong người ra một bức thư giao cho Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, đây là vị danh nho Từ Truyền Phương mà anh Chương đã liên hệ cho cậu. Rất nhiều học trò trong kinh thành đều là môn hạ của ông ấy. Tuy vị lão tiên sinh này nhiều năm trước đã tuyên bố tuổi cao sức yếu không nhận thêm trò nữa, nhưng anh nghĩ cậu cũng không phải tìm sư phụ, chỉ là muốn ông ấy chỉ điểm đôi chút, chắc là không vấn đề gì đâu."
Ngô Tích Nguyên cầm bức thư nhẹ tênh trên tay nhưng lòng lại vô cùng cảm kích. Từ Truyền Phương quả thực là một vị học giả uyên bác. Ông không làm quan trong triều nhưng rất nhiều đại thần đều là học trò của ông, tầm ảnh hưởng vô cùng rộng lớn.
Kiếp trước sau khi vợ qua đời, lúc anh ở chùa Từ An thắp đèn cầu nguyện cho nàng, tình cờ đã gặp vị lão giả này. Khi đó họ không biết thân phận của nhau, trò chuyện suốt ba ngày, từ "Thi Kinh" đến "Mộng Khê Bút Đàm". Tầm kiến thức của vị lão giả này cực rộng, khiến anh nhận ra mình đọc sách hơn hai mươi năm cũng chẳng thấm vào đâu.
Mãi tới khi anh qua đời, họ không còn gặp lại nhau nữa, nhưng vị lão tiên sinh này đã ảnh hưởng đến anh cả đời. Học không bao giờ là đủ, thi đỗ chỉ là khởi đầu. Vương Khải Anh kiếm được bức thư giới thiệu này chắc chắn đã tốn không ít công sức.
Lúc trước Cửu Nguyệt về kể chuyện nhận anh trai, biết là Vương Khải Anh nên anh cũng không ngăn cản họ qua lại. Nhưng khi đó anh chỉ khâm phục con người của Vương Khải Anh ở kiếp trước, tuyệt đối không ngờ anh ấy lại vì họ mà làm đến mức này. Anh nghiêm túc vái dài với Vương Khải Anh: "Em rể xin cảm tạ anh vợ."
Vương Khải Anh giật mình bật dậy khỏi ghế, vội vàng đỡ Ngô Tích Nguyên đứng lên: "Tích Nguyên, nếu cậu thực sự muốn cảm ơn tôi thì hãy thi cho thật tốt, tốt nhất là đỗ hạng cao mang về. Đến lúc đó tôi nhất định phải cùng cậu dạo phố, đi đứng chắc chắn cũng oai phong lẫm liệt hơn hẳn."
Ngô Tích Nguyên mỉm cười đáp: "Vậy tiểu đệ xin mượn lời chúc của anh."
Vương Khải Anh nói xong cũng không ở lại lâu vì sắp đến giờ giới nghiêm, anh đến ngụm nước cũng chưa kịp uống đã đi ngay.
Tô Cửu Nguyệt sắp xếp đồ đạc trong phòng gọn gàng, ngồi xuống ghế nghĩ tới những chuyện xảy ra hôm nay mà tự cười một mình. Ngô Tích Nguyên thấy vậy bước tới xoa đầu nàng: "Cười gì mà ngơ thế kia? Ngốc thật đấy."
Tô Cửu Nguyệt sực tỉnh, lại cười với anh: "Chỉ là thấy mình thực sự may mắn quá. Lúc mới vào kinh cứ tưởng lạ nước lạ cái, chắc không được thoải mái như ở nhà, không ngờ mọi người đều giúp đỡ chúng ta."
Ngô Tích Nguyên cũng cười theo nàng: "Đây gọi là người ngốc có phúc của người ngốc sao?"
Tô Cửu Nguyệt bĩu môi cãi lại: "Anh mới ngốc ấy!"
...
Dưới sự giúp đỡ của mọi người, vợ chồng Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên cứ thế yên ổn ở lại ngõ Phú Lực.
Mãi cho đến ba ngày sau, Thái y thự mới chính thức dán cáo thị. Trên đó viết rõ: tuyển y nữ phải dưới ba mươi lăm tuổi, không trong thời gian cho con b.ú, bắt buộc phải biết chữ và nhận biết được ít nhất hai mươi loại thảo d.ư.ợ.c; hoặc là phải am hiểu một môn tay nghề y thuật nào đó.
Tô Cửu Nguyệt và Thu Lâm nghe tin dán cáo thị liền hớt hải chạy qua xem. Thu Lâm không biết chữ nên nghe Tô Cửu Nguyệt đọc cho một lượt. Cô bèn nhíu mày lo lắng: "Cửu Nguyệt, em nói xem chị không biết chữ, họ có nhận chị không nhỉ?"
Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: "Em cũng không rõ lắm, hay là chúng ta vào trong hỏi thử xem sao?"
Lần này Tô Cửu Nguyệt không đeo mũ có rèm vì thấy bất tiện, nàng tự cắt cho mình một lớp tóc mái thật dày, khiến cả gương mặt trông mờ nhạt và kém sắc đi hẳn.
