Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 601: Bênh Cao Đạp Thấp
Cập nhật lúc: 16/02/2026 10:03
Đám tiểu hầu gái chẳng còn cách nào, đành phải vâng dạ một tiếng rồi lui xuống lầu. Trong khi đó, Tô Cửu Nguyệt và Dương Liễu vẫn đang đứng trên bờ sông ngắm cảnh, trò chuyện rôm rả. Trên đường gặp người bán kẹo hồ lô, Dương Liễu còn mua cho Cửu Nguyệt một xâu.
Đúng lúc này, một tiểu hầu gái mặc váy lụa là, tóc b.úi cao kiểu thỏi vàng sang trọng đi về phía hai người, cất giọng hách dịch:
— Hai người kia! Mau ch.óng rời khỏi đây ngay!
Nghe thấy lời này, Tô Cửu Nguyệt và Dương Liễu nhìn ngó xung quanh, phát hiện quanh đây chẳng còn ai khác, bấy giờ mới hiểu ra cô ta đang nói mình. Cửu Nguyệt mới đến nơi này, không hiểu vì sao ven bờ sông rõ ràng không có lính canh ngăn cản mà người này lại xua đuổi. Nàng bèn hỏi:
— Vị tỷ tỷ này, nơi này rõ ràng không có rào chắn cấm vào, vì sao tỷ lại muốn đuổi chúng tôi đi?
Nghênh Xuân nhìn kẻ quê mùa trước mặt, thấy đối phương không nhanh nhẹn rời đi bèn nhíu mày khó chịu:
— Cô gọi ai là tỷ tỷ đó! Đừng có thấy sang bắt quàng làm họ. Tôi là hầu gái thân cận bên cạnh Dụ Nhân quận chúa. Hai người ở đây làm phiền hứng thú của Quận chúa điện hạ, còn không mau biến đi!
Tô Cửu Nguyệt còn muốn hỏi thêm, nhưng đã bị Dương Liễu kéo nhẹ cánh tay ra hiệu im lặng. Dương Liễu tiến lên một bước, nhún người hành lễ với Nghênh Xuân:
— Muội muội này của tôi mới đến kinh thành, vẫn chưa hiểu quy củ, mong cô nương lượng thứ. Hai người chúng tôi đi ngay đây.
Thấy một trong hai người biết điều, Nghênh Xuân mới hơi dịu giọng:
— Được rồi, đừng có lề mề nữa, mau đi đi. Nếu không lát nữa chẳng phải chỉ có mình tôi đứng ra đuổi người đâu.
Dương Liễu vâng lời rồi kéo Tô Cửu Nguyệt rời khỏi nơi đó.
Đợi khi đã đi xa, Dương Liễu mới ân cần dặn dò:
— Cửu Nguyệt à, nơi này không giống như ở quê mình. Tuy là dưới chân Thiên t.ử, nhưng có những kẻ quyền quý căn bản chẳng thèm nói lý lẽ, quan lại bao che cho nhau nên dân thấp cổ bé họng chẳng có chỗ nào mà kêu oan đâu. Lần sau thấy đám quyền quý đó, chúng ta cứ tránh xa ra cho lành, đừng có đôi co làm gì.
Tô Cửu Nguyệt biết đàn chị chỉ muốn tốt cho mình nên ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó, vì lô hàng đã kiểm xong, Dương Liễu phải đi ký xác nhận nên hai người chia tay nhau.
— Chị chuẩn bị rời kinh thành trong một hai ngày tới rồi, khi nào về sẽ mang đồ ngon cho em — Dương Liễu cười nói.
— Vâng, chị đi đường cũng phải hết sức cẩn thận nhé — Cửu Nguyệt đáp lời.
Ngày hôm sau, Tô Cửu Nguyệt vẫn đến Thái y thự nhậm chức đúng giờ. Nàng vừa nhóm lò chuẩn bị sắc t.h.u.ố.c cho Đỗ Thái phi thì Triệu ma ma bước vào, ánh mắt đảo một vòng rồi dừng lại trên người nàng.
Bà suy ngẫm một lát rồi chỉ tay bảo:
— Tô Cửu Nguyệt, hôm nay Trương y nữ trực ca bị bệnh, cần người đi cùng Lưu thái y đến phủ Quận chúa. Trong đám người mới đến, cô là người học lễ nghi tốt nhất, lại hiểu chút y lý, vậy cô đi đi!
Cửu Nguyệt ngẩn ra, vội vàng xua tay:
— Không được đâu Triệu ma ma, con vẫn chưa thạo việc, lỡ gây họa thì sao ạ?
— Có Lưu thái y đi cùng mà, vả lại cô cũng chưa chắc đã gặp được Quận chúa đâu, đừng có hoảng. Các cô học bao nhiêu thứ chẳng phải là để dành cho ngày hôm nay sao?
Nghe bà nói cũng có lý, Cửu Nguyệt đành nhận lời. Vừa bước qua ngưỡng cửa, nàng chợt nhớ ra điều gì liền quay lại hỏi:
— Triệu ma ma, chúng ta phải đến phủ vị Quận chúa nào ạ?
— Dụ Nhân quận chúa, con gái duy nhất của Tuệ Âm trưởng công chúa đã quá cố. Tính tình cô ta hơi khó chiều, nhưng hôm nay nghe bảo không được khỏe, chắc sẽ không làm khó y nữ các cô đâu. Cứ đi theo Lưu thái y, nhớ đừng nói nhiều là được.
Dụ Nhân quận chúa? Chính là vị Quận chúa hôm qua đã đuổi nàng và chị Dương Liễu sao?
Cửu Nguyệt bước ra cửa, thấy Lưu thái y đã đợi sẵn. Nàng vội vàng nhận tráp t.h.u.ố.c rồi theo ông lên xe ngựa của phủ Quận chúa cử đến. Trên xe, nàng ngồi thu mình ở một góc, chẳng dám thở mạnh vì không rõ tính tình Lưu thái y ra sao. Cuối cùng, chính ông là người phá tan bầu không khí:
— Cô là Tô Cửu Nguyệt phải không?
— Dạ vâng, dân nữ chính là Tô Cửu Nguyệt — Nàng vội ngồi thẳng lưng, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, trả lời nghiêm túc.
— Đừng quá căng thẳng. Triệu ma ma có dặn tôi chiếu cố cô vì đây là lần đầu cô đi nhậm chức bên ngoài. Có gì khó khăn cứ bảo tôi.
Cửu Nguyệt mừng rỡ, cảm kích vô cùng:
— Thật sự cảm ơn ngài ạ! Ngài có điều gì sai bảo cứ việc nói, con nhất định sẽ làm việc thật nghiêm túc.
Xe ngựa đi khoảng nửa canh giờ thì đến phường Ngọc Kim, nơi ở của giới quý tộc. Càng vào sâu, địa vị của các gia đình càng cao.
Dụ Nhân quận chúa vốn dĩ đang trong tâm trạng cực kỳ tồi tệ. Từ khi mẹ là Trưởng công chúa qua đời, địa vị của cô ta giảm sút rõ rệt, phủ đệ phải chuyển sang nơi nhỏ hơn, thiệp mời dự tiệc cũng thưa dần. Thậm chí cha cô ta cũng chẳng thèm ngó ngàng đến con gái. Sự bực dọc tích tụ khiến cô ta trút giận lên mọi thứ xung quanh.
Khi Cửu Nguyệt theo chân Lưu thái y băng qua khu vườn để vào phòng, nàng còn chưa kịp bước vào cửa đã nghe thấy tiếng chén đĩa vỡ loảng xoảng bên trong cùng tiếng gào thét:
— Cái lũ bênh cao đạp thấp này! Thật là khiến ta tức c.h.ế.t đi được!
