Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 699: Khinh Người Quá Đáng

Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:01

Tim Ngô Tích Nguyên thót lại: "Vương gia, có phải nương t.ử của hạ quan xảy ra chuyện rồi không?"

Cửu Nguyệt thời gian này liên tục bị nhắm vào, vốn tưởng nàng đến phủ Yến Vương sẽ được yên ổn, nào ngờ mới đi được vài ngày đã xảy ra chuyện.

Yến Vương liếc nhìn Tô Di. Tô Di vốn tính nóng nảy, liền kéo phắt Yến Vương ra sau lưng, tự mình nói với Ngô Tích Nguyên: "Ngươi cũng đừng để ông ấy dọa cho khiếp vía. Cửu Nguyệt không bị bắt cóc, chỉ là trúng độc thôi."

"Trúng độc?!" Giọng Ngô Tích Nguyên cao lên mấy tông.

Tô Di bị hắn dọa cho giật mình, gật đầu xác nhận: "Là trúng độc, nhưng độc này giải được, chúng ta đang tìm cách rồi."

Ngô Tích Nguyên nhìn chằm chằm Tô Di, cau mày hỏi: "Độc gì?"

"Là một loại độc tên gọi Đào Hoa Diện. Trúng độc càng lâu thì toàn thân sẽ lở loét, ngứa ngáy khôn cùng, phải chịu đủ mọi hành hạ mà c.h.ế.t." Khi Tô Di nói những lời này, giọng điệu cũng vô cùng nặng nề.

Sắc mặt Ngô Tích Nguyên cực kỳ khó coi, Tô Di ăn nói với hắn cũng trở nên dè dặt hơn: "Chúng ta đã tìm đại phu cho Cửu Nguyệt rồi, độc này giải được, chỉ là t.h.u.ố.c giải hơi khó tìm một chút. Đại phu đã kê cho Cửu Nguyệt một đơn t.h.u.ố.c để ức chế độc tính trong người tạm thời không phát tác."

Ngô Tích Nguyên trầm mặc, đôi mắt lạnh lẽo toát ra hàn khí khiến người bên cạnh không dám lại gần, hắn hỏi: "Đã biết là kẻ nào làm chưa?"

Tô Di dĩ nhiên là thẳng thắn cáo trạng ngay: "Chính là thằng khốn Chu Ngọc kia!"

Ngô Tích Nguyên trước đó vẫn luôn nghi ngờ là do Bùi Chính Xung làm, giờ nghe thấy là Chu Ngọc ra tay, sắc mặt hắn càng thêm sa sầm.

Chu Ngọc!

Hắn thầm nghiến răng niệm hai chữ này, chỉ hận không thể lột da tróc thịt tên đó ngay lập tức.

Tô Di nhìn sắc mặt hắn, vội vàng bổ sung thêm một câu: "Ngô đại nhân, ngài yên tâm, chúng ta đã trút giận cho Cửu Nguyệt rồi."

Ngô Tích Nguyên liếc nhìn nàng và Yến Vương một cái. Dù trong lòng đang bùng bùng lửa giận, nhưng hắn cũng hiểu rõ chuyện này thực ra không liên quan nhiều đến phủ Yến Vương.

Người ta giúp hắn trông nom Cửu Nguyệt đã là nhân chí nghĩa tận, giờ xảy ra sự cố này, thực sự không thể trách họ được.

Oan có đầu nợ có chủ, chuyện này nhất định phải tìm Chu Ngọc tính sổ mới xong!

"Không biết hiện giờ Cửu Nguyệt đang ở đâu? Hạ quan có thể gặp nàng không?" Ngô Tích Nguyên hỏi.

"Cửu Nguyệt đang ở phủ ta, đã uống t.h.u.ố.c và đi ngủ rồi, Ngô đại nhân cứ đi cùng chúng ta về là được."

Tiếng nói của ba người không quá lớn, hàng xóm láng giềng lại bị thị vệ phủ Yến Vương ngăn lại từ xa nên hoàn toàn không nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện.

Họ chỉ thấy ba người nói gì đó, rồi vợ chồng Yến Vương vứt lại hai bó củi đã gánh đến, đưa Ngô đại nhân rời đi.

Ngô Tích Nguyên đến Đinh Hương Các, nhìn thấy Cửu Nguyệt đang nằm trên giường.

Tô Di thấy vợ chồng họ cần không gian riêng, mình ở lại thì không tiện. Nàng lặng lẽ lui ra ngoài, chỉ dặn dò tiểu nha hoàn đứng cửa phải đối xử với Ngô đại nhân thật khách sáo, nếu ngài ấy có yêu cầu gì thì phải dốc sức làm cho bằng được.

Ngô Tích Nguyên rón rén đi tới ngồi bên giường Tô Cửu Nguyệt. Nhìn những nốt ban đỏ đầy trên mặt nàng, hắn xót xa vô cùng.

Mấy ngày nay tin đồn về Chu Ngọc râm ran khắp kinh thành, lúc đó hắn đã nghi ngờ là do Yến Vương làm.

Kiếp trước, phải đến mười mấy năm sau hắn mới biết đến những hành vi bỉ ổi của Chu Ngọc. Chu Ngọc ở thời điểm này lẽ ra phải hành sự kín kẽ hơn, không lý nào lại bại lộ sớm như vậy. Đoán chừng là do Yến Vương cũng trọng sinh nên đã khui ra hết.

Hắn ngồi chưa được bao lâu thì Tô Cửu Nguyệt mở mắt.

Nhìn thấy Ngô Tích Nguyên trước mặt, nàng bỗng nở nụ cười ngọt ngào, đôi mắt lấp lánh như những quả nho thủy tinh mà Vương Khải Anh từng mang đến nhà.

"Tích Nguyên, sao chàng lại tới đây?"

Tô Cửu Nguyệt định nhỏm dậy nhưng bị Ngô Tích Nguyên ấn vai giữ lại: "Đừng dậy, Em cứ nằm đó nghỉ ngơi cho kỹ."

Tô Cửu Nguyệt nhìn thấy vành mắt hắn hơi đỏ, liền vươn ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng vuốt ve lông mày hắn, cười bảo: "Anh làm sao thế này? Em vẫn ổn mà!"

Ngô Tích Nguyên nắm lấy tay nàng, đặt lên môi hôn nhẹ một cái: "Đến nước này rồi còn định gạt anh, Yến Vương phi đã nói hết cho anh biết rồi."

Tô Cửu Nguyệt liền nói: "Lý đại phu bảo độc này có t.h.u.ố.c giải. Hôm nay em đã uống t.h.u.ố.c rồi, ông ấy nói dần dần những nốt đỏ trên người em sẽ lặn hết thôi."

Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Ừ, nàng sẽ không sao đâu, anh thề sẽ không để nàng có chuyện gì."

Tô Cửu Nguyệt nhích người vào phía trong giường, nói với hắn: "Anh vào đây nằm với em một lát đi?"

Ngô Tích Nguyên làm sao có thể từ chối nàng lúc này. Hắn khẽ đáp một tiếng, nằm xuống bên cạnh nàng mà không cởi y phục.

Mấy ngày nay Tô Cửu Nguyệt đều ngủ một mình, nàng ngủ không được sâu giấc. Giờ đây ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nàng tìm một tư thế thoải mái, rúc vào lòng hắn rồi chìm vào giấc ngủ.

Lúc này Ngô Tích Nguyên giống như đang ôm một khối nước, đến cử động cũng không dám làm mạnh. Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu suy tính trong đầu xem phải đối phó với tên cặn bã Chu Ngọc kia như thế nào.

Vấn đề thực tế nhất hiện nay là trong tay hắn không có người để sai bảo, muốn đối phó với Chu Ngọc chỉ có thể mượn lực từ người khác.

Còn mượn lực của ai, hắn cần phải cân nhắc thật kỹ.

.

Sáng hôm sau, Chu Ngọc vừa mới ngủ dậy đã có nha hoàn hạ nhân đến hầu hạ rửa mặt.

Một nha hoàn theo lệ thường dâng lên một chén nước súc miệng, một nha hoàn khác cúi đầu quy củ bưng ống nhổ đứng chờ hắn nhổ nước ra.

Thế nhưng chỉ nghe thấy một tiếng "ực", thiếu gia lại nuốt chửng cả ngụm nước súc miệng kia vào bụng?

Ả kinh ngạc ngẩng đầu nhìn, thấy thiếu gia nhà mình đang đờ người nhìn chằm chằm vào cái chén trong tay, vẻ mặt còn hoang mang hơn cả ả.

"Rót thêm chén nữa đi." Chu Ngọc đưa cái chén lại.

Tiểu nha hoàn vội vàng nhận lấy, làm theo lời dặn.

Nhưng chén nước thứ hai đưa qua vẫn bị hắn uống sạch sành sanh. Chu Ngọc cũng không hiểu nổi mình bị làm sao, rõ ràng đã uống hai chén nước mà lại cảm thấy càng khát hơn.

"Thêm chén nữa."

Cứ như vậy, hắn uống liền tù tì tám chén nước mới gượng ép bản thân đặt chén xuống.

"Đi! Gọi đại phu đến đây cho bổn thiếu gia!"

...

Trong khi đó, trên điện Kim Loan, Giang Nam Tuần phủ Triệu Bá Xương bất ngờ bước ra khỏi hàng ngũ, vẻ mặt đầy phẫn uất bẩm báo với Hoàng thượng: "Muôn tâu Hoàng thượng, vi thần có việc khởi tấu!"

Cảnh Hiếu Đế ngồi trên ngai vàng cao cao, phẩy tay nói: "Chuẩn tấu!"

Triệu Bá Xương bước ra quỳ rạp xuống, giọng nói đanh thép vang vọng khắp đại điện: "Hoàng thượng! Nhà họ Chu thực sự khinh người quá đáng, thần khẩn cầu Hoàng thượng trả lại công bằng cho thần!"

Cảnh Hiếu Đế nhìn xuống phía dưới. Giang Nam từ xưa đã là vùng đất trù phú, Triệu Bá Xương làm Tuần phủ ở đó cũng giúp Đại Hạ sung túc quốc khố, vốn là một đại công thần.

Nay ông ta bất mãn với nhà họ Chu, làm Hoàng đế dĩ nhiên phải an ủi đôi phần.

"Nhà họ Chu? Có phải là nhà Tây Bắc Tổng đốc Chu Tầm không?"

"Chính là họ!"

"Ồ? Họ đã làm chuyện gì ức h.i.ế.p người khác sao? Khanh hãy nói rõ cho trẫm nghe, nếu quả thực như vậy, trẫm nhất định sẽ làm chủ cho khanh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.