Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 723: Lầu Di Hồng

Cập nhật lúc: 20/03/2026 03:16

Ngô Tích Nguyên nhìn dáng vẻ khẩn trương của ông ta, cứ như thể hận không thể nắm lấy tai mình mà dặn dò một hồi, trong lòng không khỏi nảy sinh chút nghi hoặc.

Kiếp này Yến Vương chẳng phải đã cưới Tô đại tiểu thư rồi sao? Tại sao vẫn không muốn tranh công? Chẳng lẽ kiếp này ngài ấy vẫn không màng đến ngai vàng?

"Vương gia yên tâm, những điều ngài nói với hạ quan, hạ quan tuyệt đối sẽ không tiết lộ với bất kỳ ai."

Nhận được lời bảo đảm của hắn, Yến Vương mới thở phào nhẹ nhõm: "Thế thì tốt, bản vương còn có việc khác phải bận, đi trước đây. Nếu khanh cần nhân thủ thì cứ việc tìm Vương Khải Anh."

Nếu không phải người biết rõ mối quan hệ giữa hai người bọn họ, e là sẽ tưởng ngài ấy và Vương Khải Anh có tình giao hảo sâu đậm lắm!

"Hạ quan cung tiễn Vương gia."

Sau khi tiễn Yến Vương đi, Ngô Tích Nguyên mới ngồi xuống trong phòng, tỉ mỉ suy ngẫm lời ngài ấy nói.

Kẻ cứu Chu Ngọc là Lạc Dương Vương, điểm này chính hắn cũng đã sớm đoán ra, nhưng còn cái tên "Lầu Di Hồng" mà Yến Vương nhắc đến, trước đây hắn chưa từng nghe thấy có uẩn khúc gì.

Lầu Di Hồng là chốn tiêu tiền nổi tiếng chốn kinh thành, nhưng đối với Ngô Tích Nguyên mà nói thì vô cùng xa lạ.

Cả hai kiếp cộng lại hắn chưa từng đặt chân đến đó một lần. Nếu thực sự muốn điều tra Lầu Di Hồng, hắn cảm thấy quả thực phải tìm người giúp đỡ mới được.

Còn tìm ai đi cùng, chuyện này còn cần phải bàn sao? Yến Vương đã chỉ thẳng con đường sáng cho hắn, bảo hắn trực tiếp tìm Vương Khải Anh rồi còn gì.

Vương Khải Anh làm công t.ử phong lưu bao nhiêu năm nay, chắc hẳn là có kinh nghiệm đầy mình rồi.

Hắn cho người đưa hai kẻ trong thiên lao trở lại phòng giam, dặn dò ngục tốt băng bó vết thương cẩn thận cho họ, đừng để vì chứng phong đòn gánh mà mất mạng.

Bản thân hắn thì xoay người đi tới Đại Lý Tự, xem xem nghĩa huynh có rảnh để đưa mình đến Lầu Di Hồng một chuyến không.

Đi trên đường, mặt trời đã treo cao. Ngô Tích Nguyên ngẩng đầu nhìn, trong lòng chợt nghĩ nhà mình cũng nên mua một cỗ xe ngựa để đi lại, nếu không cứ dựa vào hai chân đi bộ thế này thì lỡ dở bao nhiêu việc.

Vương Khải Anh nghe tin Ngô Tích Nguyên tìm đến, lập tức dừng ngay tay đang bóc lạc lại, chạy ra ngoài viện đón tiếp.

"Tích Nguyên, đệ đến đúng lúc lắm, vừa hay hạ nhân mới gửi ít lạc đến, ta đang định tan sở sẽ mang qua nhà đệ một ít. Đã đến đây rồi thì lát nữa về nhớ mang theo nhé."

Ngô Tích Nguyên mỉm cười chắp tay tạ ơn.

Hắn đi bộ một quãng đường, dù là sáng sớm nhưng trên trán đã rịn chút mồ hôi, làm ướt mấy sợi tóc mai dán vào gò má.

Vương Khải Anh sai người bưng một chậu nước cho hắn rửa mặt cho tỉnh táo.

Chờ hắn lau khô những giọt nước trên mặt, Vương Khải Anh mới hỏi: "Sao giờ này đệ lại qua đây? Không phải bảo hôm nay đệ phải tới thiên lao tra án sao?"

Ngô Tích Nguyên giờ đã thân thiết với hắn, nói chuyện không còn kiêng dè, bèn nói thẳng: "Đệ đến đây chính là vì vụ án đó. Trong tay đệ không có người sai bảo, đám thị vệ ở thiên lao võ nghệ lại không cao cường. Nếu để họ đi giám sát Lạc Dương Vương, chắc chắn sẽ bị phát hiện ngay lập tức."

Vương Khải Anh nghe hắn bảo muốn giám sát Lạc Dương Vương thì lập tức hào hứng hẳn lên: "Chuyện này đơn giản! Trước đó ta đã xin Hoàng thượng vài người trong Kỳ Lân Vệ, hiện đang canh chừng Lạc Dương Vương phủ. Nếu phủ bọn họ có động tĩnh gì, ta sẽ sai người báo cho đệ ngay."

Ngô Tích Nguyên thấy hắn quả thực cũng không khách khí với Hoàng thượng chút nào, nhưng Hoàng thượng đúng là vô cùng dung túng cho hắn.

Nếu có Kỳ Lân Vệ của Hoàng thượng trợ giúp, việc nắm bắt hành tung của Lạc Dương Vương phủ chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.

"Ngoài ra còn một việc, tiểu đệ cần nghĩa huynh giúp đỡ!" Ngô Tích Nguyên nói.

Vương Khải Anh đích thân đưa cho hắn một đĩa lạc, lại rót chén trà: "Ngồi xuống thong thả nói, có gì cần ta giúp đệ cứ việc nói thẳng."

Ngô Tích Nguyên ngồi xuống ghế, Vương Khải Anh bên cạnh cầm chiếc quạt xếp phẩy phẩy, làn gió mát thổi qua giúp hắn vơi bớt vài phần nóng nực.

"Nhà họ Chu dường như đang giấu giếm thứ gì đó ở Lầu Di Hồng. Đệ chưa từng đến chốn đó, lại sợ về nhà khó giải thích với Cửu Nguyệt, nên đành tìm đến nghĩa huynh, xem huynh có thể bớt chút thời gian đi cùng tiểu đệ một chuyến không? Sau này nếu Cửu Nguyệt có hiểu lầm, nghĩa huynh còn có thể giúp đệ giải thích đôi câu."

Phải nói là Ngô Tích Nguyên suy tính vô cùng chu toàn.

Vương Khải Anh nghe thấy ba chữ "Lầu Di Hồng", chân mày theo bản năng nhíu lại.

Lại là Lầu Di Hồng?! Trước đó Hứa Dương từng nói d.ư.ợ.c liệu hắn dùng chế độc đều lấy từ Lầu Di Hồng mà ra.

Giờ Ngô Tích Nguyên lại muốn tra nơi đó, xem ra chốn phong hoa tuyết nguyệt kia thực sự không đơn giản như người ta tưởng.

Hèn chi dạo này mấy vụ án của hắn cứ tra đến giữa chừng là đứt đoạn, tám phần là đã bỏ sót điều gì đó. Nếu hắn đoán không nhầm, thứ bị bỏ sót chính là nằm ở trong Lầu Di Hồng này.

Ngô Tích Nguyên thấy mình nói xong mà Vương Khải Anh cứ ngẩn người ra, tưởng hắn không muốn đi cùng mình. Hắn đến nhờ vả chứ không phải ép buộc, nếu huynh ấy thực sự không muốn thì hắn cũng chẳng ép, sẽ tính cách khác.

Nào ngờ ngay giây sau, Vương Khải Anh đột nhiên đứng bật dậy, cười ha hả hai tiếng, vỗ mạnh lên vai hắn: "Vợ chồng hai đứa đúng là phúc tinh của ta mà!"

Ngô Tích Nguyên: "..."

Hắn dường như chưa nói gì mà, sao nghĩa huynh lại phản ứng như vậy?

Vương Khải Anh nhìn dáng vẻ ngơ ngác của hắn, nói tiếp: "Nếu không phải đệ nhắc tới, ta suýt nữa đã quên khuấy chuyện ở Lầu Di Hồng rồi! Đi, ta đi cùng đệ."

Dứt lời, bên ngoài lại vang lên một giọng nói quen thuộc: "Đi đâu thế? Vương lão đệ?"

Vương Khải Anh quay lại, thấy Chương Lỗ từ ngoài bước vào.

Nụ cười trên mặt Vương Khải Anh càng rạng rỡ hơn: "Chương lão ca đến rồi! Bọn đệ đang định đi Lầu Di Hồng, lão ca có muốn đi cùng không?"

Chương Lỗ: "???"

Cái thằng nhóc này đang nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ muốn kéo mối quan hệ của họ tiến thêm một bước? Người ta vẫn bảo cách tốt nhất để đàn ông thân thiết là cùng nhau uống rượu, cùng nhau đi... hoa liễu.

Nhưng ông là người đứng đắn mà! Nếu ông dám bén mảng đến chốn đó, đêm nay vợ ông chắc chắn sẽ đuổi ông ra khỏi nhà.

"Thôi thôi, lão ca già rồi, cái lưng không chịu nổi, đi Túy Tiên Lầu uống chén trà thì được, chứ Lầu Di Hồng thì thực sự là quá sức rồi!"

Vương Khải Anh: "..."

Ngô Tích Nguyên: "..."

Nghĩ cái gì thế không biết! Cứ như ai ở đây cũng không phải người đứng đắn ấy.

Vương Khải Anh vội vàng cắt đứt dòng suy nghĩ lệch lạc của ông: "Chương lão ca! Huynh nghĩ lệch đi đâu rồi!"

Chương Lỗ đỏ bừng mặt, đôi lông mày nhăn nhó khựng lại, trông bên cao bên thấp rất buồn cười.

"Cái... cái gì cơ?" Ông hỏi.

Vương Khải Anh thở dài: "Chương lão ca, hai tụi đệ là đi phá án, chứ đâu phải đi hưởng lạc phong hoa tuyết nguyệt. Đấy huynh xem, ngay cả huynh còn hiểu lầm thì bọn đệ sợ về nhà không giải thích nổi với thê t.ử, nên mới định rủ huynh đi cùng, sau này có gì còn làm chứng giúp. Huynh đệ tụi đệ một lòng vì triều đình, không thể vì thế mà để gia đình xào xáo được!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 721: Chương 723: Lầu Di Hồng | MonkeyD