Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 780: Hai Vị Chị Dâu

Cập nhật lúc: 23/03/2026 10:04

Trần Chiêu Đệ dường như cũng cảm nhận được sự lúng túng của Tô Cửu Nguyệt, bèn nói đỡ bên cạnh: "Thím ba không cần phải vội, con bé còn nhỏ tuổi mà! Đợi sau này Tích Nguyên làm quan to hơn nữa, lúc đó mới sinh một đứa nhỏ, đó mới gọi là cục vàng cục bạc."

Điền Tú Nương nghe vậy thì "tặc lưỡi" hai tiếng: "Đúng là ngưỡng mộ không xuể mà! Sau này mong thím ba để mắt nâng đỡ Đậu T.ử nhà chị với nhé!"

Trong ba nhà, chỉ có mình chị sinh được con trai, nên chị đắc ý lắm, nói năng trong nhà cũng cứng giọng hơn hẳn. Mọi người cũng chẳng muốn chấp nhặt với chị, thế là chị càng được đà khoe khoang.

Lúc này chị vừa nhắc đến Đậu Tử, Trần Chiêu Đệ im bặt ngay. Chị cũng mong cái t.h.a.i trong bụng này là con trai, như vậy sẽ không làm cha mẹ chồng thất vọng.

Tô Cửu Nguyệt thuận thế nói: "Chị hai cứ yên tâm, đều là người một nhà, chỉ cần Đậu T.ử chịu khó tiến thủ, Tích Nguyên chắc chắn sẽ giúp cháu tiến cử thầy tốt."

Điền Tú Nương nghĩ đến con trai mình, trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ, cứ như thể trong tương lai không xa, chị cũng sẽ được sống cảnh kẻ hầu người hạ không bằng.

"Thế thì chị thay mặt Đậu T.ử cảm ơn chú ba trước nhé!"

Tô Cửu Nguyệt mím môi cười, rồi chuyển chủ đề sang Trần Chiêu Đệ: "Chị cả, em bắt mạch cho chị nhé?"

Trần Chiêu Đệ đến đây chính là vì việc này, liền gật đầu đồng ý, xắn tay áo để lộ cánh tay.

Tô Cửu Nguyệt vừa định bắt mạch, Lan Thảo đã bưng trà vào, rót cho mỗi người một chén rồi mới ngoan ngoãn lui ra. Điền Tú Nương bưng chén trà nhấp một ngụm, không nhịn được mà khen ngợi: "Trà nhà thím ba cũng khác hẳn nhà chúng ta, đúng là ngon thật!"

Tô Cửu Nguyệt thấy bất lực, chỉ đành thuận theo: "Nếu chị hai thích, lát nữa lúc mọi người về, em sẽ gói cho chị một ít mang theo."

Điền Tú Nương nhận lời ngay tắp lự, Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới tập trung bắt mạch cho chị dâu cả. Mẹ nàng nói không sai, sức khỏe chị cả thực sự rất tốt, t.h.a.i tượng vô cùng vững vàng.

Trần Chiêu Đệ thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng hỏi dồn: "Cửu Nha, có biết là trai hay gái không?"

Tô Cửu Nguyệt ngẩn ra: "Chị cả, đứa trẻ mới được hơn một tháng thôi mà, làm sao nhìn ra trai hay gái được?"

Trần Chiêu Đệ thoáng chút thất vọng, còn Điền Tú Nương lại cười ha hả: "Chị cả, chị thật là, mẹ đã bảo rồi, trai hay gái bà đều thích cả! Hơn nữa, nhà mình chẳng phải đã có Đậu T.ử rồi sao!"

Đây thuần túy là kiểu "đứng nói không đau lưng", Tô Cửu Nguyệt nhìn không nổi nữa, bảo chị cả nghỉ ngơi trên sập, nàng dẫn chị hai xuống bếp xem hôm nay ăn gì.

Điền Tú Nương vốn là người ham ăn, nghe nhắc đến đồ ăn, chị cũng muốn biết cơm nước nhà thím ba giờ ra sao, liền đi theo ngay. Ra đến cửa, Tô Cửu Nguyệt mới quan tâm hỏi han tình hình của Đậu Tử, thế là gãi đúng chỗ ngứa, Điền Tú Nương nói ròng rã nửa khắc đồng hồ không ngừng nghỉ. Trên mặt chị rạng rỡ nụ cười, rõ ràng là rất yêu con trai.

Tuy nhiên, chẳng mấy chốc chị chợt nhớ ra điều gì, chân mày nhíu lại, kéo Tô Cửu Nguyệt ra một góc sân, nhìn quanh thấy không có ai mới hạ thấp giọng nói: "Thím ba này, chị coi em như em gái ruột nên mới nói lời này. Em đoán xem hôm nay chị với chị cả đến đây thì gặp ai?"

Cái này... sao Tô Cửu Nguyệt đoán được? Rõ ràng chớp mắt trước chị còn đang nói về con trai mình mà. Nàng lắc đầu: "Chị hai, em không đoán ra được, hay là chị nói thẳng đi?"

Điền Tú Nương gõ nhẹ vào trán nàng một cái, vẻ mặt "rèn sắt không thành thép" nói: "Cái con bé này cái gì cũng tốt, mỗi tội là quá hời hợt. Chị cũng chẳng giấu gì em, hôm nay chị với chị cả đến đây thì gặp Dương Liễu ở bên ngoài. Cô ta giờ trông khác hẳn ngày xưa, thấy chị với chị cả mà cứ như không thấy ấy."

"Chị Dương Liễu ạ?" Trùng hợp thế sao?

Nhưng chị Dương Liễu không muốn chào hỏi họ cũng là chuyện dễ hiểu, chị đã vạch rõ ranh giới với quá khứ rồi, bất cứ điều gì khiến chị nhớ lại những năm tháng nhục nhã đó, chị đều không muốn nhớ lại.

Điền Tú Nương thấy nàng gọi "chị Dương Liễu" thì càng giận hơn: "Em còn gọi cô ta là chị? Đừng có để đến lúc người ta cướp mất chồng em rồi em mới biết, lúc đó khóc cũng không kịp đâu!"

Chị ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng không nghĩ thế. Dương Liễu giờ ăn mặc như đàn ông, chỉ cần Tích Nguyên không mù thì sẽ không bỏ cô vợ xinh như tiên để đi tìm cô ta. Nhưng cuộc sống của thím ba suôn sẻ quá, chị làm chị dâu vẫn phải nhắc nhở nàng nhiều hơn, tránh việc mất Dương Liễu lại mọc ra một "Liễu" nào khác, lúc đó con bé ngốc này chắc chắn sẽ khóc không ra nước mắt.

Tô Cửu Nguyệt biết chị muốn tốt cho mình, chỉ là cái miệng không chịu thua ai, nàng cười nắm lấy tay chị.

"Chị hai, em biết cả mà. Đầu năm ngoái lúc em cùng Tích Nguyên lên kinh thành, bọn em đi đường thủy, lúc đó tình cờ đi nhờ thuyền chở hàng của chị Dương Liễu đấy! Cũng nhờ chị ấy tạo thuận lợi cho bọn em nữa."

Ai ngờ nàng vừa dứt lời, Điền Tú Nương càng sốt ruột hơn.

"Cái con bé ngốc này, đừng có để bị người ta bán đứng mà vẫn còn giúp người ta đếm tiền! Cô ta tại sao giúp em? Chẳng phải là nể mặt Tích Nguyên sao? Hôm nay chị với chị cả đến, cô ta còn chẳng thèm chào lấy một tiếng đấy! Nghĩ ngày xưa cũng cùng một làng, mùa hè còn ngồi làm kim chỉ với nhau..."

Tô Cửu Nguyệt sợ chị cứ nói mãi không thôi làm chị cả phải đợi lâu, bèn cắt ngang: "Chị hai, em nhớ rồi, sau này em sẽ để mắt hơn."

Nói đoạn nàng lấy một chiếc khăn tay mới thêu xong đưa cho chị hai: "Đa tạ chị hai đã nhắc nhở, chiếc khăn này coi như là món quà nhỏ em cảm ơn chị nhé, mong chị đừng chê."

Điền Tú Nương làm sao mà chê được? Tay nghề thêu thùa của Tô Cửu Nguyệt nổi tiếng là đẹp, chị tự mình làm không được, thím ba cho một chiếc khăn chẳng phải là quá tốt sao? Chị phải mang về cất kỹ, đợi sau này Quả Nhi gả chồng thì để lại cho nó làm của hồi môn. Chị cẩn thận gấp chiếc khăn lại, kẹp vào giữa đống khăn mình mang theo rồi mới cất vào n.g.ự.c áo.

Chị vẫn không quên dặn dò: "Lời chị nói với em, em phải ghi lòng tạc dạ đấy! Đàn ông càng có bản lĩnh thì em càng phải cẩn thận!"

Tô Cửu Nguyệt gật đầu lia lịa. Điền Tú Nương chuyển giọng, lại hỏi: "Em dâu, trước đó mẹ có nói với em chuyện để Đào Nhi và Quả Nhi đi học chưa?"

Tô Cửu Nguyệt ừ một tiếng: "Nói rồi ạ, Tích Nguyên đã sai người đi nghe ngóng rồi."

Điền Tú Nương thở phào: "Nếu đã vậy, chị còn muốn nhờ em một chuyện khác nữa."

"Chuyện gì ạ?" Tô Cửu Nguyệt không dám nhận lời bừa bãi, chỉ có thể hỏi trước xem sao.

Điền Tú Nương sợ bị Trần Chiêu Đệ nghe thấy, ghé tai Tô Cửu Nguyệt nói nhỏ: "Trên trang trại không cần nhiều người thế đâu, có anh cả chị cả với cha mẹ là đủ rồi. Chị với anh hai em đang bàn bạc muốn mở một quán mì trong kinh thành, anh hai em bảo tay nghề chị khá, chắc buôn bán cũng được, mỗi tội... mỗi tội chúng chị kẹt tiền quá... Em xem..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.